Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 196

Trước Tiếp

Bên ngoài một nhà kho bỏ hoang ở Tokyo, Kazami Yuya đang nấp phía sau tường, cảnh giác thò đầu ra quan sát.

Bọn họ vừa nhận được tin tức từ một nguồn nội bộ, Ishisaka Keiji – tên buôn ma tuý mà họ đã truy lùng bấy lâu nay đang ẩn núp ở đây. Cứ mỗi thứ năm hàng tuần hắn sẽ lại ra ngoài để giao dịch. Mục tiêu của họ hôm nay là tóm được cả người lẫn tang vật, sau đó thẩm vấn để truy ra đường dây cung cấp phía sau.

Hôm nay Furuya Rei có việc, nhiệm vụ này là do Kazami Yuya chỉ huy, chính vì vậy anh ta càng nghiêm túc hơn ngày thường.... Tất nhiên không phải khi Furuya Rei vắng mặt thì anh ta không nghiêm túc, mà chính là vì không có Furuya Rei nên anh ta mới lại càng cần phải gánh vác trách nhiệm chỉ huy, dẫn dắt đồng đội hoàn thành nhiệm vụ!

Nghĩ vậy, Kazami Yuya quay đầu lại nói với người phía sau: "Takayama, Ishisaka Keiji sắp xuất hiện rồi. Lát nữa hắn vừa ló mặt ra thì cậu phải cùng tôi xông ra chặn đường đấy, hiểu chưa?"

Thanh niên cao lớn đang ngoác miệng ngáp dài, cả người dựa vào tường cứ như không xương, nghe Kazami Yuya nói thế cũng chỉ uể oải đáp: "Hiểu rồi ạ tiền bối Kazami, trước lúc đi anh đã nhắc đi nhắc lại mấy lần rồi.... Cửa sau đã bị chặn, hắn chỉ có thể ra từ cửa trước thôi đúng không? Có mỗi một đường thì sợ gì, hắn chạy thế nào cũng đâu thoát được."

Nhìn bộ dạng lười chảy thây của Takayama Takeo, gân xanh trên trán Kazami Yuya giật giật.

Anh ta tức giận hạ giọng mắng: "Takayama, cậu có biết đây là nhiệm vụ quan trọng không hả? Cái thái độ hời hợt này là sao?! Cậu vừa mới xin nghỉ mấy ngày mà giờ về còn uể oải hơn cả lúc trước! Nếu cậu cứ tiếp tục làm việc kiểu này thì cho dù có là con trai Bộ trưởng Tổng vụ đi nữa thì tôi cũng sẽ báo cáo với anh Furuya, để cậu cuốn xéo khỏi Cục An ninh cho khuất mắt!"

Takayama Takeo ngày thường vốn đã đủ cá mặn, giờ đi làm nhiệm vụ mà cũng lơ là không nghiêm túc! Kazami Yuya thề sẽ không dung túng cho cậu ta thêm nữa!

Takayama Takeo đang ngáp dở thì dừng lại, dường như cậu nhớ ra cái gì đó, vươn tay vỗ vai Kazami Yuya bằng vẻ đầy cảm khái: "Đừng lo tiền bối Kazami à~ Anh cũng chỉ cần vất vả thêm mấy ngày nữa thôi~"

Chẳng mấy hôm nữa thôi, đừng nói là cút khỏi Cục An ninh, cậu còn có thể diễn một màn ngỏm tại chỗ cho anh ta xem luôn ấy chứ!

Nghĩ vậy, Takayama Takeo nháy mắt với Kazami Yuya một cái, còn bonus thêm động tác bắn tim: "Tiền bối Kazami, chỉ cần đủ thành tâm thì ông trời sẽ nghe thấy lời cầu nguyện của anh đó~"

Kazami Yuya tức đến bật cười, vừa định mở miệng thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân sột soạt trên nền đất.

Anh ta lập tức quay đầu ra sau, quả nhiên nhìn thấy một gã đàn ông đội mũ đeo balo đen đang lén lút bước ra ngoài. Hắn cảnh giác đảo mắt nhìn quanh, Kazami Yuya vội vàng rụt đầu lại.

Mặc dù đối phương đã dán râu giả, nhưng Kazami Yuya chắc chắn đó chính là mục tiêu của bọn họ — tên buôn ma tuý Ishisaka Keiji.

Kazami Yuya giơ tay ra hiệu chuẩn bị hành động, Takayama Takeo cũng vờ vịt đứng thẳng người.

Lần trước bị Korn bắn một phát, mặc dù đã được Ayumu Shijin chữa trị kịp thời nhưng cậu vẫn mất rất nhiều máu. Bởi vì thiếu máu mà mấy hôm nay lúc nào Takayama Takeo cũng buồn ngủ rũ rượi. Thế mà Cục An ninh lại nhiều việc muốn khùng, cậu vừa mới quay lại thì đã bị lôi đầu đi làm nhiệm vụ!

Chịu hết nổi rồi, bao giờ mới tới lượt mình lên sàn đây, cậu muốn nằm thẳng cẳng quá. Nếu không phải đám học uỷ tự ý thêm thắt kịch bản thì giờ này cậu đã bị Số 3 làm gỏi đóng máy rồi, cần gì phải còng lưng ở Cục An ninh thế này nữa!

Bậc thầy lãn công Takayama Takeo cứ thế mải nghĩ thầm.

Mắt thấy mục tiêu càng lúc càng gần, Kazami Yuya cũng căng thẳng theo. Ngay lúc cái bóng của Ishisaka Keiji thò ra, tay của anh ta cũng chầm chậm di chuyển đến thắt lưng.

Vào đúng khi Ishisaka Keiji sắp sửa đi qua chỗ họ, một con mèo bất ngờ nhảy lên đầu tường, vươn cổ về phía hai người ẩn nấp 'meo' một tiếng.

"!!" Kazami Yuya giật mình. Hỏng rồi!

Quả nhiên, Ishisaka Keiji lập tức nhận ra điều không ổn, xoay người bỏ chạy.

Kazami Yuya cũng không trốn nữa, nhảy ra giơ súng lên quát: "Cảnh sát đây! Đứng lại!"

Ishisaka Keiji sao có thể ngoan ngoãn đứng lại, nhanh chóng chạy vào trong nhà kho bỏ hoang, rõ ràng là định lợi dụng địa hình phức tạp để cắt đuôi cảnh sát.

"Chết tiệt! Takayama, mau đuổi theo!" Kazami Yuya một tay cầm súng chĩa xuống đất để tránh cướp cò, tay kia nhấn nút hét vào tai nghe: "Tamura, Matsushita, mục tiêu đang chạy về phía các cậu! Chặn hắn lại cho tôi!"

Trong lúc nói chuyện, anh ta vẫn bám sát phía sau Ishisaka Keiji.

Không giống Kazami Yuya dốc sức truy đuổi, Takayama Takeo lại dùng một tốc độ không nhanh không chậm mà lững thững bám theo sau, trên mặt chỉ thiếu điều khắc lên dòng chữ 'Diễn cho mấy người xem thôi', ngắn gọn bày tỏ thái độ thiếu nghiêm túc của mình.

Cũng may giờ này Kazami Yuya đang dồn toàn bộ sự chú ý vào người khác, nếu không thì đã tức đến mức một chân sút thẳng Takayama Takeo ra khỏi Cục An ninh rồi.

Thế nhưng khoảng cách giữa Kazami Yuya và Ishisaka Keiji vẫn càng lúc bị kéo xa, may mắn là hai đồng đội được gọi đến đã xuất hiện trước mặt hắn.

Hai mắt Kazami Yuya sáng lên: "Tamura! Matsushita! Chặn hắn lại!"

Matsushita chắn trước mặt Ishisaka Keiji giơ súng lên: "Ishisaka Keiji, mau đứng lại! Nếu không thì chúng tôi sẽ bắn đấy...."

Trong mắt Ishisaka Keiji loé lên tia hung tợn, nhanh chóng rút từ trong áo ra một vật chĩa thẳng vào cảnh sát đang chặn đường mình. Khoảng cách giữa hai người lúc này còn chưa đến hai mét, gần như vậy chắc chắn sẽ bị trúng đạn!

Tamura bên cạnh giật mình trợn mắt: "Tránh ra Matsushita! Hắn có súng!"

Nói rồi lao người về phía đồng đội chưa kịp phản ứng.

Kazami Yuya ở phía sau cũng hoảng hốt, sao Ishisaka Keiji lại có súng?! Tên này còn dính líu đến buôn bán vũ khí trái phép sao?!

"ĐOÀNG—!"

Tiếng súng nổ vang khắp hành lang.

Viên cảnh sát vừa lao ra chắn đau đớn ôm vai, Matsushita được cứu vội vàng đỡ anh ta dậy: "Tamura! Anh sao rồi?!"

Ishisaka Keiji cũng không tiếp tục nổ súng nữa, sau khi bắn trúng một phát thì lập tức quay đầu bỏ chạy. Rõ ràng mục tiêu của hắn từ đầu đến cuối chỉ là tẩu thoát.

Kazami Yuya nhanh chân đuổi theo, lúc lướt qua đồng đội của mình thì hô: "Matsushita, gọi cấp cứu cho Tamura!"

Chẳng mấy chốc Takayama Takeo cũng chạy tới chỗ hai người, tay huơ huơ điện thoại: "Tôi gọi xe cứu thương của bệnh viện Trung ương Haido đến rồi, yên tâm, tay nghề bọn họ giỏi lắm."

Tối nay còn là Ayumu Shijin trực nữa mà.

Trán Matsushita nổi gân xanh: "Mau qua giúp thanh tra Kazami đi!"

Còn lề mề ở đây làm gì?!

"Vâng vâng vâng~" Takayama Takeo chạy đi.

Tamura trúng đạn ở vai trợn mắt, trong miệng đầy mùi máu tanh: "Cái tên đó rốt cuộc vào được Cục An ninh kiểu gì thế?!"

"Ô dù chứ sao." Matsushita trưng mắt cá chết: "Tôi thì muốn biết tại sao hắn lại chọn vào đây hơn."

Rõ ràng là chẳng thích làm cảnh sát, cũng không có tinh thần chính nghĩa hay lý tưởng cao cả gì, chẳng hiểu nổi động cơ của cậu ta vào Cục An ninh là sao nữa.

"Nếu là để tích điểm thâm niên thì Sở Cảnh sát hợp hơn chứ?" Matsushita thấy rất khó hiểu.

Lại còn an toàn hơn nhiều.

"Ai biết? Đợi đến lúc Kazami chịu hết nổi, tên đó không còn ai bao che cho, sớm muộn gì cũng sẽ bị Furuya tống cổ thôi." Tamura thở hổn hển nói.

==========

"Ishisaka Keiji! Đừng chạy nữa! Tôi nổ súng thật đấy!" Kazami Yuya thở không ra hơi, đuổi theo Ishisaka Keiji chạy như điên trên hành lang.

Tốc độ của Ishisaka Keiji quả thực nhanh đến khó tin, Kazami Yuya sực nhớ ra trong hồ sơ có ghi hắn từng là thành viên đội điền kinh đại học.

Đội điền kinh đại học cái khỉ gì, tốc độ này rõ ràng là đội tuyển Olympic! Kazami Yuya nghiến răng.

Không được, cứ chạy thế này sớm muộn gì cũng sẽ hết hơi mà bị cắt đuôi thôi. Phải nghĩ cách dồn hắn vào chân tường mới được!

Nghĩ vậy, Kazami Yuya quay đầu gọi đồng đội: "Takayama! Lát nữa đến ngã rẽ thì vòng qua trái chặn đầu hắn.... Takayama! Cậu đang đi dạo đấy à?!"

Thấy Takayama Takeo vẫn còn đang thong thả theo sau, Kazami Yuya tức đến tím người.

Ngay lúc ấy, Ishisaka Keiji tranh thủ khoảnh khắc Kazami Yuya quay đầu, bắn một phát súng về phía anh ta. Viên đạn găm vào bức tường bên cạnh Kazami Yuya, văng lên bụi trắng mịt mù.

Kazami Yuya vội vàng quay đầu lại không dám phân tâm nữa, mặt mày căng thẳng nhìn chằm chằm người phía trước.

Có lẽ là do nãy giờ trốn thoát quá trơn tru, Ishisaka Keiji bắt đầu có chút tự mãn, nhếch mép chế nhạo: "Đến cả góc áo của tao cũng không chạm vào được, cảnh sát đúng là một lũ vô dụng! Thôi tốt nhất là chúng mày cứ để tao đi đi, đừng có đuổi theo nữa!"

Kazami Yuya đanh mặt lại: "Ishisaka Keiji, anh buôn ma tuý, còn giết hại ba người dân vô tội, đến cả cha mẹ ruột cũng không tha! Tôi tuyệt đối sẽ không để cho loại cặn bã như anh tiếp tục làm hại xã hội!"

Ishisaka Keiji tỏ vẻ khinh bỉ: "Ba đứa đó nhìn thấy thứ không nên thấy, tao chỉ có thể làm chúng nó câm miệng mãi mãi thôi. Còn hai đứa khọm già vô dụng kia, không moi được tiền ra mà còn dám cản trở con đường làm giàu của tao, chết cũng đáng lắm!"

Kazami Yuya nghe mà không thể tin nổi, tay siết chặt khẩu súng: "Đó là cha mẹ ruột của mày! Chỉ vì thế mà mày giết họ sao?!"

Mặt Ishisaka Keiji vặn vẹo: "Cản đường tao sống sung sướng chính là sai lầm lớn nhất của chúng nó!"

Nói tới đây, hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, vui vẻ cười cười: "Nhưng mà bọn nó cũng không phải vô dụng hoàn toàn. Ít nhất là lúc chết rồi vẫn có thể giúp tao vận chuyển được không ít hàng bằng xác chúng nó. Đám cảnh sát cũng chẳng thèm kiểm tra thi thể, đúng là hên ghê~ Sớm biết thế tao đã giết bọn nó từ lâu rồi!"

Tên cặn bã này! Kazami Yuya đã gặp qua không ít kẻ đê tiện, nhưng Ishisaka Keiji tuyệt đối có thể đứng top đầu!

Ishisaka Keiji vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Bọn nó đã sinh ra tao thì phải có trách nhiệm hy sinh vì tao chứ! Cha mẹ chẳng phải là đất dưỡng nuôi con sao? Hy sinh bản thân để con cái sống tốt hơn chẳng phải là lẽ đương nhiên à? Tao chỉ dựa theo nguyện vọng đó mà vắt kiệt bọn nó thôi. Chúng nó nên cảm ơn tao mới đúng.

Gì chứ chỉ cần nhìn cái bản mặt của hai khọm già đó thôi là tao đã thấy ngứa cả mắt....?!"

Ishisaka Keiji đang nói thì đột nhiên biến sắc, còn chưa kịp để Kazami Yuya hiểu ra chuyện gì thì đã thấy có một bóng người lướt nhanh qua bên cạnh, là Takayama Takeo!

Tên Ishisaka Keiji lúc nãy vẫn còn đang cười nhạo Kazami Yuya cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đắc ý nữa, hoảng hốt quay đầu bỏ chạy. Chỉ có điều tốc độ của thanh niên cao lớn kia lại quá nhanh, khoảng cách giữa hai người nhanh chóng rút ngắn chỉ còn vài mét.

Sao lại có người chạy nhanh như thế được?! Ishisaka Keiji cuống quýt, vội giơ súng bắn loạn về phía sau để chặn thanh niên, nhưng tất cả đều bị đối phương chạy hình chữ Z né được hết.

Ngay giây tiếp theo, một cái bóng đã đổ ập đến trước mặt Ishisaka Keiji, bàn tay to của người đó tóm lấy đầu hắn rồi đập thật mạnh xuống đất.

'RẦM' một tiếng, đầu Ishisaka Keiji đập thẳng xuống nền đất, lực va chạm cực lớn khiến hắn xây xẩm mặt mày, sống mũi gãy ngay tại chỗ, răng hoà cùng máu bắn văng tung toé.

Cùng lúc đó, khẩu súng trong tay hắn cũng bị văng ra xa.

Nhưng còn chưa kịp để hắn hoàn hồn lại thì lồng ngực đã bị một bàn chân hung hăng dẫm lên. Ishisaka Keiji thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng xương sườn mình 'rắc' một tiếng đứt gãy.

Đạp một cái vẫn chưa đủ, Takayama Takeo lại lần nữa nhấc chân. Từ dưới góc nhìn của Ishisaka Keiji, ánh mắt người bên trên nhìn xuống hắn chẳng khác gì nhìn một xác chết.

Nếu cú này mà giáng xuống thì hắn thật sự sẽ chết mất! Ishisaka Keiji run lên.

"!!" Kazami Yuya trợn tròn mắt, vội vàng lao đến kéo Takayama Takeo lại: "Takayama! Mau dừng tay! Cậu định đánh chết hắn sao?! Tỉnh táo lại! Chúng ta phải đưa hắn về thẩm vấn!"

Takayama Takeo bị cản lại ngẩn ra, hoàn hồn nhìn Kazami Yuya rồi lại nhìn tên máu me be bét dưới đất.

"Quái thật, sao tự dưng lại thấy tức ta." Cậu sờ cằm, lẩm bẩm đầy khó hiểu.

Thấy Takayama Takeo đã bình tĩnh rồi, Kazami Yuya nhanh chóng còng tay Ishisaka Keiji lại rồi gọi các đồng đội khác đến hỗ trợ.

Sau đó, anh ta mới quay sang nhìn Takayama Takeo, nghiêm giọng nói: "Takayama! Tôi sẽ báo cáo chuyện vừa rồi lên cấp trên, sẽ có truy cứu trách nhiệm về hành vi của cậu!"

Mặc dù không rõ tại sao đột nhiên đối phương lại phát điên, nhưng Kazami Yuya chắc chắn trước đó cậu ta chẳng hề dốc toàn lực.

Bình thường lười biếng thì đã đành, lần này có đồng đội bị thương mà cậu ta vẫn hoàn toàn dửng dưng! Bài kiểm tra thể chất vào Cục An ninh của Takayama Takeo là do Kazami Yuya giám sát nên anh ta biết rất rõ cậu nhanh đến mức nào!

Ngay cả trong tình huống đồng đội gặp nguy hiểm cũng không thèm gắng sức, chuyện này đã hoàn toàn chọc giận Kazami Yuya.

Vì Takayama Takeo là cấp dưới trực tiếp của anh ta, Kazami Yuya vẫn luôn muốn rèn giũa cậu trở thành một cảnh sát xuất sắc. Nhưng làm cảnh sát quan trọng nhất chính là thái độ, cho dù năng lực của Takayama Takeo có mạnh đến đâu, thì với thái độ thiếu nghiêm túc đó cũng hoàn toàn không đủ tư cách!

"Cậu không thể tiếp tục ở lại Cục An ninh được nữa, cậu.... Sao cậu lại chảy máu?!"

Kazami Yuya quắc mắt nhìn Takayama Takeo, đang nói dở thì chợt nhận ra áo sơ mi trắng của cậu rịn ra máu. Anh ta ngẩn người, vội vàng kéo vạt áo cậu lên: "Cậu bị bắn trúng à?!"

Vạt áo được kéo lên, Kazami Yuya sững sờ nhìn phần bụng rắn chắc của Takayama Takeo đang được quấn băng gạc trắng. Băng gạc đã bị máu tươi thấm đầy, nếu không thì cũng chẳng loang ra áo sơ mi.

"Cậu bị thương?" Kazami Yuya trợn tròn mắt: "Bị thương lúc nào?"

Takayama Takeo gãi gáy cười cười: "Mấy hôm trước đi ngang đường gặp phải một tên tội phạm, tôi chạy qua giúp thì không cẩn thận dính đòn. Chắc vừa nãy chạy mạnh quá nên bị bung chỉ thôi.... Không sao, tôi lại đến bệnh viện khâu thêm phát nữa là được!"

Kazami Yuya nghe xong càng giận hơn, túm lấy cổ áo cậu quát: "Bị thương sao lại không nói?! Chảy nhiều máu thế này thì còn chạy chạy chạy cái gì?! Mẹ nó cậu muốn chết à?!"

Trong lúc hai người nói chuyện, máu từ bụng Takayama Takeo đã bắt đầu nhỏ giọt xuống mặt đất, đủ để thấy vết thương nghiêm trọng cỡ nào.

Kazami Yuya thả cậu ra, hét vào trong tai nghe: "Đội hỗ trợ đâu?! Báo cho bệnh viện ở đây còn một tên khốn bị thương nữa! Mau đưa cậu ta xuống! Trước khi lành hẳn thì không được phép xuất viện—!!"

Takayama Takeo hít một hơi, toi rồi, vậy thì mấy ngày tới phải diễn thế nào? Cậu phải trốn khỏi bệnh viện dưới sự giám sát của Cục An ninh kiểu gì đây?

==========

Amuro Tooru và Sauza đúng giờ đi đến nhà kho.

Xe của Amuro Tooru vừa mới dừng lại, Sauza đã háo hức mở cửa nhảy xuống. Nhìn dáng vẻ hăng hái đó, Amuro Tooru cảm thấy mình thậm chí còn không cần phải viện cớ cho Sauza đi trước thì cậu đã tự mình xông lên rồi.

Amuro Tooru bước xuống xe, ánh trăng ngược sáng sau lưng phác hoạ lên vóc dáng cao gầy, khiến mái tóc vàng của anh càng đặc biệt loá mắt.

Đáng tiếc cảnh đẹp đó lại chẳng có người thưởng thức, bởi vì khán giả duy nhất Sauza còn đang mải phấn khích phe phẩy quyển sách trên tay: "Mau lên Bourbon! Gin còn đang đợi chúng ta đấy!"

Quậy thôi! Quậy thôi!

Trước Tiếp