Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 191

Trước Tiếp

"Thanh tra Hanada, sao hamster của cô Miyagawa lại ở chỗ chị?"

Edogawa Conan nhìn cục bông cam trên ghế với vẻ ngờ vực, vệt lông trắng hình cặp kính dưới mắt kia quá đặc trưng, chẳng trách cậu liếc phát là đã nhận ra được.

Nghe Edogawa Conan hỏi, Sato Miwako và Takagi Wataru từng tham gia vụ án ở xưởng rượu cũng tò mò ghé lại. 

Hai người ngồi xổm xuống săm soi cục hamster đang căng thẳng nhìn họ trên sofa, không khỏi thốt lên: "Đúng thật, giống hệt Nhóc Mắt Kính ở xưởng rượu dạo trước này. Em kiếm đâu ra nó thế Hanada?"

Amuro Tooru không tham gia vụ đó nên thấy hơi thắc mắc, bèn cúi xuống hỏi nhỏ Edogawa Conan. Sau khi giải thích qua cho anh xong, Edogawa Conan còn bồi thêm một câu khen ngợi:

"Vụ án đó cũng nhờ nó cả đấy!"

Mồ hôi lạnh Hanada Saharuna túa ra, vội vàng bưng cục bông hamster lên lắp bắp giải thích: "À, con này là em mua ở vỉa hè! Chả là hồi từ xưởng rượu về em thấy hamster của cô Miyagawa cưng quá, mà ở nhà chỉ có một mình cũng buồn nên định ra cửa hàng rước một bé về nuôi thử. Thế mà còn chưa kịp ra đến tiệm thì đã gặp một ông chú bán rong, ổng còn níu em lại gạ giảm giá nữa. Thấy con này giống hệt con của cô Miyagawa nên em cũng mua luôn!"

Tuyệt đối không thể nói là mua ở tiệm được, lỡ bọn họ đòi xem giấy tờ thì cô biết đào đâu ra. Mà nói là nhặt được thì lại càng không xong, đường đường là cảnh sát, nhặt được của rơi có đặc điểm nhận dạng rõ thế này mà không báo cho chủ thì khác gì lẳng lặng chiếm đoạt tài sản?

Cho nên cái cớ này là hoản hảo nhất, bởi vì thú cưng mua bừa ở vỉa hè thì làm gì có giấy tờ chứng minh, lại còn giải thích được tại sao cô không báo cáo. Kể cả họ có gọi cho quản gia Miyagawa xác nhận hamster bị mất thật đi nữa thì cũng chẳng thể đổ lỗi cô được.

Cô chỉ vô tình thấy thuận mắt nên mới mua đúng một con giống y hệt thôi, sao mà biết nó là 'tang vật' được chứ?

"...." Không không không, nghe kiểu gì cũng thấy ông chú đó có vấn đề mà!

Edogawa Conan cạn lời nhìn Hanada Saharuna, nhất thời không biết nên chê gì cho phải cái vị người lớn này.

Sato Miwako nghe xong lại chẳng thấy có gì lạ, còn cười nói: "Thế thì đúng là có duyên thật!"

Nói rồi cô ghé sát mặt vào hamster trên tay Hanada Saharuna, miệng xuýt xoa không ngớt: "Nhưng mà nhìn kỹ thì con này béo hơn con của cô Miyagawa nhiều đó, tròn quay luôn, trông cưng quá!"

"...." Lớp trưởng.

"Phụt!" Hanada Saharuna không nhịn được phì cười.

Thế rồi dưới ánh mắt ai oán của lớp trưởng, cô ho nhẹ một cái rồi đặt cục bông hamster vào tay Edogawa Conan: "Conan, em trông lớp trưởng giúp chị nhé."

"Ơ? Em á?!" Edogawa Conan giật mình, không ngờ lại được Hanada Saharuna dúi thú cưng cho. Xúc cảm mềm mại ấm áp truyền qua tay khiến cậu nhất thời có chút luống cuống.

"Ừ, lớp trưởng nhà chị thích trẻ con lắm.... À, 'lớp trưởng' là tên của nó đó." Hanada Saharuna cười tủm tỉm giải thích: "Yên tâm đi, nó ngoan cực."

Cục bông màu cam trong tay Edogawa Conan phối hợp dụi vào cậu một cái: "Chít~"

Bị đòn moe-attack này đốn tim, sắc mặt Edogawa Conan hơi ửng đỏ: "D-dạ được."

 Hanada Saharuna [1]: Lớp trưởng, Edogawa Conan giao cho ông nhé. Nhớ canh chừng cẩn thận, đừng để cậu ta bén mảng đến mấy chỗ không nên vào.

Lớp trưởng [12]: Yên tâm, lúc bà đưa tôi cho cậu ta là tôi biết rồi. 

Hanada Saharuna hài lòng sải bước về phía phòng bếp: "Vậy mọi người cứ ngồi chơi tự nhiên nhé, để tôi xem dì giúp việc mua những gì rồi trổ tài cho mọi người xem!"

Sato Miwako không tiếc lời khen: "Không ngờ Hanada lại biết nấu ăn nha, giỏi hơn chị nhiều rồi! Cứ đụng đến khoản bếp núc là chị chịu chết!"

Takagi Wataru đứng bên nghe vậy thì hơi vân vê đầu ngón tay, cất lời đầy ẩn ý: "Nếu là mấy món không cầu kỳ phức tạp quá thì tôi cũng làm được.... Dạo này tôi còn đang tập làm thêm món Tây."

"Ấy? Đỉnh đó Takagi!" Sato Miwako vô tư vỗ vai anh cười ha hả: "Bạn gái anh sau này số hưởng rồi."

"...." Takagi Wataru.

Hờ hờ. Edogawa Conan lảng mắt, âm thầm thương cảm cho Takagi Wataru.

Amuro Tooru lịch sự hỏi: "Thanh tra Hanada có cần giúp một tay không?"

Hanada Saharuna không thèm ngoái đầu lại, vừa mở tủ lạnh vừa nói vọng ra: "Không cần đâu!"

Xì, thái rau xào thịt thôi chứ gì, cái chuyện cỏn con này mà cô lại không làm được chắc?

==========

"Aaaa! Trời ơi! Trời ơi! Tại sao con cá này chưa chết! Aaa! Nó nhảy ra ngoài rồi! Nó nhảy ra ngoài kìa aaa!"

Trong phòng bếp vọng ra tiếng thét thất thanh của Hanada Saharuna, cả bọn giật bắn mình quay đầu lại, thấy vòi nước vẫn đang xả ào ào trong bồn rửa, còn Hanada Saharuna thì cầm một con dao phay vừa nhảy tưng tưng vừa gào thét chói tai.

Mắt cô dán chặt xuống sàn, nơi có một con cá béo ụ đang nằm quẫy đành đạch. Mỗi lần nó nảy lên, Hanada Saharuna lại hét thêm một tiếng thảm thiết, cứ như thể người sắp bị đưa lên thớt không phải con cá mà là cô vậy.

"...." Lớp trưởng.

Lúc đầu cậu còn sợ Hanada Saharuna sẽ nấu ra cái món tà đạo nào đó, thế mà không ngờ con nhỏ này lại gà đến mức chết dí ngay từ bước đầu tiên.... Ban nãy bà lấy đâu ra tự tin mà từ chối Amuro Tooru hùng hồn vậy hả?

Không giống lớp trưởng chỉ thấy cạn lời, những người còn lại thì lo lắng chuyện khác hơn.

"Ha-Hanada! Bỏ dao xuống trước đi đã, nguy hiểm lắm!" Takagi Wataru rành chuyện bếp núc không ngồi yên nổi nữa, vội đứng dậy can ngăn.

Sato Miwako thì chết lặng: "Hanada....C-chẳng phải là em bảo mình biết nấu ăn sao?"

"Em biết chứ!" Hanada Saharuna lập tức cãi lại, nhưng đúng lúc ấy, con cá trên sàn lại nảy một cái làm cô hét toáng lên: "Aaa! Nhưng em có biết là nó còn sống đâu! Tại sao cá lôi từ trong tủ lạnh ra mà còn chưa chết —!!"

Vừa rồi cô bỏ con cá vào bồn để rã đông, thế quái nào nó lại sống dậy rồi nhảy tót ra ngoài! Vô lý thế thì ai chơi?!

Hanada Saharuna không ghét ăn cá, cũng tự tin là mình có thể xử lý cá đã chết được. Nhưng xẻo một con cá sống còn đang nhảy tanh tách thì lại là một chuyện khác! Cái thứ sinh vật vừa trơn tuột vừa nhớp nháp lại còn giãy đành đạch đó, chỉ nhìn thôi mà da gà đã nổi hết cả lên rồi, bảo cô phải xuống tay kiểu gì mới được?!

Mọi người còn chưa kịp nói thêm câu nào, con cá kia lại lấy đà phóng thẳng về phía Hanada Saharuna lần nữa. Nhìn quỹ đạo bay của nó thì rõ ràng là đang nhắm vào bắp chân cô, da đầu Hanada Saharuna suýt thì nổ tung!

Ngay khoảnh khắc con cá béo chuẩn bị táp trúng người cô, một bàn tay đã nhanh như chớp chộp gọn lấy nó.

Amuro Tooru cầm đuôi cá, vung tay quật mạnh nó xuống thớt, con cá đang loi choi tức khắc im lìm.

Hanada Saharuna trợn tròn mắt, kinh hồn bạt vía nhìn Amuro Tooru.

Amuro Tooru mỉm cười với cô: "Thanh tra Hanada, cô đưa dao cho tôi đi."

"À, ừm...." Hanada Saharuna như người mất hồn đưa dao qua.

Amuro Tooru chỉ tay ra ngoài, giọng vẫn dịu dàng như nước: "Thanh tra Hanada ra nghỉ ngơi đi, còn lại cứ để tôi lo."

"Ơ, sao lại để khách vào bếp được chứ...." Hanada Saharuna theo phản xạ từ chối ngay, đây là phép lịch sự tối thiểu mà!

"Thời gian qua....đã làm phiền thanh tra Hanada nhiều rồi, tôi chỉ mong có thể làm chút gì đó trong khả năng của mình." Amuro Tooru cười: "Với lại tôi cũng thích nấu ăn lắm."

Lại cái giọng ẩn ý.... Hừ, thời gian qua anh làm phiền tôi nhiều chuyện lắm đấy.

Hanada Saharuna im lặng. Đừng nói là tên này lại định giở bài cũ, muốn dùng cách này để ngầm xin lỗi cô giống như đã làm với Mori Kogoro nhé?

Nhưng cô biết mình và Mori Kogoro không giống nhau. Lúc Amuro Tooru hãm hại Mori Kogoro vẫn luôn biết rõ đối phương hoàn toàn vô tội. Còn cô thì sao? Cô che giấu quá nhiều bí mật, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải nghi ngờ.

Cho nên Amuro Tooru điều tra cô xong đáng lý ra sẽ không cắn rứt lương tâm như lúc gài Mori Kogoro mới phải chứ.... Ha, vừa làm vừa dằn vặt, vừa tội lỗi lại vẫn tiếp tục làm, sống cũng mệt mỏi thật.

Hanada Saharuna bỗng cảm thấy nhạt thếch, dứt khoát cởi tạp dề ra đưa cho Amuro Tooru: "Vậy thì làm phiền rồi, đồ ăn trong tủ lạnh đấy, anh cứ tự nhiên."

Thái độ của cô thay đổi thấy rõ, Amuro Tooru nhận ra nhưng cũng không nói gì, chỉ im lặng tròng tạp dề lên người.

Tạp dề màu vàng chanh, ở giữa in ba chữ 'Người chăn nuôi' to bự, phía trên còn có hai cái tai chó trông rất dễ thương.

Từ lúc xuyên đến thế giới này Hanada Saharuna chưa từng tự mình nấu một bữa cơm nào, cái tạp dề đó là quà trúng thưởng lúc đi siêu thị với Tatsu. Cô vốn định đưa nó cho Tatsu, nhưng gã lại nói quà trúng thưởng đầu tiên rất có ý nghĩa nên bảo cô giữ lại.

Thật lòng mà nói thì Hanada Saharuna chẳng cảm thấy cái tạp dề dễ thương này có ý nghĩa nào đặc biệt cả.

Lúc này Takagi Wataru cũng ló đầu vào bếp, áo vest đã cởi, tay áo đã xắn, rõ ràng là có ý muốn giúp: "Ừm, Hanada, em còn cái tạp dề nào nữa không?"

Hanada Saharuna lắc đầu.

Amuro Tooru cười với anh: "Thanh tra Takagi cũng ra ngoài ngồi đi, một mình tôi là được rồi."

Thế là Takagi Wataru đành phải cùng Hanada Saharuna quay lại phòng khách.

Thấy Hanada Saharuna ngồi xuống bên cạnh mình, Edogawa Conan thở phào một hơi nhẹ nhõm. Tốt quá, chuyện nấu nướng vẫn nên để dân chuyên gánh thì hơn.

Nghĩ vậy, cậu ngoảnh đầu nhìn vào trong bếp, đúng lúc thấy cảnh Amuro Tooru mở tủ bếp phía trên lấy gia vị xuống.

Khoan đã, Edogawa Conan nheo mắt lại, sao anh Amuro không cần hỏi mà cũng biết gia vị nhà thanh tra Hanada để ở đâu?

Hanada Saharuna hoàn toàn không hay biết bí mật Amuro Tooru từng tới nhà mình đang đứng trước bờ vực bại lộ, vẫn ung dung kéo ngăn bàn khách lấy một bộ bài tây ra.

"Đợi cơm phải còn lâu nữa, mọi người có muốn chơi bài không?" Hanada Saharuna hớn hở nói: "Hay là chơi Tiềm Ô Quân nhé!"

......

Nửa tiếng sau, Hanada Saharuna vừa bụm miệng cố nén cười vừa vẽ một con rùa nhỏ lên trán Edogawa Conan: "Đ–đừng nhúc nhích nhé Conan-kun, xong ngay nè!"

Edogawa Conan bị vẽ bậy lên mặt giật giật gân xanh, hai mắt cậu đã bị tô đen sì, bên má cũng bị điểm mấy bông hoa, rõ ràng là nãy giờ thua rất thảm.

Đến khi vẽ xong nét cuối cùng, Hanada Saharuna rốt cuộc không thể nhịn nổi nữa.

"Hahahaha!" Cô ngã lăn ra ghế, cười đến không thở nổi.

Edogawa Conan tức tối ném lá Joker trên tay xuống: "Thanh tra Hanada nãy giờ không thua một ván nào! Rõ là vô lý!"

Takagi Wataru hai mắt cũng bị vẽ vòng tròn cười khổ: "Hanada lợi hại thật, cứ như lúc nào cũng biết lá Joker ở trong tay ai vậy."

Khác với hai người, Sato Miwako chỉ bị vẽ một bông hoa nhỏ trên má cũng lắc đầu: "Suốt nửa tiếng không thua một lần nào.... Không ngờ Hanada lại giỏi trò này thế."

Không, giỏi cái gì mà giỏi, rõ ràng là gian lận. Cục bông hamster ngồi trên vai Edogawa Conan khinh khỉnh dời mắt.

Ai bảo hồi ở khách sạn Edogawa Conan lại bắt tay với Amuro Tooru lừa Hanada Saharuna làm gì, bây giờ xem như bị cô trả đũa lại thôi.

Mà nhìn cái mặt tức anh ách của thằng nhóc này nó sướng gì đâu ~ Hanada Saharuna cười hề hề xấu xa.

Edogawa Conan biết thừa mình bị chơi xỏ nhưng lại chẳng tìm được bằng chứng Hanada Saharuna gian lận, đành phải tự huyễn hoặc mình cô cũng tay đỏ giống Ran.

Đúng lúc này, món ăn cuối cùng cũng được Amuro Tooru bưng ra.

"Cơm chín rồi, mọi người qua ăn thôi." Anh vừa cởi tạp dề vừa nói.

"Tới liền tới liền~!" Hanada Saharuna gom vội bộ bài trên bàn trà vào. 

"...." Lớp trưởng nhìn cảnh ấy, đôi lông mày bé xíu xoắn tít lại.

Edogawa Conan đã đặt cậu xuống để đi rửa tay, còn Takagi Wataru và Sato Miwako vốn định ở lại dọn giùm nhưng cũng bị Hanada Saharuna lùa ra bàn ăn trước.

 Lớp trưởng [12]: Hanada.... Bà không thấy có gì đó sai sai à? 

Hanada Saharuna vừa xếp bài vào hộp vừa liếc mắt lên nhìn lớp trưởng.

 Hanada Saharuna [1]: Có gì là có gì? Mặc dù bọn tôi có xích mích thật, nhưng người ta đã nấu cơm mời ăn rồi thì chẳng lẽ tôi còn làm mình làm mẩy nữa? 

Làm thế thì kỳ cục chết, mình là người lớn rồi, phải biết điều chứ. Hanada Saharuna nghĩ bụng.

Không, ý tôi không phải thế. Mà là cái cách bà răm rắp nghe lời rồi ngoan ngoãn dọn dẹp 'đồ chơi' ấy, không thấy nó giống hệt một cảnh nào đó sao? Lớp trưởng trưng mắt cá chết, nhất thời không biết có nên nói thẳng ra không.

Trong lúc lớp trưởng còn đang mải đắn đo rối rắm, Hanada Saharuna đã dọn dẹp xong xuôi, còn tiện tay bốc cho cậu một nhúm hạt dưa rồi tung tăng chạy ra bàn. 

Bàn ăn nhà Hanada Saharuna trông rất có gu, bình thường là bàn trắng ngồi đủ cho bốn người, nhưng nếu mở chốt phần gấp bên dưới là có thể kéo rộng ra thành bàn sáu người.

Amuro Tooru phát hiện ra điểm này nên đã mở rộng bàn sẵn từ trước, bày đủ bát đũa cho cả năm người lên trên.

Edogawa Conan ngồi trên chiếc ghế đã được Amuro Tooru kê cao cho, mắt sáng lấp lánh nhìn mấy món đẹp mắt thơm phức trên bàn.

"Woa! Nhìn thôi đã thấy ngon rồi, đúng là anh Amuro có khác!" Edogawa Conan tấm tắc khen.

Sato Miwako và Takagi Wataru cũng tán thưởng mấy câu.

Amuro Tooru mỉm cười khiêm tốn rồi mời mọi người bắt đầu ăn.

Giữa lúc mọi người còn mải tán dương Amuro Tooru, Hanada Saharuna đã tranh thủ lảng đi bằng cách mở TV. Amuro Tooru thấy vậy nhưng cũng không nói gì, chỉ tiếp tục quay sang nói chuyện với những người khác.

Lúc này đã gần 6 rưỡi tối, chương trình mà Hanada Saharuna ngóng chờ sắp phát sóng rồi. Cô mở đúng kênh tin tức lên, xong xuôi thì quay trở lại bàn, cầm bát cơm đã được xới sẵn rồi bắt đầu cắm cúi ăn.

Amuro Tooru ngồi đối diện chợt cảm thấy cổ chân mình có gió khẽ lướt qua. Anh đưa mắt nhìn xuống, thấy đôi chân nhỏ của Hanada Saharuna đang đong đưa dưới bàn.

Amuro Tooru che miệng khụ một tiếng.

==========

"....Nghi phạm là nam giới, cao khoảng một mét tám đến một mét chín, vóc dáng hơi gầy, tóc bạc dài ngang eo, đội mũ phớt đen và mặc áo khoác gió. Vào khoảng trưa ngày 19 tháng 8 từng lái một chiếc BMW màu hồng đi qua khu vực phố 4, quận Arai Tokyo.... Người này được cho là có liên quan mật thiết đến hai vụ mưu sát xảy ra gần đây trong thành phố.

Chúng tôi kêu gọi đối tượng trên nhận rõ tình hình, sớm ra đầu thú để được hưởng khoan hồng của pháp luật. Đồng thời cũng mong đông đảo quần chúng nhân dân tích cực hỗ trợ cung cấp những manh mối liên quan khác. Xin lưu ý, nghi phạm này cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không được tự ý tiếp cận. Nếu có phát hiện, xin hãy lập tức gọi đến đường dây nóng XXXX để trình báo...."

Khi lời của phát thanh viên vừa dứt, bức phác họa chân dung người đàn ông bị vạch đen che mắt cũng hiện lên. Đặc điểm ngoại hình không thể nhầm lẫn cùng khí chất hung tợn như tràn qua màn hình ngay lập tức thu hút sự chú ý của toàn thể khán giả.

Hanada Saharuna vội vàng cúi gằm mặt, mồm cắn chặt miệng bát để khỏi phì cười ra tiếng. Cô không dám ăn tiếp nữa, cô sợ mình sẽ chết vì sặc mất. 

Amuro Tooru và Edogawa Conan nhìn gã đàn ông trên màn hình, vẻ mặt đều hết sức phức tạp.

Không phải họ chưa từng tưởng tượng đến cảnh một ngày nào đó sẽ thấy lệnh truy nã của Gin trên thời sự. Nhưng cái viễn cảnh ấy đáng lẽ phải là sau khi họ đã đánh sập Tổ chức, Gin trốn thoát, còn bọn họ đang phải truy lùng đám tàn dư cuối cùng. Chứ không phải như bây giờ, Gin bị một tên tội phạm không biết nhảy từ đâu ra kéo xuống nước, rồi còn bị truy nã toàn Nhật Bản....

Amuro Tooru lặng lẽ liếc sang bên cạnh. Lúc trước anh đã nói chuyện với Edogawa Conan, thằng bé khẳng định chắc nịch gã lái xe kia chỉ là một kẻ ăn mặc giống Gin chứ tuyệt đối không phải hắn.

Sau đó anh còn cẩn thận gọi cho Vermouth để xác nhận, Gin đúng là vẫn còn đang ở Philippines truy sát bọn phản bội, phải hai ngày nữa mới về. Nói cách khác, vụ án mạng này chắc chắn không phải do Gin làm.

Ánh mắt Amuro Tooru dừng trên người Hanada Saharuna đang chăm chú vào bản tin. Nhưng nếu là vậy thì tại sao cô lại có thể vẽ ra một bức phác họa giống Gin đến thế? Hơn nữa thái độ của cô lúc ấy rõ ràng là tin chắc mình không nhìn lầm....

Cùng nhìn một người mà lại ra hai khuôn mặt, chuyện này chắc chắn là có vấn đề, nhưng Amuro Tooru lại nhất thời nghĩ mãi không ra, chỉ đành quay qua xem TV tiếp.

Nhìn tấm ảnh 'Gin' bị che mắt trên màn hình kia, Amuro Tooru lại một lần nữa rơi vào trạng thái cạn lời.

Một kẻ tội ác ngập đầu làm bao chuyện phạm pháp như Gin, thế mà cuối cùng lại bị bêu mặt trên sóng truyền hình vì tội của người khác .... Đây đúng là cái trò cười hề hước nhất vũ trụ.

Nếu không phải đang tận mắt chứng kiến chuyện này mà là nghe người khác kể lại, Amuro Tooru chắc chắn sẽ phá lên cười rồi bảo người đó đi khám não đi.

Thế nhưng bây giờ anh không những không cười nổi, mà còn bắt đầu cảm thấy hơi lo không biết Gin xem xong tin tức sẽ có hành động gì.

Bởi vì nói thế nào thì.... Chuyện này cũng nhục nhã quá rồi.

==========

Cùng lúc đó, tại biệt thự nhà Kudo, Akai Shuichi vừa uống rượu vừa xem tin tức đã phun ra ngụm rượu đầu tiên trong đời.

Trước Tiếp