Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"....Vậy là cậu bế cô ấy chạy nửa đường rồi mới phát hiện cô ấy căn bản không bị trúng đạn, mà chỉ là đập trúng dây thần kinh cùi chỏ thôi hả?" Matsuda Jinpei khoanh tay nhìn ba người trước mặt: "Nếu giữa đường mà không gặp được bác sĩ nên mới dừng lại thì có phải là cậu đã lao thẳng đến phòng cấp cứu rồi không?"
Amuro Tooru ho khẽ hai tiếng: "Thật ra tôi chạy được mấy bước đã nhận ra không có mùi máu rồi, nhưng lúc ấy sắc mặt thanh tra Hanada tệ quá, tôi còn tưởng cô ấy bị nội thương...."
Lúc đó Hanada Saharuna mặt mày trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, trông còn tệ hơn cả lần bị trúng đạn trên nóc tòa nhà Suzuki, lại thêm động tác ôm bụng của cô nữa, thật sự rất dễ khiến người khác hiểu nhầm.
Edogawa Conan cúi đầu: "À thì.... em nghĩ phần lớn là tại em, em còn chưa nhìn rõ đã nói thanh tra Hanada bị trúng đạn rồi...."
Nhưng cái này cũng không thể trách cậu được. Dù sao thì cũng vừa xảy ra một vụ bắn tỉa, Hanada Saharuna lại đột ngột gục xuống lúc đang đuổi theo kẻ khả nghi, ai mà không liên tưởng được chứ.
Hanada Haruharu ôm mặt: "Tôi ngã 'bốp' một cái trên sàn, khuỷu tay từ độ cao hơn một mét đập thẳng xuống đất, lại còn đập trúng ngay dây thần kinh cùi chỏ, đổi lại là anh thì anh cũng đau đến mức không hét được thôi!
Lúc đó đau quá nên tôi mới chèn khuỷu tay lên bụng để giảm xóc một chút.... Ai biết được hai cái người này vừa đến đã thi nhau đoán bệnh, tôi còn chưa kịp chen vào câu nào nữa!"
Thanh niên mặc áo blouse trắng bên cạnh vội đứng ra giảng hòa: "Chuyện này cũng không thể trách Saharuna được, khuỷu tay mà va từ độ cao đó xuống thì dễ bị rạn xương với trật khớp lắm, cô ấy chỉ bị đau thôi đã là may lắm rồi."
"Bác sĩ Ayumu nói đúng, sao có thể trách tôi được chứ." Hanada Saharuna nhỏ giọng lẩm bẩm, "Có trách thì trách cái tên khả nghi kia ấy!"
Đúng vậy, chàng trai tóc màu lanh có đôi mắt xanh biếc mặc áo blouse trắng trông vô cùng dịu dàng này, chính là Trưởng khoa Ngoại của Bệnh viện Trung ương Haido — Số 17 Ayumu Shijin.
Cậu biết được tin Kato Ichiro đang nằm viện ở đây từ trong nhóm chat, lại nghe Hanada Saharuna nói hôm nay cô sẽ gác đêm nên đã xin đến khu nội trú để trực.
Nào ngờ lúc cậu vừa mới đi tuần đến tầng 1 thì đã đụng ngay cảnh Amuro Tooru ôm Hanada chạy như điên, dọa cậu sốc đến mức suýt thì móc điện thoại ra chụp ảnh. May mà Amuro Tooru nhìn thấy cậu thì dừng lại nhờ giúp đỡ, lúc ấy Hanada Saharuna mới có cơ hội hét lên nói mình chỉ bị đập trúng tay thôi.
Bởi vì hành lang quá tối không tiện chẩn đoán, bốn người liền quay về phòng nghỉ ở tầng 5.
Ayumu Shijin kiểm tra kỹ lưỡng cho Hanada Saharuna một lượt, xác nhận cô chỉ bị sưng khuỷu tay thôi, ngoài ra không có vấn đề gì khác. Sau đó cuộc đối thoại phía trên mới diễn ra.
Trước lời biện giải của Hanada Saharuna, Matsuda Jinpei nhướng mày, không truy cứu nữa mà chuyển đề tài: "Thế cái tên khả nghi đó thì sao, cô có nhìn rõ là ai không?"
Nói đến đây Hanada Saharuna lại thấy tức, cái thế giới Conan này cũng quá quắt lắm rồi đấy! Ở đây chắc chắn là có một cái định luật sẽ không bao giờ thấy rõ mặt của bóng đen cho đến phút cuối cùng!
Rõ ràng lúc đó cô đứng gần tên kia như vậy, thế mà mặt hắn lại bị bóng tối đen sì sì che khuất, đừng nói là kiểu tóc, ngay cả lúc đối diện với hắn cô cũng chỉ thấy tròng mắt trắng dã với hai hàm răng!!
"Nhìn mặt cô là biết không có kết quả gì tốt rồi." Matsuda Jinpei nói.
Hanada Saharuna lắc đầu: "Cũng không phải là không có kết quả gì, lúc hắn quay người lại tôi đã nhìn thấy vóc dáng của hắn, chắc chắn là đàn ông! Với cả tôi còn giật được một thứ từ trên người hắn nữa."
Nói rồi cô lấy từ trong túi ra thứ vừa giật được lúc nãy, đó là một tấm thẻ nhựa màu xanh lam dài bằng ngón tay cái. Miếng dán màu trắng ở giữa ghi tên và số hiệu, hai bên dải nhựa đã bị giật đứt.
Hanada Saharuna trợn tròn mắt: "Ủa? Đây là thẻ nhận dạng à? Là bệnh nhân nào của khu nội trú sao? Nếu chỉ là bệnh nhân bình thường thì sao lúc nãy tôi gọi hắn lại chạy nhanh thế?"
Mori Kogoro cũng ghé lại: "Akimoto Daisuke, số 44.... Đã có thẻ tên rồi thì nhờ bác sĩ Ayumu tra hồ sơ bệnh án là được chứ gì."
Mori Kogoro nói rất có lý, Hanada Saharuna nghe xong ngẩng đầu lên: "Nếu đã vậy thì phiền bác sĩ Ayumu tra giúp.... Sao cậu lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?"
Sắc mặt Ayumu Shijin rất khó coi, cậu nhìn tấm thẻ trên tay Hanada Saharuna bằng một ánh mắt vô cùng kinh hãi, những người khác thấy vậy thì không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
"Bác sĩ Ayumu, anh không khỏe à?" Amuro Tooru hỏi.
Ayumu Shijin hít sâu một hơi, cậu đi tới đè vai Hanada Saharuna lại: "Saharuna, tôi nói cho cậu nghe chuyện này, cậu tuyệt đối đừng sợ nhé."
Hanada Saharuna cười khẩy: "Chẳng phải chỉ là bệnh nhân thôi sao, tôi có gì mà phải sợ.... Đợi đã, chẳng lẽ đây là bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm sao?!" Mặt cô bắt đầu tái đi, "Bệnh nhân lây nhiễm qua tiếp xúc thì phải cách ly riêng mà? Sao lại đến khu nội trú được?!"
Thảo nào vừa thấy cô là hắn đã bỏ chạy, hóa ra là vì chuyện này!
Hanada Saharuna đứng phắt dậy: "Túi niêm phong! Túi niêm phong đâu?! Phải xử lý thứ này ngay mới được!"
Ayumu Shijin dùng sức ấn cô ngồi xuống lại: "Không không không, đây không phải đồ của bệnh nhân truyền nhiễm đâu.... Cậu đã xem phim y khoa bao giờ chưa? Không phải bệnh nhân nào lúc qua đời cũng có người thân ở bên cạnh, đặc biệt là những người làm việc xa nhà.
Trước khi người nhà bệnh nhân đến nhận xác, bệnh viện sẽ đưa thi thể đến nhà xác để bảo quản. Sau đó để tiện nhận dạng, bọn tôi sẽ buộc một cái vòng bằng nhựa vào cổ tay của thi thể.... Nhưng mà cũng có mấy bệnh viện lại thích buộc ở ngón chân hơn, haha."
"...." Amuro Tooru / Matsuda Jinpei / Edogawa Conan.
"....Ha, haha, bác sĩ đúng là biết pha trò thật." Khóe miệng Mori Kogoro giật giật, trên trán bắt đầu vã mồ hôi.
Ayumu Shijin xua tay: "Không không, tôi không nói đùa đâu. Akimoto Daisuke này là thực tập sinh của chúng tôi, cậu ấy vừa mất vì tai nạn hai tuần trước, mấy hôm trước mọi người mới tổ chức lễ truy điệu cho cậu ấy xong, cho nên tôi mới nhớ rõ vậy đấy!"
"Thế tức là gặp.... gặp...." Mori Kogoro không thốt ra chữ 'ma' kia, nhưng ánh mắt ông nhìn Hanada Saharuna đã nói lên tất cả.
Hanada Saharuna nhíu mày, cô lấy khăn tay ra bọc tấm thẻ nhựa lại rồi nhét vào tay Matsuda Jinpei: "Cầm lấy, đây là vật chứng. Cứ tưởng là đuổi nhầm người, xem ra là không phải rồi.
Có kẻ lại chọn lúc này để giả thần giả quỷ, chắc chắn là muốn lợi dụng cơ hội đánh lạc hướng chúng ta để tấn công Kato Ichiro. Mọi người nhớ phải cảnh giác đấy, tuyệt đối đừng để bị lừa!"
Hanada Saharuna là chuyên gia trong các sự kiện tâm linh kỳ bí, nếu cô đã nói vậy thì có nghĩa đó là người thật.
Edogawa Conan nhíu mày, nhưng giả thần giả quỷ để đánh lạc hướng cảnh sát không giống phong cách của Tổ chức lắm.
Cậu liếc nhìn Amuro Tooru, Amuro Tooru khẽ lắc đầu, rõ ràng anh cũng không có manh mối nào.
Người duy nhất vui vẻ ở đây có lẽ là Mori Kogoro, bởi vì lúc này vừa hay đến giờ đổi ca rồi. Thế là Matsuda Jinpei trao đổi nhanh với Hanada Saharuna mấy câu rồi cùng Amuro Tooru ra ngoài trực đêm.
Nhìn hai người rời đi, Ayumu Shijin cũng chào tạm biệt: "Tôi còn phải đi tuần đêm đây, có chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi."
Đợi tất cả mọi người đi rồi, Mori Kogoro liền lôi Edogawa Conan sang giường bên cạnh để ngủ, còn cẩn thận kéo rèm ngăn giữa hai giường lại.
Hanada Saharuna nhìn bọn họ một cái, lẳng lặng nằm xuống kéo chăn trùm qua đầu, sau đó cả người cuộn lại thành một con tôm run lẩy bẩy.
==========
Matsuda Jinpei bước ra khỏi phòng bệnh, anh vẫy tay với hai cảnh sát đang trực bảo họ đi nghỉ, còn mình thì cùng Amuro Tooru ngồi xuống chiếc ghế trước phòng bệnh của Kato Ichiro.
Vừa ngồi xuống, Matsuda Jinpei đã móc hộp thuốc lá từ trong túi áo ra.
"Bệnh viện cấm hút thuốc." Amuro Tooru nhắc nhở.
"Không hút, tôi ngậm cho tỉnh thôi." Matsuda Jinpei ngậm điếu thuốc chưa châm, nhìn Amuro Tooru hỏi: "Tối hôm đó cậu không đi à?"
Amuro Tooru hơi khựng lại, rất nhanh đã hiểu Matsuda Jinpei đang nhắc đến chuyện Hanada Saharuna hẹn anh ra nhà kho.
Anh mím môi: "Có đi."
Matsuda Jinpei sững ra, rút điếu thuốc khỏi miệng rồi nhìn Amuro Tooru từ trên xuống dưới một lượt, sau đó đột nhiên vươn tay kéo cổ áo anh.
"Này! Làm gì thế hả!" Amuro Tooru giật mình, gạt phắt tay Matsuda Jinpei ra: "Cậu là b**n th** à?!"
Matsuda Jinpei vung vẩy bàn tay bị gạt đau, nhíu mày nhìn Amuro Tooru: "Cậu xin lỗi cô ấy đàng hoàng thật chưa vậy? Sao trên người cậu lại không có vết xước nào, cô ấy không đấm cậu à?"
Amuro Tooru lắc đầu: "Tôi đã xin lỗi cô ấy rồi, nhưng thanh tra Hanada không đánh tôi.... Cô ấy rất bình tĩnh."
Matsuda Jinpei nghe vậy thì dựa vào lưng ghế, uể oải nói: "Xem ra chuyện còn nghiêm trọng hơn tôi nghĩ nhiều. Ban đầu tôi cứ tưởng chỉ có cậu đang nghi ngờ Hanada, nhưng bây giờ xem ra cả hai người các cậu đều giấu những chuyện không thể thẳng thắn với nhau. Nếu không thì cô ấy đã chẳng phản ứng như vậy rồi."
"Matsuda, tôi và thanh tra Hanada đã đạt được thỏa thuận rồi." Ánh mắt Amuro Tooru rất bình tĩnh, "Chuyện giữa chúng tôi không phải chỉ một hai câu có thể giải quyết được, thanh tra Hanada cũng hiểu điều này."
Matsuda Jinpei nhướng mày: "Vậy thì ít nhất cậu cũng biết cô ấy rốt cuộc là chậu nước trong hay là mặt biển sâu có thể nhấn chìm người khác rồi chứ?"
[ "....Tôi sẽ không đòi hỏi người khác phải thành thật với mình khi chính cả bản thân tôi còn có bí mật, như thế rất không công bằng.... Hôm nay tôi nói thẳng ra chuyện này là để hy vọng anh đừng lãng phí thời gian vào tôi nữa." ]
[ "....Tôi thích cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ, muốn mỗi ngày được ăn ngon chơi vui, muốn được cười đùa cùng đồng nghiệp thân thiết, muốn mỗi khi mở mắt ra đều là những điều tốt đẹp.... Nhưng anh thì hoàn toàn ngược lại. Nặng nề, phức tạp, đau khổ, đầy rẫy ngờ vực, sống mà cứ như đang chuộc tội vậy.... Cho nên tôi mới ghét thế giới của người lớn." ]
Amuro Tooru cúi đầu nhìn bàn tay gầy rõ từng khớp xương của mình: "Tôi không biết nữa, Matsuda. Tôi không thể nhìn thấu cô ấy."
Thẳng thắn như một dòng nước trong, nhưng lại mang một nội tâm sâu không thấy đáy. Cô giống như một vòng xoáy cuốn phăng tất cả, khiến người ta chẳng thể nhìn rõ được phương hướng...
============
Korn bị cơn đau đánh thức.
Khi thuốc mê tan hết, cơn đau từ lòng bàn tay bị đạn bắn bắt đầu dội lên, cuối cùng cũng khiến hắn đau đến tỉnh lại.
Hắn mở mắt ra, trước mắt là một màn đêm đen kịt.
Trời tối rồi sao? Korn định đưa tay lên sờ, lại phát hiện tay mình đã bị trói cứng. Hắn sững người một lúc, đầu óc nặng trịch bắt đầu tỉnh táo kéo theo ký ức quay trở lại, cuối cùng cũng nhớ được chuyện xảy ra trước khi hôn mê.
Hắn bị cớm tập kích!
Korn trợn trừng mắt, theo phản xạ giãy giụa người, trong phòng vang lên tiếng kim loại va loảng xoảng vào nhau. Hai tay hắn bị còng vào một vật hình trụ, hắn đưa tay ra mò thử thì chạm phải thứ gì đó bằng kim loại lạnh ngắt, có vẻ như hắn bị khoá vào một đường ống nước.
Korn lập tức nhận ra có gì đó không ổn. Nếu hắn bị cảnh sát bắt thì đáng lẽ phải bị nhốt trong tù mới đúng. Nơi này trông không giống nhà tù chút nào, ngược lại còn giống tầng hầm ở đâu đó hơn.
Không phải cảnh sát bắt hắn, vậy chẳng lẽ là tổ chức đối địch? Nhưng gần đây cũng không nghe nói Tổ chức có xung đột với nhóm nào khác, huống hồ mình chỉ là một tay bắn tỉa, có bắt thì cũng phải bắt mấy tên tình báo như Bourbon mới đúng.
Korn nhanh chóng động não, nhưng hắn vốn cũng chẳng phải là người chuyên dùng đầu óc, cho nên nhất thời không nghĩ ra được gì.
"Tên đó hình như tỉnh rồi." Một giọng nói ái nam ái nữ khàn đặc vang lên phía ngoài cửa: "Ông tiêm cho hắn nhiều thuốc mê quá, nên hắn mới ngủ hết cả một buổi chiều, nếu không thì chúng ta đã có thể bắt đầu thí nghiệm sớm hơn rồi."
Korn lập tức cảnh giác. Thí nghiệm, thí nghiệm gì?!
Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu vào, đồng thời cũng vang lên một đoạn nhạc khiến người ta sởn gai ốc.
"Tèo tèo~ tèo teo ~ tèo téo ~..."
Trong tiếng nhạc ấy, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở cửa. Bị ngược sáng nên Korn không nhìn được rõ mặt người nọ, nhưng chiếc áo khoác gió, chiếc mũ quen thuộc cùng mái tóc dài màu bạc độc nhất vô nhị kia, cũng đã đủ để hắn trợn trừng hai mắt.
"Gin?!"