Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tòa nhà bỏ hoang Khu phố 4, quận Arai, Tokyo.
Một chiếc ô tô màu hồng nhạt dừng lại dưới lầu sau tiếng phanh xe kéo dài, thanh niên mặc đồ thể thao đen từ trên xe mở cửa bước xuống.
Cậu soi gương chỉnh lại mũ lưỡi trai rồi đi đến bên ghế phụ gõ cửa sổ: "Đừng ngủ nữa Takeo, dậy làm việc!"
Trên đầu người ngồi ở ghế phụ được trùm một tấm áo khoác, nghe thấy tiếng gọi mới khẽ động đậy rồi đưa tay giật áo xuống.
Dưới lớp áo khoác là một gương mặt bảnh bao rắn rỏi, cậu trai trẻ ngáp dài: "Thiệt tình, đêm qua Cục An ninh lại tăng ca tới 2 giờ sáng. Tôi cầu xin Kazami Yuya đứt cả lưỡi mới được cho nghỉ hôm nay.... Mẹ nó, chủ nhiệm lớp giục tôi đi học cũng không tích cực bằng anh ta!"
"Nếu hôm nay ông làm tốt, xác định được cơ chế cày điểm xong tôi sẽ cho ông đi chết thứ hai. Đến lúc rút được thẻ thân phận mới rồi thì ông không cần phải làm c* li ở Cục An ninh nữa." Thanh niên mũ lưỡi trai lặp lại, "Làm – cho – tốt."
"Rồi rồi, lẹ lẹ đi. Tôi chịu hết nổi cái tên cuồng công việc Furuya Rei kia rồi. Thảo nào Hanada lại ghét hắn thế, tên đó có khác quái gì người máy đâu. Người bình thường nào mà có thể thức liên tục 4 ngày không ngủ, rõ là điêu!" Takayama Takeo vừa cằn nhằn vừa rút súng từ thắt lưng ra kiểm tra.
Sau khi xác nhận số lượng đạn, cậu lắp ống giảm thanh vào, giắt súng lại lên lưng rồi mới mở cửa xe bước xuống.
Một tay cậu vơ lấy cái áo trên ghế khoác lên người, vạt áo tung bay vẽ thành một đường cong đẹp mắt. Cậu khẽ dùng lực ngón, thuận thế kéo luôn mũ áo khoác qua đầu, toàn bộ động tác đều gọn gàng lưu loát.
"Hôm nay ông là chủ lực chiến, liệu đừng có mà tạch đấy." Thanh niên mũ lưỡi trai nói: "Mặc dù Số 3 cũng có thẻ kỹ năng, nhưng thật sự không trông chờ gì ở hắn được. Tôi chỉ cầu hắn chở được người về đến biệt thự là mừng lắm rồi."
"Biết rồi học ủy." Takayama Takeo cười tươi, vỗ vỗ khẩu súng ngắn giấu sau lưng: "Dù gì thì sức chiến đấu của tôi cũng được Kazami Yuya công nhận rồi mà.... À, nguyên văn lời anh ta nói là 'Sự dũng mãnh duy nhất ăn khớp với ngoại hình' đấy. Phải rồi, tôi có thể bắn vào chân tay hắn không?"
"Tốt nhất là nên làm thế. Cái đám Tổ chức Áo đen kia toàn kẻ liều mạng, nếu không phế khả năng hành động của hắn thì tôi lại không yên tâm." Học ủy vừa mới dứt lời, một chiếc Porsche màu đen đã lướt qua trước mặt bọn họ, 'kít—' một cái đỗ ở ven đường.
Ngay sau đó, một người đàn ông tóc bạc mặc áo gió đen đội mũ đen bước xuống. Vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm, nhìn thôi đã thấy không phải người tốt.
"....Cũng không cần bắt chước đến mức này chứ." Học uỷ nhìn người đàn ông mặc đồ đen đang đi về phía họ, suýt chút nữa không khống chế được biểu cảm trên mặt.
Ông cosplay Gin thì cũng thôi đi, sao còn mua xe Porsche giống hắn làm cái gì hả! Dù không phải cùng một dòng nhưng mà nhìn cũng hãi lắm biết không!
Người đàn ông mặc áo gió đứng lại trước mặt hai người: "Tôi sẵn sàng rồi, khi nào bắt đầu?"
Học uỷ nhìn đồng hồ: "Tôi và Takeo sẽ lên trên mai phục trước rồi chờ Số 23 ra tín hiệu. Đợi tay bắn tỉa của Tổ chức hạ gục mục tiêu xong, vừa thả lỏng là chúng ta sẽ ra tay." Cậu quay sang người đàn ông tóc bạc, "Trong lúc đấy thì ông cứ ngồi trong xe đi. Đợi bọn tôi đưa người xuống thì ông làm như theo kế hoạch chở hắn đến biệt thự, việc hỏi cung sau đó cứ để tôi với lớp phó lo."
Nói rồi cậu có chút đau đầu xoa trán: "Sao lại lái quả xe nổi thế này, với cả ông ăn mặc như kia dễ bị phe đỏ để ý lắm.... Lát nữa đổi qua xe của tôi đi, tôi lái con Porsche của ông."
Người đàn ông tóc bạc quay đầu nhìn chiếc xe màu hồng phấn, trong mắt lóe lên một tia ghét bỏ: "Ông muốn tôi lái cái thứ tởm lợm này?"
"....Đừng có bắt chước cả cái giọng điệu khó ngửi của Gin để nói chuyện với tôi." Học uỷ giật giật khóe mắt. "Tôi tính cả rồi, lái con xe này ra đường thì đảm bảo chẳng có phe đen phe đỏ nào thèm ngó tới, cho nên mới cố tình chọn đấy. Tóm lại là để đề phòng ông dụ cả đám nhân vật chính đến, hôm nay muốn hay không muốn cũng phải lái cho tôi!"
Người đàn ông tóc bạc quay đầu, 'chậc' một tiếng rõ kêu.
Takayama Takeo bên cạnh cười hì hì: "Chẹp chẹp, kỹ thuật diễn của Số 3 tiến bộ nhanh ghê, có khí chất sát nhân rồi đấy. Đúng rồi học ủy, Số 21 đâu?"
Học uỷ ngước lên nhìn trời: "Nhỏ đó hả, chắc là đang đi điều tiết giao thông cho buổi diễn thuyết của Cục Quản lý Dược phẩm rồi?"
==========
"Thiệt tình, làm cái trò gì vậy hả! Đã bảo đường chính đang bị chặn rồi cơ mà, sao vẫn có đứa đỗ xe trái phép ở đây?!" Trên xe cảnh sát mini, một người phụ nữ tóc đen dài tay cầm bộ đàm, tức điên lên yêu cầu tổng bộ liên lạc với chủ xe để họ mau đến dời xe đi: "Một đám mù hết biển báo giao thông rồi chắc?!"
"Thôi thôi, tiền bối Yumi hạ hoả đi mà, có sốt ruột mấy thì người ta cũng đâu thể ra ngay được." Nữ cảnh sát trẻ ngồi trên ghế lái lên tiếng dỗ dành, "Tức quá chỉ tổ hại thân thôi, chị nói có đúng không?"
Cô nàng có đôi mắt tròn xoe, cái mũi và miệng cũng tròn tròn, hai má đầy đặn bầu bĩnh, quả thực trông đáng yêu hết sức.
Ít nhất thì khi Miyamoto Yumi nhìn cô cơn tức cũng nguôi đi được phần nào. Cô đặt bộ đàm xuống, duỗi tay ra véo véo hai má phúng phính của đối phương: "Edako à, chị cũng không muốn nổi điên đâu, nhưng mà mấy kẻ vô ý thức đó đáng ghét quá.... Em vẫn còn là lính mới nên không hiểu.
Đợi em làm lâu rồi sẽ biết, nếu cứ hiền lành mãi với kiểu người này thì bọn họ chỉ càng được nước làm tới thôi.... Ôi ôi, chữa lành quá đi mất~"
Nữ cảnh sát mới bị véo mặt vẫn cười híp mắt: "Không sao đâu tiền bối, hiền lành là ưu điểm duy nhất của em rồi. Đây là lần đầu tiên em tham gia điều tiết giao thông đó, thấy k*ch th*ch ghê luôn~"
Lão làng như Miyamoto Yumi thì lại không nghĩ vậy, cô uể oải ngả người ra sau ghế: "Mỗi lần mấy ông quan chức chính phủ tổ chức bầu cử với diễn thuyết này nọ là lại phải điều tiết giao thông. Nếu may mắn suôn sẻ thì không sao, chỉ bận một buổi sáng là xong việc. Chứ nếu lỡ mà xui xẻo có biến thì phiền phức lắm."
Nữ cảnh sát trẻ chớp mắt tò mò: "Có biến ấy ạ?"
Miyamoto Yumi xua tay: "Chẳng hạn như có kẻ xấu tấn công hội trường, hoặc là nhân lúc đông người đặt bom các kiểu ấy. Một năm cũng phải có mấy vụ thế này.... Nhưng hôm nay thì chắc không sao, dù gì cũng chỉ là bầu cử bình thường của Cục Quản lý Dược phẩm thôi chứ không phải bầu cử nghị sĩ, chắc chẳng đen đủi đến mức đấy đâu."
Nữ cảnh sát mới che miệng: "Wao~ Nghe kịch tính ghê! Cứ như trong phim ấy!"
Nói đến đây, Miyamoto Yumi đột nhiên có chút hào hứng. Nhân lúc rảnh rỗi chờ chủ xe tới, cô kéo đàn em đồng nghiệp mới lại, bắt đầu tám nhảm về những vụ án lớn từng gặp cùng những chiến công oanh liệt khi chặn bắt kẻ khả nghi của mình.
Hoàn toàn không để ý cô đồng nghiệp mới có khuôn mặt ngây thơ vô số tội này đang nhìn mình bằng một nụ cười đầy ẩn ý.
Trực giác của tiền bối Yumi nhiều lúc chuẩn thật đó, không hổ là con dâu tương lai nhà Akai.
Đến lúc 'có biến' xảy ra, cô phải lợi dụng thân phận cảnh sát giao thông thế nào để mở đường cho đồng bọn đây ta~
==========
"Tớ tra ra rồi."
Haibara Ai ngồi trên bồn cầu nhà vệ sinh, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím: "Hôm nay ở gần đây có 5, 6 nơi tổ chức sự kiện, nhưng tớ nghĩ chỉ có hai nơi này là có khả năng Tổ chức sẽ nhúng tay vào thôi.
Một là buổi bầu cử của Cục Quản lý Dược phẩm, Tổ chức luôn rất coi trọng mảng này. Hai là lễ khánh thành cầu Toei, nghe nói nghị sĩ Taniguchi tham gia cắt băng có tiếng là người đi đầu trong các hoạt động chống tội phạm có tổ chức."
"Tớ đang ở gần cầu Toei, khoảng 15 phút nữa là tới, để tớ qua đó trước xem có tìm thấy tên kia không!" Edogawa Conan vừa đạp ván trượt lao nhanh trên đường phố, vừa nói vào điện thoại: "Mà sao bên cậu lại có tiếng vọng thế?"
"Hở? Còn chẳng phải là vì tớ đang trốn trong nhà vệ sinh để tra cứu cho cậu sao?!" Haibara Ai liếc xéo: "Nếu tớ mà tra ở ngoài, đám trẻ đó thể nào cũng hỏi tới hỏi lui. Lỡ bọn họ đoán ra cậu đi điều tra thì chắc chắn sẽ đòi bám theo bằng được! Mà chuyện của Tổ chức lại quá nguy hiểm, tuyệt đối không thể để họ dính vào!"
"Ừ.... Cũng phải nhỉ...." Edogawa Conan cười gượng: ""Tóm lại là cảm ơn nhé, nếu lát nữa có phát hiện gì khác tớ sẽ gọi lại cho cậu sau!"
Nói rồi cậu cúp máy.
Edogawa Conan nhét điện thoại vào túi, vừa chuẩn bị lướt ván lên đường cao tốc thì bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nữ quen thuộc: "Ơ kìa? Chẳng phải là Conan đây sao?"
Cậu vội vàng phanh ván lại, quay đầu nhìn thì thấy một Ferrari đỏ đang đậu ven đường, người ngồi ở ghế lái không ai khác chính là Hanada Saharuna.
"Thanh tra Hanada?!" Edogawa Conan ngẩn người: "Sao chị lại ở đây?"
Cậu nhìn quanh, phát hiện mình đang đứng ở khu trung tâm mua sắm quận Chuo. Chẳng lẽ thanh tra Hanada đến đây mua sắm sao?
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo Hanada Saharuna đã chống khuỷu tay lên cửa sổ xe nói với cậu: "Hôm nay chị xin nghỉ, nên ra ngoài mua sắm chút."
Sau đó cô hơi nghiêng người, để lộ ra mấy cái túi mua sắm trên ghế phụ. Nhìn đống túi chất cao như núi, trán Edogawa Conan toát mồ hôi lạnh. Chị ấy đã mua bao nhiêu thứ vậy?
Hanada Saharuna liếc cậu từ trên xuống dưới một cái: "Còn em thì sao? Sao lại ở đây? Nhìn điệu bộ của em hình như là đang chuẩn bị lên đường cao tốc đấy à? Khoan đã, đừng nói là em định lướt cái ván trượt này lao lên đó nhé?"
Nói rồi cô bày ra vẻ không đồng tình, "Nghĩ gì thế hả nhóc con? Chơi ván trượt trên đường cao tốc nguy hiểm lắm đấy!"
Edogawa Conan vã mồ hôi, vội vàng cười trừ nói: "À không không, thanh tra Hanada hiểu nhầm rồi, em chỉ đang muốn qua con phố mua sắm bên kia thôi, không có định lên cao tốc đâu!"
"Thật không đó?" Hanada Saharuna nheo mắt nhìn chằm chằm Edogawa Conan.
"...." Cuối cùng cũng không chịu nổi ánh mắt của cô, Edogawa Conan đành cúi đầu: "Xin lỗi chị, đúng là em định lên đó thật...."
Hanada Saharuna đảo mắt: "Lên xe đi! Chị chở em qua! Lại đi điều tra vụ án gì chứ gì?"
Hai mắt Edogawa Conan sáng rỡ, nhanh nhẹn mở cửa ghế sau xe, đang định trèo lên thì lại bị Hanada Saharuna ngăn lại.
"Từ từ! Ghế sau cũng có đồ rồi, để chị chuyển bớt đồ từ ghế phụ xuống đã, rồi em lên trên này ngồi đi!" Hanada Saharuna vừa nói vừa túm mấy cái túi mua sắm ở ghế phụ, quăng thẳng ra sau mà không hề có chút thương tiếc.
Đống túi mua sắm hàng hiệu kia, nếu cậu không nhìn nhầm thì hình như còn có cả mấy túi trang sức nữa.... Edogawa Conan bỗng thấy ê răng. Lúc trước nghe thanh tra Takagi nói thanh tra Hanada rất có tiền, hoá ra là thật đấy à.
"Xong rồi! Lên xe đi!" Hanada Saharuna hài lòng vỗ vỗ ghế phụ sạch bong.
Edogawa Conan vội cảm ơn, sau đó ôm ván trượt ngồi vào xe.
Trong lúc Edogawa Conan đang thắt dây an toàn, Hanada Saharuna vừa kéo phanh tay vừa hỏi: "Rồi sao? Lần này lại gặp vụ án gì mà phải liều mình trượt ván lên cao tốc thế?"
Edogawa Conan nhíu mày. Mặc dù lúc trước cậu từng nghi ngờ thanh tra Hanada có thể biết chuyện của Tổ chức, nhưng lần ở khách sạn Suzuki lại không tìm được bằng chứng xác thực gì. Vì sự an toàn của chị ấy, tốt nhất vẫn nên giấu đi thì hơn.
Thế là Edogawa Conan gãi gãi má nói: "Là bác Mori nhận được một vụ ủy thác, nhờ bác ấy tìm giúp một người đàn ông tên là 'Nishino Akira'. Manh mối bọn em nhận được nói người kia có thể sẽ xuất hiện tại lễ khánh thành cầu Toei."
"Ồ~" Hanada Saharuna xoa cằm: "Tìm người à? Nghe có vẻ vui phết đấy.... Thôi được rồi! Dù sao hôm nay chị cũng chẳng có việc gì làm, để chị đi cùng em vậy!"
"Ể?!" Edogawa Conan trợn tròn mắt.
Hanada Saharuna nháy mắt với cậu một cái: "Vừa hay chị đây dạo này tâm trạng không tốt, đang rất cần vài thứ để giải khuây~ Cứ để nữ thanh tra ưu ~ tú ~ nhất Đội 1 giúp em một tay đi! Khỏi cần cảm ơn!"
Không phải chứ! Thanh tra Hanada, sao tự dưng chị lại tham gia vào vậy! Chẳng phải chị ghét nhất là làm việc vào ngày nghỉ sao!
Edogawa Conan bỗng cảm thấy cả đầu đau đau.