Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 210

Trước Tiếp

 Xát thủ liên hoàn [3]: Tôi làm được rồi! 】

Lúc gửi đi dòng tin nhắn ấy, Số 3 đang đứng trước cửa biệt thự vẫy tay chào tạm biệt Đội thám tử nhí và Okiya Subaru.

Cậu phải dùng hết sức bình sinh mới không bật khóc thành tiếng, nhưng dù vậy hai mắt vẫn long lanh ngấn lệ.

Cảm động! Cảm động quá huhu! Cậu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giao chứng cứ ra ngoài rồi, cậu không phải là gánh nặng cho mọi người nữa!

Hanada! Lớp trưởng! Lớp phó! Học uỷ và Số 21 đã khuất cùng các thầy cô ở thế giới bên kia ơi! Mọi người có thấy không?! Cậu thật sự làm được rồi! Cậu không cần phải đóng giả thành Gin mà vẫn có thể tự hoàn thành màn diễn!

Cậu đã hoàn thành màn biểu diễn này một mình đó QAQ!

Thanh niên tóc vàng đóng cổng sắt lại, xoay người dùng tay áo lau khoé mắt, trong đầu hồi tưởng những chuyện vừa rồi.

......

"Nếu các em không chê thì cứ hái một ít mang về nhé, coi như đây là quà cảm ơn vì đã nhặt vòng tay và băng bó giúp tôi." Thanh niên tóc vàng nhẹ giọng nói, "Lát nữa tôi sẽ gói lại cho, các em có thể đem tặng người thân hoặc bạn bè."

"Thật ạ? Cảm ơn anh Makino!" Yoshida Ayumi cười rạng rỡ.

"Chúng ta đi luôn bây giờ sao ạ?" Tsuburaya Mitsuhiko hào hứng hỏi.

Số 3 nhìn thoáng qua Okiya Subaru đang quét dọn mảnh vỡ rồi lắc đầu: "Phải đợi anh Okiya đi cùng nữa."

"Ôi, không cần đợi tôi đâu." Thanh niên mắt híp cầm chổi nghiêng đầu cười: "Tôi chờ ở đây thôi cũng được."

Số 3 mặc dù trông có vẻ lơ ngơ, nhưng lúc cần thì lại đặc biệt cảnh giác. Cậu nhìn chằm chằm Okiya Subaru, kiên quyết nói: "Không đâu! Sao tôi có thể để khách ở lại một mình được!"

Tên này là Akai Shuichi đấy, lỡ hắn lẻn lên tầng hai thì sao? Cậu phải giữ hắn trong tầm mắt thì mới yên tâm!

Okiya Subaru cũng không cố chấp, chỉ mỉm cười hiền hoà: "Vậy thì mọi người ngồi đợi chút nhé."

Thực ra Akai Shuichi cũng không nghĩ mình sẽ được ở lại một mình, anh chỉ tiện miệng thăm dò thử thôi. Dù sao thì đến cả người bình thường cũng chẳng ai muốn để khách lạ rời khỏi tầm mắt, huống hồ là người đang che giấu bí mật.

Thậm chí bí mật ấy lại còn liên quan đến 'vị khách' này nữa. Thanh niên mắt híp lỡ đãng nghĩ thầm.

"Thế thì trong lúc chờ anh Okiya, các em cứ ăn bánh trước nhé?" Số 3 nhìn số bánh đã bị Kojima Genta xử lý hết hai phần ba trên bàn.

"Dạ~!" Đội thám tử nhí đồng thanh giơ tay.

Chừng mười mấy phút sau, bánh trên bàn đã bị quét sạch không còn mảnh vụn. Okiya Subaru cũng đã dọn dẹp xong chiếc lọ hoa vỡ, đang ngồi uống trà trên sofa.

"Mọi người ăn xong rồi nhỉ, vậy giờ chúng ta cùng ra nhà kính đi?" Thanh niên tóc vàng thử hỏi.

Okiya Subaru mỉm cười đặt chén trà xuống: "Đáng mong chờ quá."

Đội thám tử nhí đương nhiên không có ý kiến, cả ba hào hứng đứng dậy.

Số 3 thở phào nhẹ nhõm, cố nén nôn nóng đưa tay làm động tác mời: "Nhà kính ở vườn phía sau, phải vòng qua sân trước mới đến, mọi người đi theo tôi."

Nói xong liền dẫn mọi người rời khỏi phòng khách, khi ra còn cẩn thận đóng cửa chính lại, lấy cớ là: "Gần đây khu vực này nhiều trộm cắp lắm, để toang cửa thế thì hơi nguy hiểm."

Ayumi quay đầu hỏi Mitsuhiko: "Cậu có nghe được gì không?"

Mitsuhiko ngẫm nghĩ: "Hình như tớ có nghe qua rồi. Nhưng tỉ lệ tội phạm của khu Beika nhiều đó giờ mà, có xảy ra đột nhập trộm cắp thì cũng không phải chuyện lạ. Nên là cứ cẩn thận chút vẫn hơn, như anh Makino đóng cửa vậy mới an toàn nè."

Thanh niên tóc vàng gật đầu: "Đúng đó, thế giới này nguy hiểm lắm! Kẻ xấu có viết chữ 'Người xấu' lên mặt đâu, có khi mấy kẻ đang cười nói vui vẻ với các em lại đang lên kế hoạch giết người trong đầu đấy!"

Nói trắng ra thế cơ à, đang tin chắc rằng mình sẽ không bị phát hiện sao? Okiya Subaru đi phía sau mặt không biểu cảm.

Mấy vụ án phạm tội thì Đội thám tử nhí rành lắm, thế là tụi nhóc liền ríu rít kể cho thanh niên tóc vàng những vụ mà mình từng gặp, làm cậu nghe mà trầm trồ không ngớt.

Chẳng mấy chốc mọi người đã tới nhà kính phía sân sau. Ánh mặt trời chiếu qua, rọi lên nhà kính khiến nó trông như một viên pha lê lớn trong suốt. Lối đi dẫn vào bên trong được phủ kín bởi một giàn hoa tử đằng, từng chùm hoa tím rủ xuống nhìn như những chùm nho mọng nước, dưới ánh nắng càng lấp lánh trong veo, tạo thành một con đường hoa tím đầy lãng mạn.

"Oa! Đẹp quá đi!" Đội thám tử nhí mở to mắt.

Ayumi ôm mặt: "Anh Makino chăm sóc khéo quá!"

"Thật ra tôi cũng không làm gì mấy đâu.... Tử đằng là loài cây rất kiên cường, không cần tốn nhiều công chăm sóc." Số 3 ngượng ngùng đẩy cửa nhà kính ra.

Cánh cửa vừa mở, muôn vàn sắc hoa rực rỡ hiện ra trước mắt, nổi bật nhất chính là những đoá hồng đỏ ở vị trí trung tâm.

Đội thám tử nhí ồ lên thích thú, phấn khích chạy ùa vào bên trong, chỗ này ngắm một chút, chỗ kia sờ một chút, hoàn toàn đắm chìm trong biển hoa xinh đẹp.

Số 3 nhẩm lại kịch bản trong đầu, hơi cao giọng nói: "Mọi người cứ thoải mái chọn hoa mình thích nhé, ưng bông nào thì cứ gọi, tôi sẽ tới cắt cho."

"Dạ!"

Nghe tiếng trả lời, thanh tóc vàng bước sang một bên.

Ngay phía tay trái cửa ra vào có một cái tủ, bên trên đặt giỏ mây và kéo, còn có vài cuộn ruy băng và giấy gói màu nâu, có vẻ là để tiện cắt xong gói hoa ngay tại chỗ. Số 3 bỏ kéo vào giỏ rồi chậm rãi đi theo sau Đội thám tử nhí.

"Nhà kính đẹp thật đấy, nhưng hình như không được chăm chút kỹ lắm thì phải." Giọng Okiya Subaru đột nhiên vang lên sau lưng.

Số 3 giật nảy mình quay đầu lại, thấy thanh niên mắt híp đang cúi người quan sát một bụi hồng trắng, những bông hoa xinh đẹp mơn mởn đã bị sâu cắn mất vài cánh.

Đương nhiên rồi, Số 3 đến cửa còn chẳng dám bước ra, nói gì tới việc chăm sóc nhà kính.

Nếu không phải hội học uỷ bảo muốn chết cho đẹp chút, làm Số 3 phải mò ra vườn hái hoa dại rồi phát hiện ra cái nhà kính này, thì cậu thậm chí còn chẳng biết biệt thự của mình có đâu.

Tính cả lần này thì mới là lần thứ ba cậu bước chân vào đây, hai lần trước đều là để hái cánh hoa cho học uỷ và Số 21. Nhưng tất nhiên cậu không thể trả lời Akai Shuichi như thế được, chỉ đành lí nhí nói: "Hoa cỏ cứ để mọc tự nhiên là tốt nhất, can thiệp quá nhiều sẽ làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên của nó."

"Anh Makino ơi! Em muốn bông hồng này ạ!" Ayumi đứng trước một khóm hoa hồng phấn, cười tươi vẫy tay với Số 3.

Số 3 thở phào nhẹ nhõm vội vàng bước tới: "Qua liền!"

May quá, cuối cùng cũng không phải đứng riêng với Akai Shuichi nữa rồi! Cảm giác ở cạnh hắn thêm vài giây thôi là cậu lại giảm thọ thêm mấy năm. Cái kiểu người sắc sảo nhạy bén thế này đúng là khắc tinh của loại sát nhân hàng loạt sợ xã hội như cậu!

"Tới đây tới đây." Số 3 bước nhanh đến, cúi người xuống hỏi Ayumi: "Em muốn bao nhiêu bông?"

Ayumi có chút ngượng ngùng, giấu hai tay sau lưng ngước lên nhìn cậu: "Nếu em muốn tặng cho bạn nữ thì nên tặng mấy bông ạ?"

Số 3 ngớ người, may mà dạo này cậu đã bổ túc cấp tốc kiến thức về hoa cỏ: "Hoa hồng phấn tượng trưng cho lời tỏ tình và mối tình đầu. Thường được dùng để bày tỏ tình cảm giữa các cặp đôi."

À, con gái thì chắc là định tặng Haibara Ai nhỉ? Ayumi đúng là thích Haibara thật.... Tình bạn trẻ con trong sáng ghê.

"Thế thì không tặng cho Ai–chan được rồi...." Ayumi ủ rũ xụp vai.

Số 3 cười nói: "Nếu là tặng cho bạn bè thì em có thể tặng cẩm chướng trắng. Hoa này tượng trưng cho tình bạn thuần khiết, bảy bông cẩm chướng có nghĩa là 'Rất vui được gặp bạn', phối thêm vài bông tóc tiên nữa là vừa đẹp một bó nhỏ xinh."

Mắt Ayumi sáng lên: "Cảm ơn anh Makino ạ!"

Mitsuhiko đứng gần nghe thấy thì cũng lân la đi tới, bẽn lẽn nói: "Vậy em muốn ba bông hồng phấn, phối kèm với hoa baby trắng ạ."

"Ồ." Thanh niên tóc vàng chớp chớp mắt, căng à nha.

"Anh Makino, này là hoa gì vậy? Có ý nghĩa gì đặc biệt không? Tặng cho mẹ thì hoa nào mới hợp ạ?!" Genta đứng đằng xa oang oang giọng hỏi.

"À, cái đó thì...."

Sau đó, Số 3 bị kéo đi khắp nhà kính để chọn hoa, chẳng mấy chốc đã gói xong cho mỗi đứa hai bó. Ngoài bó mà Ayumi định tặng cho Haibara Ai là to nhất ra thì còn lại đều là những bó nhỏ xinh xắn đáng yêu.

Ba đứa trẻ ôm những bó hoa đã được gói ghém cẩn thận, cười tít mắt.

Số 3 thở phào một hơi. Lát nữa bọn trẻ tới nhà tiến sĩ Agasa, Edogawa Conan nhìn thấy mấy bó hoa này chắc sẽ phát hiện ra điểm đáng ngờ thôi nhỉ?

"Reng reng...." Chuông điện thoại của Ayumi reo lên.

"A! Là Ai–chan này! Chắc cậu ấy thấy bọn mình lâu quá chưa tới nên gọi đó."

Lúc này Mitsuhiko và Genta mới sực nhớ ra hôm nay mình định đến nhà tiến sĩ ăn dưa hấu, cũng tại mải mê ở đây quá nên mới quên mất chuyện quan trọng như vậy.

"Chết rồi! Phải qua đó ngay thôi, không thì Haibara giận mất!" Mitsuhiko hoảng hốt, ôm bó hoa cúi rạp người chào Số 3, "Xin lỗi anh Makino, cảm ơn hoa của anh ạ, nhưng tụi em phải đi ngay đây!"

Số 3 cầu còn chẳng được, vội vàng nói: "Không sao không sao, để tôi tiễn các em ra cửa!"

Okiya Subaru liếc nhìn đồng hồ: "Ầy, đã muộn thế này rồi à, không ngờ lại làm phiền cậu Makino lâu như thế.... Đành hẹn dịp khác lại ghé vậy."

Chả có lần sau đâu! Số 3 mừng thầm. Đợi cậu thi xong rồi thì ai mà thèm ở lại cái chỗ này cho Akai Shuichi giám sát nữa?!

Bỗng nhiên nhận ra tay Okiya Subaru trống trơn, thanh niên tóc vàng khựng lại, thắc mắc nhìn anh: "Anh Okiya không thích hoa nào sao?"

Không được đâu! Cậu còn đang đợi Edogawa Conan đến hỏi chuyện Akai Shuichi mà! Sao hắn có thể tay không mà về được!

"À, tôi không cần...." Okiya Subaru còn chưa kịp dứt câu thì chàng trai tóc vàng vốn chậm rì rì đã 'vút—' một cái lướt qua người anh.

Chỉ thấy cậu cầm kéo lao tới trước khóm hồng đỏ, cắt xoèn xoẹt một đống rồi lại quay vút về bàn hoa, thoăn thoắt vài cái đã gói được một bó hoa hoàn chỉnh.

"Cho anh này!" Những đoá hồng rực rỡ như lửa được dúi vào ngực Okiya Subaru, thanh niên tóc vàng tay cầm bó hoa nhìn anh, đôi con ngươi màu hổ phách lóe lên ánh sáng chói mắt.

"Tôi thấy anh rất hợp với màu đỏ." Thanh niên tóc vàng nói như vậy.

Đúng rồi đấy, hoa hồng này chính là loại cậu đã đặt trên ngực người chết đấy. Akai Shuichi nhạy bén như vậy, chắc chỉ cần nhìn thứ này rồi đối chiếu với tin tức thôi là sẽ phát hiện ra điều bất thường rồi phải không?!

"Oa~" Đội thám tử nhí ngước nhìn bó hồng đỏ khổng lồ mà trầm trồ. Đẹp quá!

"Anh Okiya mau nhận đi ạ!" Ayumi thúc giục, "Anh Makino đã gói rồi mà!"

Thanh niên mắt híp nhìn chằm chằm chàng trai tóc vàng vài giây rồi đưa tay ra nhận bó hoa: "Vậy thì cảm ơn nhé."

"Không có gì đâu." Số 3 nở nụ cười đáp lại, sau đó cất kéo và giỏ vào tủ rồi dẫn bốn người ra khỏi nhà kính, tiễn họ thẳng đến cổng của biệt thự.

"Tạm biệt anh Makino ạ! Lần sau tụi em lại ghé chơi nha!" Đội thám tử nhí đứng ngoài cổng sắt vẫy tay nhiệt tình.

Không không không, đừng có mà đến nữa!

Thanh niên tóc vàng vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt: "Ừ, hẹn gặp lại nhé."

Okiya Subaru đi theo Đội thám tử nhí được một đoạn thì quay đầu lại nhìn, nhưng lúc này sau cổng đã chẳng còn ai.

Gấp gáp thật, xem ra ngay cả một giây cũng không muốn ở cùng bọn họ thêm nữa.

Akai Shuichi cúi đầu nhìn bó hoa trong lòng, 36 đóa hồng đỏ có nghĩa là — Trái tim tôi thuộc về em.

Chỉ có điều thứ này e rằng không phải trái tim đang yêu, mà là sát tâm giết người mới đúng.

Xem ra vị hàng xóm đang nhăm nhe anh còn là một người theo chủ nghĩa lãng mạn. Ai mà có thể ngờ một mỹ nam nhút nhát sợ người lạ như vậy lại là một sát nhân đầy mưu mô chứ?

"Tên này vạm vỡ hơn bất kỳ kẻ nào tôi từng xử lý, ngộ nhỡ khiến hắn cảnh giác thì nguy to." ]

Hơn nữa lại còn là một tên sát nhân hàng loạt.

Tuy vẫn chưa rõ tại sao mình lại lọt vào tầm ngắm của hắn, nhưng để đảm bảo cho việc ẩn thân lẫn sự an toàn của lũ trẻ, không thể để cho một quả bom nổ chậm tiếp tục tồn tại ở con phố này như thế được.

Hiện giờ anh vẫn đang phải che giấu thân phận nên không tiện lộ diện, xem ra chỉ còn cách thu thập chứng cứ rồi giao cho cảnh sát Nhật Bản xử lý thôi.

Cậu nhóc kia và cảnh sát có quan hệ mật thiết, chắc là có thể nhờ giúp một tay.

Akai Shuichi ngoái đầu nhìn căn biệt thự phía sau một lần nữa, trong đôi mắt xanh lục bình tĩnh đến lạ.

......

Sau khi thông báo đã thành công trong nhóm chat, Số 3 lao thẳng lên căn phòng treo ảnh Gin kiêm kho đạo cụ và trang phục cải trang trên tầng hai.

【 Xát thủ liên hoàn [3]: Rồi sao nữa? Bây giờ tôi phải làm gì? Đóng giả thành Gin luôn à?!

Lớp trưởng [12]: Không cần, giờ ông cứ ngoan ngoãn ngồi yên đó là được. Đợi ngày mai Hanada dẫn Edogawa Conan tới chỗ tiến sĩ Agasa với Akai Shuichi thì lại cải trang đến bệnh viện Haido gặp Takeo.

Không sao hết, chỉ cần không có gì sai sót thì chậm nhất là ngày mai ông được đóng máy rồi. 】

Nhìn hai chữ 'đóng máy', Số 3 cảm động rớt nước mắt, không khỏi ngẩng đầu nhìn tấm poster Gin trên tường.

"Gin yêu dấu, anh nhất định phải phù hộ tôi ngày mai mọi chuyện suôn sẻ đấy nhé!" Số 3 chắp tay, hai mắt rưng rưng nhìn Gin cầm súng cười khẩy trên poser.

"Đợi tôi thi xong xác định được cơ chế cày điểm, đến lúc trở về nhà tôi nhất định sẽ nạp tiền mua vote cho anh lên làm top 1 nhân vật được yêu thích nhất Conan!" Số 3 thành khẩn hứa hẹn, "Sau này anh sẽ là người đàn ông hot nhất Conan đó!"

============

Mặc dù mối liên hệ vất vả lắm mới tìm được giữa Koyanagi Edako và Takahashi Kazuki lại chỉ là trùng hợp, nhưng ít ra thì bọn họ cũng biết nghi phạm có khả năng đã tiếp xúc với Koyanagi Edako không chỉ một lần.

"Tôi sẽ bảo Sato liên hệ với Miyamoto Yumi xem có hỏi được lịch trình gần đây của Koyanagi không. Nếu nghi phạm từng hẹn cô ấy ra ngoài thì chắc sẽ bị camera đâu đó quay lại được."

Matsuda Jinpei cầm điện thoại nhắn tin nhoay nhoáy: "Nhưng mà cũng đừng hy vọng quá nhiều, tên nghi phạm đó cẩn thận như thế thì có khi chẳng chọn nơi có camera để hẹn hò đâu."

Trong nhà Koyanagi Edako không còn manh mối nào khác, Matsuda Jinpei nhắn tin xong thì dẫn ba người quay lại xe.

"Thanh tra Matsuda, giờ chúng ta đi đâu tiếp ạ?" Edogawa Conan hỏi.

Matsuda Jinpei nhìn đồng hồ, đã sắp là giữa trưa.

"Đi kiếm cái gì ăn trước đã, buổi chiều đến chợ hoa hỏi thăm sau." Matsuda Jinpei nói: "Hoa hồng ở hiện trường là manh mối quan trọng. Hung thủ cố chấp với chi tiết này như vậy, có lẽ sẽ tìm thấy điểm đột phá."

"Nhưng chẳng phải chúng ta đã đoán hoa đó là được trồng tại nhà rồi à? Còn tới chợ hoa làm gì nữa?" Hanada Saharuna khó hiểu.

"Bởi vì những cánh hoa đó không chỉ có một loại mà là rất nhiều loại khác nhau. Hoa tươi rất khó chăm sóc, muốn tự trồng được số lượng lớn như vậy thì chắc chắn phải có một nhà kính lớn.

Những người chơi hoa đều có hội nhóm riêng, thanh tra Matsuda muốn tới chợ hoa để hỏi thăm xem có tìm được manh mối gì không đó ạ." Edogawa Conan giải thích.

Hanada Saharuna vỡ lẽ.

"Đến đứa con nít còn biết nhiều hơn cô." Matsuda Jinpei cười khẩy: "Ngôi sao mới của giới cảnh sát có vẻ hữu danh vô thực quá nhỉ."

Hanada Saharuna hừ một tiếng: "Cũng có ai quy định ngôi sao cảnh sát là phải mười phân vẹn mười đâu. Tôi đã xuất sắc đến thế này rồi, nếu còn hoàn hảo nữa thì đồng nghiệp áp lực lắm!"

Chậc, da mặt thanh tra Hanada dày cũng phải ngang ngửa ông bác rồi. Edogawa Conan trưng đôi mắt cá chết.

⋆⋅🥝 ── ⋆⋅🥝⋅⋆ ── 🥝⋅⋆

Không biết đến chương này rồi còn ai thắc mắc nữa không, nhưng vì vẫn thấy kha khá comment nên t sẽ giải thích lại vụ chức danh của cảnh sát trong đây luôn một thể nhé.

Việc t dùng chức danh thanh tra cho tất cả các nhân vật cảnh sát trong truyện dù họ vẫn chưa phải thanh tra (như Sato, Takagi, Hanada, Matsuda,...) có thể đã khiến nhiều bạn confused. Đồng ý là dù trong bản gốc tác giả chỉ dùng từ 警官 (sĩ quan cảnh sát) chung cho tất cả mọi người, khi dịch đáng lẽ vẫn nên linh hoạt hơn một chút (ví dụ như dịch thành cảnh sát Hanada – thanh tra Megure để phân biệt rõ ràng hơn chẳng hạn), NHƯNG, vì cảm thấy việc gọi 'Cảnh sát + tên' nghe bị giống dịch word-by-word chứ không được thật sự tự nhiên, nên t vẫn sẽ chọn giữ nguyên cách dịch của mình. Còn nữa, cái 'thiếu uý' hay 'trung sĩ' gì đó chỉ là cách dịch cũ của Kim Đồng thôi, đến giờ hình như người ta cũng không dịch như vậy nữa rồi, vì cấp bậc cảnh sát ở Nhật không giống Việt Nam, ai không nhớ có thể xem lại gần cuối chương 104, vậy ha.

Nói chung là ban đầu t còn không nghĩ cái vụ danh xưng này là một vấn đề luôn đó=)) giờ mới biết cũng nhiều người để ý như vậy. Cho nên sau này ai có góp ý nào kể cả nhỏ nhất thì mọi người cứ tự nhiên nhé đừng ngại, t sẽ xem xét hợp lý thì chỉnh sửa, lớp yiu~ 

Trước Tiếp