Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 177

Trước Tiếp

Chuyện này phải kể lại từ tối qua, sau khi Hanada Saharuna cà khịa xong Amuro Tooru rồi quay về phòng.

Lúc cô và Mori Kogoro rời đi, các cảnh sát trực ca khác cũng đi nghỉ. Đến gần 4 giờ sáng, Amuro Tooru đột nhiên mở miệng không một lời báo trước.

"Ngày mai sẽ có người đến ám sát Kato Ichiro, cậu và Hanada Saharuna chỉ cần bảo vệ ông ấy như bình thường là được."

Động tác nhấp cà phê của Matsuda Jinpei hơi khựng lại, anh liếc qua phòng bệnh của Kato Ichiro rồi quay sang nhìn Amuro Tooru: "Đó là việc mà cậu đang làm à?"

Biết rõ thời điểm ra tay thì chỉ có thể là đồng bọn của chúng. Mặc dù đã đoán được phần nào, nhưng Matsuda Jinpei vẫn không ngờ Amuro Tooru lại thật sự đi làm gián điệp – một công việc nguy hiểm mà tính mạng lúc nào cũng treo trên đầu sợi tóc, mặc dù người từng thuộc đội gỡ bom như anh cũng chẳng có tư cách gì nói người ta....

Amuro Tooru không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.

Matsuda Jinpei uống một ngụm cà phê, một lúc sau mới nói: "Nếu cậu không nói cho tôi biết thì có khi còn hiệu quả hơn."

Nếu bọn họ không biết Kato Ichiro đã được đánh tráo thì khi kẻ địch tấn công phản ứng sẽ chân thật hơn nhiều, cũng giảm thiểu nguy cơ bị bại lộ bí mật.

"Đám người đó rất nguy hiểm, để dọn sạch chướng ngại vật thì chuyện gì chúng cũng dám làm, mà cả cậu lẫn cô ấy thì lại đều quá liều mạng." Amuro Tooru nhìn về phía trước khẽ nói: "Dù tôi từng nghi ngờ lập trường của cô ấy, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ quyết tâm hy sinh tính mạng để bảo vệ tất cả của hai người."

Đó cũng chính là lý do anh chấp nhận rủi ro để nói cho Matsuda Jinpei biết.

Matsuda Jinpei cười khẽ: "Tôi hiểu rồi.... Tôi sẽ dùng cách khác để nhắc nhở Hanada, không để lộ thân phận của cậu đâu."

"Cảm ơn." Amuro Tooru thở phào nhẹ nhõm, sau đó liếc nhìn cốc cà phê trong tay Matsuda Jinpei: "Còn ba tiếng nữa là hết ca rồi, bây giờ cậu uống cà phê thì lát nữa sẽ không ngủ được đâu."

"Furuya...."

"Sao?"

"Cậu đúng là càng ngày càng lèm bèm đấy." Matsuda Jinpei trợn trắng mắt: "Sau này nếu cậu bị bạn gái đá thì chắc chắn là vì cậu giống hệt bà mẹ thứ hai của cô ta."

Amuro Tooru rơi vào trầm mặc.

===========

Hanada Saharuna có chút thấp thỏm, dù sao thì mới hôm qua thôi cô vẫn còn đang lăn tăn không biết phải xử lý thành viên Tổ chức sẽ đến tấn công thế nào mà.

Với tư cách là người của phe đỏ, cô đâu thể bắt Mizunashi Rena cùng phe hay chuyên gia quăng game Vermouth, nhưng lại không thể để họ g**t ch*t Kato Ichiro được. Mà Số 23 cũng nói bọn họ nhất định phải giết người rồi, nói cách khác dù lần này cô có cản được thì vẫn sẽ còn lần sau, trừ khi cô bắt hai người đó lại.

Nhưng nếu cô thật sự bắt hai người họ lại (chưa bàn đến việc có bắt được không) thì chẳng khác nào tự tay đâm phe đỏ một nhát, nghĩ sao cũng thấy không xong. Thế là cô liền rơi vào địa ngục của sự rối rắm.

Ấy vậy mà, ngay sáng hôm nay! Matsuda Jinpei lại bất ngờ kéo cô vào phòng chứa đồ, bóng gió nói rằng Kato Ichiro trong phòng bệnh đã được đánh tráo rồi! Tráo người có nghĩa là gì, nghĩa là bên phe đỏ đã sớm đoán được Tổ chức Áo đen sẽ ra tay nên đã âm thầm chuẩn bị từ trước!

Chính là kế hoạch giả chết 've sầu thoát xác' chứ đâu! Tuyệt kỹ trứ danh của Thám tử lừng danh Conan! Akai Shuichi và Haibara Ai cũng từng dùng chiêu này để thoát khỏi sự truy sát của Tổ chức!

Mặc dù trước giờ Hanada Saharuna vẫn luôn né tránh việc tham gia vào tuyến truyện chính, nhưng sau khi bị buộc phải gia nhập vì bài kiểm tra, cô cũng có chút mong đợi không biết mình sẽ ra mắt dưới hình thức nào.

Nào ngờ vừa lên sân đã là một sân khấu lớn! Hanada Saharuna cô lại được debut ở vị trí center!

Hanada Saharuna xoa xoa tay, bộ dạng 'căng thẳng' kia của cô đến cả Matsuda Jinpei cũng không nhìn nổi nữa: "Cô diễn vừa vừa phải phải thôi, sợ người ta không nhìn ra cô có vấn đề hả?"

"Đó là ảo giác của anh, còn người bình thường chỉ nghĩ tôi đang căng thẳng vì vụ án bên ông Mori thôi!" Hanada Saharuna thấp giọng chối bay: "Tôi là một nửa nạn nhân đấy nhé! Cũng tại vớ được cái vòng nhận dạng kia mà hai ngày nay tôi không được ngủ ngon rồi!"

"Hô~ Lúc đấy cô nói năng hùng hồn lắm mà, còn chắc như đinh đóng cột là người ta giả thần giả quỷ cơ, thế mà sau lưng lại sợ lén sợ lút." Matsuda Jinpei liếc xéo cô một cái: "Hanada, cô là cảnh sát đấy, có thể có chút tiền đồ được không?"

"Con người sợ những sinh vật không xác định là chuyện bình thường...." Hanada Saharuna còn chưa dứt xong câu, dưới lầu đã vang lên một tiếng nổ lớn, ở tận tầng 5 mà họ cũng có thể cảm nhận được sự rung chuyển.

Thế mà lại dùng bom! Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei liếc nhau, đều thấy được vẻ nghiêm trọng trong mắt người kia.

Chỉ trong chốc lát, tiếng chuông báo động đã vang lên inh ỏi, cả hàng lang bệnh viện loạn lên như chợ vỡ.

"Có chuyện gì thế?! Sao tự dưng lại có tiếng nổ?!"

"Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi?! Sao chuông báo động lại kêu vậy?!"

"Sao thế? Nổ ở đâu? Mau bảo nhân viên an ninh kiểm tra đi!"

"Xin mọi người bình tĩnh lại! Chúng tôi sẽ cử người đi kiểm tra ngay, xin đừng chạy loạn xô đẩy nữa!"

Bệnh nhân và người nhà hoảng loạn túm tụm lại một chỗ, các y bác sĩ thì mướt mồ hôi cố gắng ổn định trật tự.

Matsuda Jinpei nhíu mày: "Hanada, tôi xuống dưới xem thử."

"Cái gì? Anh định bỏ tôi lại một mình sao? Lỡ bây giờ có người đến tấn công thì phải làm thế nào?!" Hanada Saharuna cất giọng cao vút: "Chỉ là cái trò đánh lạc hướng cũ rích thôi mà!"

Cô đã bắt đầu diễn rồi đây.

"Cô biết bom là sở trường của tôi mà, khu nội trú đông người thế này, nếu đối phương thật sự đã cài bom, người thường lại không cẩn thận kích hoạt thì toi đấy." Matsuda Jinpei nói, "Hơn nữa cô cũng đâu phải chỉ có một mình, còn hai đồng nghiệp khác ở đây mà."

Matsuda Jinpei quay sang hai viên cảnh sát trẻ đứng cạnh: "Hai cậu ở lại canh gác cùng thanh tra Hanada, bất kể là ai đến cũng không được để họ vào trong, biết chưa?"

"Rõ!" Hai người nọ lập tức thẳng lưng.

Matsuda Jinpei đè vai Hanada Saharuna lại, nghiêm túc nói: "Hanada, ở đây giao cho cô, tuyệt đối không được để ai tiếp cận Kato Ichiro!"

Hanada Saharuna nhìn bản mặt nghiêm túc của anh, trong lòng âm thầm cảm thán, đây mới gọi là diễn xuất đỉnh cao này, xem đi, diễn mà như không diễn luôn. Nếu không phải đã biết trước chuyện gì xảy ra thì chắc cô cũng tin sái cổ rồi.

Hanada Saharuna mím môi: "Tôi biết rồi, anh phải mau quay lại đấy nhé! Nếu có chuyện gì xảy ra thì một mình tôi không gánh nổi đâu!"

Matsuda Jinpei rút tay về, lúc lướt qua cô còn nhếch mép cười: "Nếu cô đã thành khẩn nhờ tôi thế này, vậy thì tôi đành phải cố hết sức rồi."

Sau khi Matsuda Jinpei rời đi, Hanada Saharuna khoanh tay trước ngực đứng gác trước cửa phòng bệnh của Kato Ichiro, mặt mày cảnh giác quét qua đám đông hỗn loạn.

Không biết hội Vermouth sẽ xuất hiện dưới thân phận nào, nhưng tóm lại là không thể để một ai vào trong.

Số 23 nói bởi vì nhiệm vụ bắn tỉa thất bại mà Vermouth đã rất cẩn thận chia kế hoạch lần này thành nhiều phần nhỏ, chỉ nói cho từng người biết phần mà mình phụ trách. Vì vậy Sauza chỉ đảm nhận việc hack camera giám sát của bệnh viện, còn về vụ án mạng lẫn người mà Vermouth định cải trang thành thì cậu hoàn toàn không biết.

Đúng lúc này, có một người mặc áo blouse trắng đi ngược dòng người tiến về phía họ.

Là Ayumu Shijin.

==========

Bên trong nhà xác của tòa cấp cứu, các cảnh sát mặc vest và nhân viên y tế khoác áo blouse trắng đang mỗi người một vẻ nhìn về phía một góc phòng.

Người đàn ông mặc vest xám có một chỏm tóc xoăn trên đầu đứng phía trước lên tiếng hỏi: "Ai là người đầu tiên phát hiện thi thể?"

"Là tôi...." Một cô gái nhỏ nhắn đang dựa vào vai đồng nghiệp khóc nghe vậy thì giơ tay lên.

Oe Miko, 26 tuổi, thực tập sinh Bệnh viện Trung ương Haido.

Cô gái vừa lau nước mắt vừa kể: "Sáng nay đến lượt tôi trực ở nhà xác nên tôi đã đến đây từ sớm. Công việc của chúng tôi là phải làm thủ tục đăng ký và cho các thi thể được chuyển đến vào trong tủ. Để cho nhanh, tôi đã cầm sổ đi kiểm tra các ngăn trống trước.

Lúc đầu mọi thứ vẫn bình thường, nhưng khi kiểm tra đến cuối dãy tôi phát hiện một ngăn đáng lẽ phải trống lại đang bị khóa. Linh cảm có chuyện chẳng lành nên tôi đã gọi mấy đồng nghiệp khác đến giúp mở tủ. Ai ngờ lúc mở ra... lúc mở ra thì đã thấy Yuki chết ở trong đó rồi!"

Nói đến hết câu, cô gái không chịu nổi nữa, ôm mặt khóc nức nở.

Cô gái tóc đuôi ngựa màu đen đứng bên cạnh đỡ cô ấy giải thích: "Miko và Yuki là người yêu của nhau, bọn họ vốn định sau kỳ thực tập sẽ đính hôn...."

Nói rồi cô đau lòng ôm chặt vai Oe Miko.

Yamagami Toshimi, 26 tuổi, thực tập sinh Bệnh viện Trung ương Haido.

"Không ngờ Akimoto vừa mới chết chưa đầy một tháng, giờ Noi cũng chết y hệt như vậy, nhà xác này quả nhiên có vấn đề! Chắc chắn đã bị nữ quỷ nguyền rủa!" Một gã đàn ông hơi mập tóc húi cua mặc áo blouse trắng, mặt mày kinh hãi nói.

Takami Saburo, 27 tuổi, thực tập sinh Bệnh viện Trung ương Haido.

Shiratori Ninzaburo nhíu mày, còn chưa kịp nói gì thì thanh niên mặc áo blouse trắng bên cạnh đã quát: "Takami, đừng có nói mấy thứ mê tín đó ở đây nữa! Trên đời này làm gì có ma! Cậu là bác sĩ đấy!"

Egawa Ryo, 26 tuổi, thực tập sinh Bệnh viện Trung ương Haido, cũng chính là người Edogawa Conan và Hanada Saharuna gặp hôm qua.

"Tôi đâu có nói bừa, ai chả đồn Akimoto chết là do bị nữ quỷ nguyền rủa, nếu không thì một người bình thường sao có thể tự nhốt mình vào tủ đông rồi chết ngạt trong đấy được chứ...." Gã mập nhỏ giọng lẩm bẩm, rõ ràng rất bất mãn với hành động quát mắng của thanh niên: "Bây giờ đến cả Noi cũng vậy rồi, cậu thử giải thích xem tại sao lại thế đi? Noi dù có to gan đến mấy cũng đâu dám chui vào cái tủ mà Akimoto chết ngạt nửa tháng trước để chơi chứ?"

Đúng vậy, ngăn tủ đông vừa phát hiện ra xác nạn nhân chính là ngăn tủ số 44 đã từng nhốt Akimoto Daisuke. Sự trùng hợp này khiến Edogawa Conan không khỏi nhíu mày.

Thanh niên kia cứng họng, chỉ có thể cắn răng nói: "....Tóm lại là trên đời này không có ma! Cảnh sát nhất định sẽ điều tra rõ ràng!"

Amuro Tooru bước đến bên cạnh Shiratori Ninzaburo: "Thanh tra Shiratori, hay là để pháp y giám định thời gian tử vong của nạn nhân trước đi? Vừa rồi tôi thấy bên ngoài nhà xác có lắp camera giám sát, chỉ cần kiểm tra là sẽ biết nạn nhân tự mình đi vào hay là bị người khác khiêng đến thôi."

Shiratori Ninzaburo gật đầu: "Tôi đã gọi bộ phận giám định rồi, chắc phải đợi thêm một lúc nữa."

Lúc này, một vị bác sĩ lớn tuổi ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Nếu anh cảnh sát không chê, thì thực ra chúng tôi cũng có thể giúp xác định thời gian tử vong."

"Hả?" Shiratori Ninzaburo nhất thời không kịp phản ứng lại.

Vị bác sĩ lớn tuổi nhắc lại thêm lần nữa: "Anh xem, ở đây toàn là bác sĩ hết." Ông nói một cách rành mạch, "Tuy không phải pháp y chuyên nghiệp, nhưng xác định thời gian tử vong thì vẫn có thể làm được, hơn nữa chúng tôi cùng nhau kiểm tra thì sẽ tránh được chuyện làm giả kết quả."

Shiratori Ninzaburo vỗ trán một cái. Phải rồi! Sao mình lại quên mất đây là bệnh viện chứ!

Trước Tiếp