Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 161

Trước Tiếp

"!!" Haibara Ai vừa định bước qua cửa thì bỗng rùng mình một cái, cô vội ôm chầm lấy bản thân, con ngươi không ngừng co rút.

Có người của Tổ chức ở gần đây!

Yoshida Ayumi đang nắm tay Haibara Ai cũng dừng lại theo, cô bé để ý thấy sắc mặt của cô bỗng dưng tái mét, không khỏi lo lắng hỏi: "Ai-chan? Cậu sao thế? Không khỏe chỗ nào à?"

Edogawa Conan đang nhìn Kojima Genta và Tsuburaya Mitsuhiko hồ hởi chạy đến quầy gọi món nghe vậy liền quay phắt lại, lập tức nhận ngay sự sợ hãi trong mắt Haibara Ai.

Phản ứng này, lẽ nào là người của Tổ chức?!

Đồng tử Conan co rút, vội vàng chạy tới chắn trước mặt Haibara Ai, đồng thời nhanh chóng quét mắt khắp con đường.

Lúc này là 9 giờ sáng, dân công sở đã đi làm hết, trên đường chỉ có lác đác vài bóng người qua lại. Dây thần kinh Edogawa Conan căng lên, cẩn thận quan sát kỹ xung quanh.

Cặp đôi đang nắm tay nhau kia ư? Hai người mặc đồ đôi màu hường, cười cười trông có vẻ ngốc nghếch, không giống người của Tổ chức cho lắm.

Hay là ông lão mặc áo khoác xám kia? Trong túi mua đồ trên tay ông ấy còn có rau củ vừa mới mua, cũng không giống....

Chẳng lẽ là người đàn ông trung niên đang gọi điện trong bốt điện thoại đằng kia?

"Không, không phải bên ngoài. Ở, ở trong nhà hàng...." Răng Haibara Ai va vào nhau lập cập, nắm chặt cánh tay Edogawa Conan thì thầm.

Nghe thấy đối phương đang ở trong nhà hàng, sống lưng Edogawa Conan lạnh toát, da đầu cũng tê rần theo. Cậu không lập tức quay lại nhìn, mà chỉ nhẹ nhàng đặt tay Haibara Ai vào tay Yoshida Ayumi rồi đẩy cả hai ra khỏi nhà hàng.

"Ủa ủa! Sao tiến sĩ lâu quá vậy nhỉ? Ayumi, cậu với Haibara ra xem bác ấy đỗ xe xong chưa được không?" Edogawa Conan cố tình cao giọng nói.

Sauza cầm dĩa xiên một miếng khoai tây chiên nhét vào miệng, hứng thú dạt dào nhìn Edogawa Conan diễn. Đây là lần đầu tiên cậu được tiếp xúc gần với team nhân vật chính thế này, đúng là mới mẻ ghê.

Cậu tuyệt đối không hề có mới nới cũ nha, chỉ là ngày nào cũng lượn lờ cùng cái đám Gin kia, chán mớ đời rồi, thỉnh thoảng cũng phải đổi gió tiếp xúc với nhân vật mới chứ.

Sau khi tiễn Haibara Ai đi, Edogawa Conan lập tức quét mắt nhìn khắp nhà hàng. Bên trong lúc này có năm bàn khách, hai bàn là gia đình có trẻ nhỏ, một bàn là cặp đôi, còn lại là một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen đội mũ và một thanh niên mặc áo sơ mi đen cùng cardigan be.

Edogawa Conan lập tức khóa chặt mắt vào hai người cuối cùng. Chỉ có họ mặc đồ đen đặc trưng của Tổ chức!

"Conan, cậu nhanh lên đi! Bọn tớ gọi xong hết rồi!" Tsuburaya Mitsuhiko bưng khay đồ ăn thúc giục. Lúc này, cậu bé để ý thấy thiếu mất hai người thì không khỏi hỏi: "Lạ nhỉ? Haibara với Ayumi đâu rồi?"

Kojima Genta bấy giờ cũng đã lấy xong đồ ăn, nghiêng đầu hỏi với vẻ thắc mắc: "Đúng đó! Haibara với Ayumi sao mất tiêu rồi? Ban nãy vẫn còn đi ngay sau mà? Bị đau bụng hả?"

So với Tsuburaya Mitsuhiko, khay đồ ăn của cậu nhóc nhiều gấp ba lần, chất cao thành một đống như núi, khiến Edogawa Conan nhìn mà chỉ biết cạn lời, ngay cả sự căng thẳng trong lòng cũng vơi đi đôi chút.

"Không phải! Các cậu ấy thấy bác tiến sĩ lâu quá chưa xong nên đi gọi bác ấy rồi." Edogawa Conan nói.

Sau đó cậu nhìn quanh các bàn, cố tình chỉ vào một bàn trống có thể quan sát được cả hai người mặc đồ đen: "Hai cậu ra đó giữ chỗ trước đi, lát nữa các cậu ấy vào ngay thôi!"

"Được thôi, Mitsuhiko, bọn mình qua đó trước!" Kojima Genta cẩn thận bưng khay đồ ăn đi tới. Lúc đi ngang qua bàn của Sauza, vì đồ ăn chất quá cao nên một chiếc bánh hamburger liền lăn xuống dưới.

"Á! Hamburger của tớ!" Kojima Genta hét toáng lên.

Đúng lúc này, có một bàn tay từ bên cạnh vươn ra, bắt lấy chiếc bánh burger rồi đặt lại lên khay.

"Cẩn thận một chút nha?" Người thanh niên ra tay giúp đỡ cười tủm tỉm nhìn Kojima Genta, xong việc còn tiện tay xoa cái đầu tròn vo của cậu nhóc một cái.

Tsuburaya Mitsuhiko bên cạnh vội chạy lại giữ khay đồ ăn rồi lễ phép cúi đầu: "Cảm ơn anh nhiều ạ!"

Nói xong, cậu dùng khuỷu tay huých Kojima Genta: "Mau cảm ơn người ta đi chứ! Thật tình, tớ đã bảo là cậu mua nhiều quá rồi! Ăn xong lại gọi tiếp cũng được mà!"

"Nhưng mà lỡ lát nữa đông người quá, 100 phần đầu tiên bị bán hết không còn hộp mù Kamen Rider nữa thì sao...." Kojima Genta khẽ lẩm bẩm, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu cảm ơn thanh niên.

Vừa mới gọi đồ ăn xong quay lại thì nhìn thấy cảnh này, tim Edogawa Conan suýt thì rớt ra ngoài! Cái quái gì thế? Cậu chỉ mới lơ là một phút thôi mà sao đám Genta đã nói chuyện với kẻ bị tình nghi là người của Tổ chức rồi?!

Cậu vội vàng bưng đồ ăn bước tới, căng thẳng tới mức giọng cũng vỡ tông: "Các cậu đang làm gì thế?!"

Một lớn hai nhỏ đang nói chuyện rôm rả nghe vậy đồng loạt quay sang nhìn Edogawa Conan, Kojima Genta bất mãn nói: "Conan, cậu nói to quá, ảnh hưởng đến khách khác bây giờ?"

Ai muốn bị nhóc lên lớp chứ?! Edogawa Conan nghiến răng.

Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười: "Kh-không có gì. Chẳng phải tớ bảo các cậu đi giữ chỗ sao? Sao lại đứng chắn đây nói chuyện rồi?"

Kojima Genta cười toe toét: "Ban nãy hamburger của tớ bị rơi, là anh trai này nhặt lên giúp tớ. Sau đó bọn tớ phát hiện ra cả hai đều thích ăn burger gà cay! Với lại anh trai cũng thích Kamen Rider nữa, cho nên tụi tớ mới nói chuyện với nhau!"

Thanh niên bên cạnh cười tủm tỉm gật đầu.

Edogawa Conan lộ ra biểu cảm không thể tin nổi. Người của Tổ chức Áo đen mà lại thích Kamen Rider? Không thể nào đi? Vậy người đàn ông trung niên kia mới là người của Tổ chức sao?

"Thôi các cậu mau ngồi vào chỗ đi, đứng ở đây sẽ làm phiền cửa hàng đấy!" Edogawa Conan thúc giục.

Dù có phải hay không, tóm lại là cứ phải thử trước đã! Edogawa Conan nghĩ thầm.

==========

"....Vậy là anh đến nhà hàng gia đình ăn một mình, là bởi vì bị đồng nghiệp bỏ rơi ạ?" Kojima Genta vừa nhồm nhoàm hamburger vừa hỏi thanh niên ngồi đối diện.

"Đúng đó, đồng nghiệp của anh toàn là mấy kẻ cuồng công việc cả. Ngày nào cũng tăng ca sớm tối, cạnh tranh nội bộ đã đành, hôm nay lại còn gọi anh dậy từ sáng tinh mơ để đi làm chứ.... Thiệt tình, rõ ràng giờ làm việc là 10 giờ sáng mà, có cần phải ra ngoài sớm như vậy không?" Thanh niên tóc đen vừa than vãn vừa nhón một miếng khoai tây chiên, "Tự mình không ăn sáng thì thôi đi, lại còn không cho người khác ăn, còn mắng anh một trận nữa!"

Tsuburaya Mitsuhiko nghiêm túc gật đầu: "Em cũng thấy nhất định phải ăn sáng đầy đủ, cô giáo nói không ăn sáng có hại cho sức khỏe lắm!"

"Đúng! Cô giáo các em nói đúng lắm!" Thanh niên được đồng tình thì cảm động gật đầu liên tục, "Đồng nghiệp của anh lớn đầu cả rồi mà còn không hiểu chuyện bằng mấy đứa nhóc các em!"

Kojima Genta nhìn thanh niên với vẻ thương cảm: "Đồng nghiệp của anh trai tệ quá trời, không cho anh ăn sáng lại còn mắng anh nữa.... Có phải anh bị bắt nạt ở nơi làm việc không vậy? Nếu quá đáng quá thì có cần báo chú cảnh sát không? Bọn em có người quen ở Sở Cảnh sát đó!"

"...." Edogawa Conan trưng đôi mắt cá chết nhìn đám bạn đang nói chuyện cực kỳ rôm rả với thanh niên.

Tại sao lại đột nhiên thành ra thế này? Chuyện phải kể từ 20 phút trước.

Lúc ấy Edogawa Conan vội vàng giục bọn Genta đi giữ chỗ, muốn kéo hai đứa nhóc tránh xa cái người mình đang nghi là thành viên của Tổ chức Áo đen kia. Nào ngờ bọn họ tám chuyện vui quên trời đất, còn ngồi thẳng vào bàn của anh ta.... Sau đó qua lại một hồi thế nào bỗng biến thành đại hội bóc phốt than thở của thanh niên.

Edogawa Conan giật giật lông mày nhìn thanh niên tóc đen trước mặt. Đám Genta thì thôi đi, tại sao một người lớn mà cũng nói chuyện nghiêm túc với tụi con nít như vậy chứ?! 

"Ơ? Mức độ này mà báo cảnh sát thì chắc không được xử lý đâu ha?" Thanh niên có vẻ chần chừ.

Tsuburaya Mitsuhiko lắc đầu với Kojima Genta: "Đúng đó Genta, không cho ăn sáng thì không tính là phạm tội đâu!"

"Ể?! Nghiêm trọng thế mà cũng không tính sao?" Kojima Genta gãi gãi đầu, lại quay sang nhìn thanh niên: "Anh ơi, ngày thường anh còn gặp phải chuyện bắt nạt ở nơi làm việc nào nữa không?"

"Anh thấy cũng không tính là bắt nạt nơi làm việc đâu...." Thanh niên chống cằm suy nghĩ rất nghiêm túc: "Chỉ là đồng nghiệp nữ trong công ty mắc chứng nóng nảy, thỉnh thoảng không kìm được mà đánh anh (Chianti); cộng sự làm cùng thì chẳng hiểu sao cứ cúp máy giữa chừng, còn từng bỏ anh lại giữa đường lúc đêm khuya (Bourbon); mỗi lần họp mặt cứ đến lượt anh phát biểu là không ai thèm để ý (Vermouth)...."

"Đây là bắt nạt nơi làm việc rồi còn gì!" Edogawa Conan không nhịn được ôm đầu kêu lên.

Vừa đánh người vừa bạo lực lạnh, cái công ty tồi tệ gì đây, nghỉ quách đi cho rồi!

Thanh niên tóc đen cùng Kojima Genta và Tsuburaya Mitsuhiko đồng loạt nhìn về phía Edogawa Conan.

"A...." Edogawa Conan hoàn hồn vội vàng xua tay, dùng giọng sữa trẻ con nói: "Công ty của anh đúng là quá quắt thật đó!"

Tsuburaya Mitsuhiko cũng kích động theo: "Đúng thế! Tâm trạng không tốt lại đi đánh người khác, còn nửa đêm bỏ người ta lại giữa đường nữa! Chính là bắt nạt rồi! Đồng nghiệp của anh xấu tính quá!"

Thanh niên vội vã xua tay: "Ầy! Thật ra cũng không tệ như thế đâu! Sếp của anh rất quan tâm anh, còn tặng thuốc cho anh nè (Rum); còn có đồng nghiệp mặc dù trông lạnh lùng nhưng vẫn chịu đi uống rượu với anh (Gin); chủ yếu là lương cao ấy mà, thời gian làm việc lại linh hoạt nữa, thực ra anh cũng khá thích...."

Đúng chuẩn bộ dạng của một con nghiện công việc đáng thương, dù 'công ty ngược đãi tôi vạn lần, tôi vẫn yêu mãi như thuở ban sơ'.

Edogawa Conan quay đầu. Thôi bỏ đi, cậu vẫn nên tập trung vào người đàn ông mặc áo khoác đen kia thì hơn!

Sauza thấy vậy thì nhướng mày, tủm tỉm uống một ngụm coca.

Người đàn ông trung niên nghiêm nghị đang cúi đầu xem đồng hồ. Edogawa Conan nheo mắt. Ông ta đang đợi ai à? Cũng là người của Tổ chức sao?

Cậu chăm chú quan sát người đàn ông, đối phương chỉ gọi một ly nước lạnh, bên cạnh là một chiếc túi da nâu phồng lên nhìn như được nhét đầy thứ gì đó. Đang thực hiện giao dịch bất hợp pháp sao? Edogawa Conan càng thêm cảnh giác.

"Ơ, anh còn mang theo cả máy tính nữa nè? Anh làm công việc văn phòng ạ?" Tsuburaya Mitsuhiko chợt để ý đến chiếc cặp bên cạnh của thanh niên.

Sauza chớp mắt: "Ừm! Anh phụ trách sắp xếp dữ liệu, thỉnh thoảng cũng kiểm tra tài liệu các kiểu nữa.... A, đến giờ này rồi, còn không đi làm nữa là bị mắng mất."

Nói rồi cậu gom hết rác bỏ lên khay, một tay bưng khay một tay cầm túi xách đứng dậy.

Edogawa Conan còn đang chú ý đến người đàn ông trung niên không khỏi liếc mắt nhìn qua một cái.

"Ủa? Anh trai phải đi rồi sao?" Kojima Genta ngạc nhiên hỏi.

"Ừa, đồng nghiệp anh cũng giục anh nãy giờ rồi." Thanh niên vỗ vỗ vào túi quần đựng điện thoại.

Sau đó cậu dúi cái hộp mù Kamen Rider chưa khui vào tay Kojima Genta, cười tủm tỉm nói: "Nói chuyện với mấy đứa vui lắm, hộp mù này tặng các em nè, hy vọng mấy đứa sẽ mở được Kamen Rider mà mình thích.... Hẹn gặp lại nha."

"A, khoan đã! Anh ơi, anh tên là gì thế ạ?" Tsuburaya Mitsuhiko vội vàng hỏi.

"Tên ấy à...." Thanh niên nghiêng đầu nghĩ ngợi trong chốc lát, đột nhiên hai mắt sáng lên cười tươi đáp: "Cứ gọi anh là Nishino Akira đi."

Nói xong cậu đi đến khu thu gom rác đổ rác trong khay đi, sau đó đặt khay lên giá rồi nhanh nhẹn rời khỏi nhà hàng gia đình.

Chưa đầy hai phút sau khi thanh niên rời đi, chuông cửa nhà hàng gia đình vang lên, Edogawa Conan vội vàng nhìn qua, bước vào là một cô gái trẻ. Cô ấy mặc chiếc váy liền màu xanh lá cây, trông chỉ mới khoảng hai mươi tuổi.

Edogawa Conan ngẩn người. Nhìn không giống người của Tổ chức.... Chỉ là khách bình thường thôi sao?

Ngay giây tiếp theo, cô gái trẻ đó đi thẳng về phía người đàn ông trung niên, người đàn ông nhìn thấy cô đến thì vội vàng đứng dậy vẫy tay: "Yumiko, bên này!"

"Ba, sao ba đột nhiên chạy đến Tokyo mà không báo trước một tiếng vậy? Ban nãy thấy tin nhắn làm con hết hồn luôn đó!" Cô gái trẻ mở miệng phàn nàn, "May mà sáng nay con không có tiết, nếu không thì ba phải đợi đến bao giờ?"

"Xin lỗi Yumiko, cũng tại công ty đi công tác qua Tokyo nên ba mới nghĩ tiện thể mang cho con chút đặc sản. Xem này, đây không phải là món wagashi con thích nhất sao?" Người đàn ông trung niên nở nụ cười hiền hậu rồi mở chiếc túi da màu nâu đưa qua, rõ ràng là đặc sản wagashi của vùng Kyoto.

Nhầm rồi! Không phải ông ấy, ông ấy không phải người của Tổ chức Áo đen! Edogawa Conan lộ vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhưng nếu không phải ông ấy, vậy thì chỉ còn lại một người....

Edogawa Conan từ từ mở to mắt, một cơn ớn lạnh chậm rãi len lỏi khắp sống lưng, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt nhỏ xuống.

"Conan? Làm sao vậy? Sắc mặt cậu trông khó coi thế." Tsuburaya Mitsuhiko bên cạnh lo lắng hỏi.

"Rầm—!" Edogawa Conan đột ngột đẩy ghế ra, nghiến răng đuổi theo hướng thanh niên vừa rời đi!

Trước Tiếp