Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Yamamura Misao một tay chống nạnh, một tay cầm bút nhếch ngón lên chỉ vào ba người Takashima Yuka: "Mau thành thật khai báo đi, trong khoảng thời gian đó các người đã làm những gì?!"
Giọng điệu thật sự chẳng nể nang ai, Sato Miwako đứng cạnh nhíu mày.
Ba người Takashima Yuka mặc dù cũng cảm thấy khó chịu, nhưng dù sao thì đây cũng là án mạng, bọn họ đều muốn nhanh chóng rửa sạch hiềm nghi trên người mình.
Takashima Yuka là người đầu tiên lên tiếng: "Tối hôm qua sau khi Yuusei bị hóc hạt, ba người chúng tôi đã đưa anh ấy tới phòng y tế của khách sạn để gặp bác sĩ. Bác sĩ kiểm tra xong thì nói không có vấn đề gì nghiêm trọng, thế là chúng tôi đưa anh ấy trở phòng, tôi nhớ lúc đó là khoảng tầm 9 giờ.
Sau đó tôi quay về phòng mình, tắm xong thì ngồi viết bài báo cáo về trải nghiệm ở khách sạn Suzuki. Khoảng 10 giờ Yuusei đột nhiên tới phòng tôi, nói là phòng tắm của mình hỏng rồi, muốn mượn phòng của tôi dùng tạm..."
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Yamamura Misao ngắt lời: "Khoan đã, tại sao giữa đêm hôm khuya khoắt anh ta lại tới chỗ cô mượn phòng tắm? Trong khi rõ ràng là có đồng nghiệp nam, tại sao lại không tới phòng người kia? Chẳng lẽ hai người có quan hệ gì không đứng đắn?"
Chưa đợi Takashima Yuka giải thích, Mori Ran đã lập tức nói: "Không phải đâu! Chị Takashima và anh Fujii là một đôi!"
Trên mặt Yamamura Misao thoáng vẻ lúng túng, quay đầu lớn tiếng với Takashima Yuka: "Chuyện quan trọng như vậy phải nói trước chứ!"
"....Vâng, anh cảnh sát." Takashima Yuka bất đắc dĩ tiếp tục: "Yuusei rất nhanh đã tắm xong, chúng tôi nói chuyện một lúc thì khoảng 10 rưỡi anh ấy rời đi. Sau đó tôi tiếp tục viết báo cáo đến 12 giờ đêm rồi mới đi ngủ...Vì tôi ở một mình nên không có ai làm chứng.
Nhưng tôi tuyệt đối không giết Yuusei! Chúng tôi đã lên kế hoạch kết hôn vào năm sau, anh ấy chính là người quan trọng nhất đời tôi!"
Nói tới đây, Takashima Yuka vô cùng kích động, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng chực rơi xuống. Lúc phát hiện ra thi thể của Fujii Yuusei cô đã khóc một trận rồi.
Mori Ran và Suzuki Sonoko nắm chặt tay, trên mặt hiện rõ vẻ không đành lòng.
Yamamura Misao có chút lúng túng không biết phải an ủi thế nào, chỉ bèn quay sang người tiếp theo: "Anh Tsuchiya, đến lượt anh!"
Tsuchiya Yohei gật gật đầu: "Tối qua sau khi cùng mọi người đưa anh Fujii về thì tôi cũng quay về phòng mình ngay. Vì ban ngày chơi khá mệt nên tôi ngủ sớm. Tôi cũng ở một mình nên không có ai làm chứng....Nhưng mà tôi nhớ hình như hành lang khách sạn có lắp camera giám sát phải không? Các anh cảnh sát có thể kiểm tra, đêm qua tôi không hề rời khỏi phòng."
"Không cần anh phải lo, chuyện này đương nhiên là tôi biết!" Yamamura Misao không kiên nhẫn xua tay, sau đó quay sang nghi phạm cuối cùng: "Đến lượt cô, cô Hiramatsu!"
Hiramatsu Tomoko đang khẽ nức nở, nghe vậy thì dùng khăn tay lau nước mắt nói: "Tối qua tôi trở về phòng thì không ngủ được, nên đã ra vườn khách sạn để ngắm sao."
Nghe thấy vậy, tất cả mọi người đều đổ mắt về phía cô nàng. Yamamura Misao hai mắt sáng lên truy hỏi: "Mấy giờ?!"
Hiramatsu Tomoko cắn môi: "11 rưỡi.....Vì lúc ấy trong vườn không có ai nên tôi không có nhân chứng. Nhưng cái này cũng không có nghĩa là tôi giết anh Fujii! Người ta thật sự chỉ đến ngắm sao thôi! Khoảng 12 rưỡi là tôi về rồi!"
Lời cô nàng vừa nói trùng khớp với khoảng thời gian Fujii Yuusei bị sát hại, lại không có ai làm chứng, quả thực rất đáng nghi.
Đúng lúc này, một đồng nghiệp pháp y đang kiểm tra hiện trường vẫy tay gọi: "Thanh tra Yamamura, anh lại đây xem đi, ở đây có dấu chân!"
Yamamura Misao lập tức chạy tới, nhóm Edogawa Conan cũng theo sát phía sau.
Sato Miwako nhìn Hanada Saharuna vẫn đang khoanh tay đứng im, nhướng mày hỏi: "Hanada, em không định qua xem thử sao?"
Đó chính là manh mối đấy?
Hanada Saharuna lắc đầu: "Tiền bối Sato, em đang nghỉ phép mà. Hơn nữa đã có cảnh sát địa phương rồi, em thấy cứ giao cho họ xử lý là tốt nhất. Nếu chúng ta chen vào có khi họ còn không vui vì bị giành việc ấy chứ."
Huống hồ ở đây còn có Edogawa Conan và Amuro Tooru, cứ giao cho mấy thám tử đó là được.
Nhưng có người lại không muốn để Hanada Saharuna được ngồi chơi xơi nước, Yamamura Misao quay đầu vẫy tay gọi cô: "Thanh tra Hanada, bên này có manh mối quan trọng, cô mau tới xem thử đi!"
"......" Hanada Saharuna.
"Ái chà, xem ra đồng nghiệp địa phương rất bằng lòng để em hỗ trợ đấy." Sato Miwako lắc đầu.
Hanada Saharuna hít một hơi thật sâu rồi chậm chạp bước qua, mấy người Yamamura Misao đang vây quanh một gốc cây ven hồ.
Chỉ thấy trên nền cỏ ướt dưới gốc cây có một dấu chân rõ ràng, phần đế giày in hình trái tim rất đặc biệt, một nhân viên pháp y đang dùng thước để đo chiều dài dấu chân.
"...22.5 cm, cỡ 35. Chủ nhân dấu chân có chiều cao ước tính khoảng 154 - 160cm."
"....Hình như chiều cao của Hiramatsu là 1m57." Tsuchiya Yohei đột nhiên lên tiếng, "Hơn nữa hoa văn trên đế giày này rất đặc biệt. Hôm qua lúc chúng tôi đi bơi cô ta cũng đi đôi sandal có đế như vậy. Lúc ấy cô Takashima còn khen rất dễ thương nên tôi vẫn nhớ rõ....À, giờ cô ta vẫn đang đi đôi đó đấy."
Mọi người lập tức quay đầu nhìn Hiramatsu Tomoko, vẻ mặt cô nàng vẫn còn ngơ ngác như chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Yamamura Misao hùng hổ bước tới: "Cô Hiramatsu, phiền cô tháo giày ra để chúng tôi kiểm tra!"
"Tại, tại sao chứ?!" Hiramatsu Tomoko cuối cùng cũng nhận ra không ổn, cô nàng lùi lại một bước, trên mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ: "Tôi không cởi!"
"Cô Hiramatsu, chúng tôi phát hiện một dấu giày hình trái tim dưới gốc cây gần hiện trường, nghi ngờ đó chính là đôi mà cô đang đeo!" Yamamura Misao nghiêm nghị nói: "Hơn nữa, chiều cao của cô và kích thước dấu giày đều khớp, xin cô hãy phối hợp điều tra! Nếu không đừng trách tôi dùng đến biện pháp mạnh!"
Hiramatsu Tomoko khẽ run rẩy, cắn chặt môi không lên tiếng.
Takashima Yuka đứng một bên thấy vậy thì vội bước tới đỡ lấy vai Hiramatsu Tomoko: "Tomoko, em mau để cảnh sát kiểm tra đi, đây cũng là cách chứng minh mình vô tội mà."
Hiramatsu Tomoko nhắm chặt mắt, nói bằng giọng thì thầm: "....Là của tôi."
"Gì cơ?" Takashima Yuka nghe không rõ.
"Tôi nói là của tôi! Dấu chân kia là của tôi!" Hiramatsu Tomoko hét lên.
"Ý cô là cô đã giết Fujii Yuusei sao?" Yamamura Misao dồn dập hỏi.
"Không phải! Tôi không giết anh ấy!" Hiramatsu Tomoko vội vã thanh minh, lúc này cô nàng chẳng còn tâm trạng dùng từ 'người ta' để ra vẻ đáng yêu nữa.
"Vậy tại sao cô lại nói dối là mình đến vườn hoa?!" Yamamura Misao cao giọng, lúc này anh ta đã hoàn toàn nhận định Hiramatsu Tomoko là hung thủ, chỉ chực chờ để kết án.
"Thời điểm tử vong của anh ấy là khoảng từ 11 giờ đến 1 giờ sáng, nếu anh mà biết tôi tới hiện trường lúc 11 rưỡi thì chắc chắn sẽ nghĩ tôi là hung thủ! Tôi lo lắng nên mới nói dối thôi!" Hiramatsu Tomoko cuống quýt giải thích, "Tôi thật sự không giết anh ấy mà!"
Nói rồi cô nàng vội vàng rút điện thoại ra mở tin nhắn: "Nhìn đi, chính anh ấy chủ động hẹn gặp tôi!"
Yamamura Misao cầm lấy điện thoại, quả nhiên nhìn thấy tin nhắn Fujii Yuusei gửi cho Hiramatsu Tomoko lúc 11 giờ, hẹn cô tại bờ hồ phía đông khách sạn lúc 11 rưỡi.
Đọc xong tin nhắn, Yamamura Misao lại nở nụ cười như bắt được nhược điểm, lập tức lấy còng ra khoá vào cổ tay Hiramatsu Tomoko: "Cô Hiramatsu, cảm ơn cô đã cung cấp bằng chứng. Mời cô theo chúng tôi về đồn để tường trình lại quá trình sát hại Fujii Yuusei!"
"Cái gì?!" Hiramatsu Tomoko sững sờ, vội vã lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải! Thật sự không phải tôi! Tôi đợi mãi đến 12 rưỡi cũng không thấy anh ấy xuất hiện nên mới quay về!"
Yamamura Misao kéo dài giọng: "Hiramatsu-san, cô nghĩ kỹ lại xem. Thời gian tử vong của nạn nhân là từ 11 rưỡi đến 1 giờ sáng, mà cô lại có mặt ở hiện trường lúc 11 giờ đến 12 rưỡi. Nếu hung thủ không phải cô thì chẳng lẽ nạn nhân hẹn cô ra đây gặp, nhưng mãi đến khi cô rời đi anh ta mới bị người khác g**t ch*t sao? Cô có thấy hợp lý không?"
"Theo tôi thì có lẽ nạn nhân hẹn cô tới, sau đó hai người xảy ra tranh cãi, cô tức giận nên đã g**t ch*t anh ta đúng không?" Yamamura Misao nói cực kỳ tự tin.
"Không phải! Không phải tôi!" Hiramatsu Tomoko gào lên.
Chứng kiến cảnh này, Sakurai Senko nhướng mày, mở kênh chat lên nói với Hanada Saharuna.
【 Thiên kim tài phiệt [7]: Theo kịch bản thông thường thì nhỏ này chắc chắn không phải hung thủ. Bà nghĩ là Takashima Yuka hay Tsuchiya Yohei? Tôi nghi là Tsuchiya Yohei lắm nha~】
Hanada Saharuna còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy bên kia truyền đến lời thoại kinh điển.
"Á nè nè kỳ lạ thật đó~" Edogawa Conan ngồi xổm cạnh thi thể của Fujii Yuusei, "Chú này cao gần 1m8, trong khi chị Tomoko chỉ cao 1m57. Nếu muốn siết cổ chú ấy thì chẳng phải sẽ rất vất vả sao?"
Yamamura Misao nghe vậy thì chống nạnh: "Có gì mà lạ? Cô ta có thể bảo nạn nhân ngồi xuống rồi vòng ra phía sau siết cổ chứ sao! Ngốc vừa thôi!"
"Nhưng quần của nạn nhân lại rất sạch sẽ, nếu anh ta bị siết cổ thì chắc chắn sẽ giãy dụa. Mà đất bên hồ lại khá mềm, trong lúc giãy dụa thì quần sẽ phải dính bùn đất mới đúng." Amuro Tooru nói.
"Hơn nữa cỏ xung quanh đây cũng có dấu vết bị đè nát." Sera Masumi cũng không chịu thua kém, ngồi xổm xuống chỉ vào vệt dài kỳ lạ chừng 1m trước mặt cái xác.
"Thanh tra Yamamura, tôi thấy đừng vội kết luận như vậy thì hơn. Chẳng phải chúng ta nên kiểm tra camera để xác nhận lại lời khai của mọi người sao? Có khi sẽ phát hiện thêm manh mối đấy." Hanada Saharuna đề nghị, "Hơn nữa vẫn còn chưa tìm thấy hung khí mà?"
Đừng nói là định bắt người về để ép cung ra kết quả luôn nhá? Làm ăn qua loa dữ vậy sao?
Mặc dù việc Hiramatsu Tomoko không có chứng cứ ngoại phạm, còn xuất hiện tại hiện trường vào khoảng thời gian tử vong rất đáng nghi. Nhưng theo nguyên tắc trong Conan, kẻ nào càng đáng nghi thì lại càng không phải hung thủ.
Yamamura Misao bĩu môi, nhưng nghĩ lại thì cảm thấy cũng có lý, vì thế gật đầu: "Thôi được rồi, chúng ta đi xem camera trước đi!"
Nói rồi anh ta lại bổ sung một câu: "Mặc dù tôi cảm thấy chuyện này ván đã đóng thuyền rồi, nhưng nếu thanh tra đã nói thế thì cứ điều tra thêm chút vậy. Dù sao thì ở đây cô cũng là người suy luận giỏi nhất!"
Lời của Yamamura Misao vừa dứt, Hanada Saharuna đã cảm nhận được ba ánh mắt sắc bén quét đến, không cần quay đầu cô cũng biết là ai.
"......" Hanada Saharuna nghiến răng, cái tên cảnh sát đầu chó Yamamura này, không biết nói chuyện thì câm miệng đi được không?!