Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 78: (Ngoại truyện) Thẩm x Hướng (Thực tế, cân nhắc trước khi đọc)

Trước Tiếp

9 giờ xong việc, lái xe 2 tiếng đến tòa nhà người ta đang ở, hút thuốc trông lên ô cửa sổ đen ngòm.

5 năm trước có nằm mơ Thẩm Lĩnh cũng không tưởng tượng nổi cảnh ấy.

Gã tựa vào cửa xe, ánh mắt nấn ná giây lát ở cánh cửa sổ không sáng đèn trên tầng 5 rồi chậm rãi dịch chuyển xuống, nhìn sang chiếc xe con màu trắng đỗ bên cạnh.

C260, Mercedes tầm nhập môn, biển số xe Ninh F·1Z223, Thẩm Lĩnh nhớ con này, xe của Khương Khởi Ngâm, bạn trai hiện tại của Hướng Bành Bành.

(*Ninh: biển số xe thuộc khu tự trị người Hồi – Ninh Hạ bên TQ, ngoài đời chia thành Ninh A, B, C, D, E tương ứng với các thành phố cụ thể, truyện hư cấu nên tác giả lấy Ninh F)

Thẩm Lĩnh từng điều tra Khương Khởi Ngâm, chủ sở hữu quán lẩu, thu nhập hàng năm tối đa không quá 4 hoặc 500 ngàn tệ, ngoại hình cũng rõ tầm thường, đeo kính gọng mảnh, trông nho nhã kiểu phải làm nghề gì liên quan đến văn chương mới đúng.

Bạn trai trước đó của Hướng Bành Bành thì chuyên livestream, đẹp trai dẻo miệng, cũng gọi là tốt với Hướng Bành Bành, hai người duy trì mối quan hệ gần 2 năm, tình cảm khá ổn, Thẩm Lĩnh nhớ mỗi tháng họ sẽ ra ngoài thuê phòng 2 lần cho thay đổi không khí.

Hồi ấy gã còn chưa phải loại dại trai “chững chạc”, tìm thấy Hướng Bành Bành xong tâm trạng suy sụp khủng khiếp, thực sự không thể nào chịu nổi, sự thật là người mình thích đã quan hệ với người khác khiến gã gần như phát điên.

Gã muốn g**t ch*t cậu trai kia, rồ dại tới mức cảm giác mắt sắp nhỏ máu, nhưng rồi Hướng Bành Bành đứng trước mặt gã toét miệng cười rất đỗi thờ ơ, giọng cậu ta cực kì lạnh nhạt, từng câu từng chữ đâm thẳng vào đáy lòng Thẩm Lĩnh.

“Anh tưởng đuổi người ta đi rồi là tôi sẽ cun cút chạy về bên anh à? Tỉnh lại đi Thẩm Lĩnh, trông thấy anh thôi tôi đã buồn nôn.”

Đúng là Thẩm Lĩnh có động chạm người nọ, vận dụng ít thủ đoạn gây trắc trở cho sự nghiệp đối phương, song Hướng Bành Bành vẫn sừng sững kiên định, cậu ta rủ cậu trai này về ở chung, làm lụng sớm tối kiếm tiền nuôi nấng.

Cậu ta cương quyết đối đầu với Thẩm Lĩnh còn Thẩm Lĩnh lại bó buộc chịu chết. Gã không sở hữu bất cứ thứ gì đủ sức uy h**p Hướng Bành Bành, đuổi một cậu nam đi dễ thôi, nhưng Hướng Bành Bành có thể quen tiếp người khác bất cứ lúc nào.

Đưa Hướng Bành Bành về nhốt thẳng luôn… Tuy nằm mơ Thẩm Lĩnh cũng mơ làm vậy song gã hiểu mình không thể, dám manh động thật thì đến chết cũng đừng hòng níu kéo được người ta.

Gồng gánh hơn 2 tháng, Hướng Bành Bành gầy sọp đi vì vất vả. Thẩm Lĩnh không đành lòng lại quay sang nâng đỡ cậu trai kia, giúp cậu ta thành công nhảy vọt.

Lần này cuộc sống của Hướng Bành Bành và bạn trai càng êm ấm, Thẩm Lĩnh trông mà bức bối, có một giai đoạn gã không đến tìm Hướng Bành Bành nữa.

Nhiều khi cũng do ý trời, cậu trai kia livestream ngày một lên hương, vênh váo lắm. Dấm dúi ngoại tình, Hướng Bành Bành chia tay với cậu ta.

Thẩm Lĩnh tưởng cơ hội đã đến, đang hớt hải hối hả định thể hiện thì Hướng Bành Bành lại quen luôn Khương Khởi Ngâm.

Bạn bè quen biết đều không tài nào hiểu nổi tại sao Thẩm Lĩnh lại thay đổi triệt để, biến thành một người khác vì Hướng Bành Bành thế.

Trước kia gã đã chọn từ bỏ cuộc liên hôn môn đăng hộ đối có thể giúp mình vững bước lên cao một cách hoàn toàn tỉnh táo không hề do dự, chọc giận cả bố cả anh, bị gia đình thu hồi hết toàn bộ mảng kinh doanh ở nước ngoài, chỉ vứt lại cho mấy công ty con con linh tinh lộn xộn gọi là “trui rèn”, thực tế giống nuôi thả mặc xác hơn.

Ví dụ là ai đó lộng lẫy choáng ngợp, khiến người ta gặp một lần đắm say vương vấn cả đời thì còn miễn cưỡng giải thích được, cơ mà rõ ràng Hướng Bành Bành hoàn toàn chẳng phải người ưa nhìn nhất Thẩm Lĩnh từng gặp, trái lại còn là người tính tình cáu kỉnh nhất, cậu ta chưa đủ đặc biệt, chưa đủ ưu tú, chìm nghỉm nhất giữa cả dàn đối tượng đông đảo của Thẩm Lĩnh.

Nhưng Thẩm Lĩnh cứ phải gục đúng dưới chân cậu ta.

Tại sao chứ? Chính Thẩm Lĩnh cũng chẳng trả lời được.

Mới đầu gã chỉ thấy Hướng Bành Bành có cái miệng rất xinh đẹp, khóe môi hơi hơi cong lên, có lẽ hôn sẽ mượt mà lắm, cũng hợp hé ra ngậm thứ gì đó nữa.

Thế là gã bịa bừa một danh tính làm bạn ch*ch cùng Hướng Bành Bành, vốn dĩ cũng định ỡm ờ mấy lần chán thì dứt thôi.

Ai ngờ tách ra xong gã lại cứ bất giác tơ tưởng gương mặt chưa đủ xuất sắc song sắc nét lạ thường của Hướng Bành Bành, nốt ruồi nho nhỏ bên khóe môi thực lòng khó quên.

Gã nhớ nhung song không định quay đầu tìm kiếm, ở nhà còn đang giục gã xem mắt, gã bận lắm.

Nhưng tới buổi tiệc, gã gặp lại Hướng Bành Bành lần nữa.

Ông trời dâng miếng thịt mỡ lên tận miệng gã rồi, cớ gì không ăn? Thẩm Lĩnh đã phải kiêng khem lâu lắm.

Chỉ khi triền miên cùng Hướng Bành Bành mới thấy mình thỏa thích.

Giả sử họ Hướng là gia tộc ghê gớm đáng gờm thì có lẽ Thẩm Lĩnh còn biết đường tiết chế, nhưng Hướng Bành Bành khá xui xẻo, gánh đúng ông bố vừa kém cỏi vừa háo danh hão, bản thân cậu ta không được gia đình xem trọng, tất cả của tất cả thực sự là dễ như trở bàn tay.

Thẩm Lĩnh nhởn nhơ ngoắc tay vài cái là suôn sẻ lên được giường cùng người mình muốn ch*ch.

Hướng Bành Bành giận dữ phẫn nộ song chẳng thể làm gì, cậu ta không thể cắt đứt với người nhà, việc bị tẩy não quá lâu khiến cậu ta thui chột cả khả năng phán đoán bình thường.

Cậu ta giằng xé khổ sở, đồng thời cũng mê mệt trước những lời ngon tiếng ngọt của Thẩm Lĩnh.

Ban đầu chỉ giữ tâm lý chơi bời cho vui, nhưng rồi thời gian lâu dần, bản thân Thẩm Lĩnh mới là kẻ đổi khác rõ rệt nhất.

Sợ Hướng Bành Bành nổi cơn nên không tiếp xúc làm quen các cô do gia đình sắp xếp xem mắt nữa thật, xung phong phụ trách toàn bộ việc nhà vì mong sao người ta sẽ tươi tỉnh hơn, đại thiếu gia chưa bao giờ động tay vào nhà cửa bếp núc mà cặm cụi học đủ các món theo video clip hướng dẫn…

Hướng Bành Bành là người đầu tiên Thẩm Lĩnh nghiêm túc đến vậy suốt bao năm nay.

Gã có muốn yêu đương với Hướng Bành Bành, muốn ở bên cậu ta mãi, cơ mà trong xã hội hiện giờ hai người đàn ông đâu thể kết hôn, vậy cứ lấy hôn nhân ra đổi chác lợi ích để cả hai cùng có cuộc sống tốt đẹp hơn, chẳng phải hời lắm sao?

Hồi ấy Thẩm Lĩnh nghĩ vậy, tự phụ và ngu xuẩn.

Kẻ sai lầm rồi sẽ phải trả giá, hậu quả lần này là cú sốc đớn nhất đời Thẩm Lĩnh.

Hướng Bành Bành thình lình bốc hơi, gã rồ dại lùng sục, không phải tự dưng thiếu mất Hướng Bành Bành thì gã không sống nổi, mà do cứ nghĩ đến việc người kia đã tan biến hoàn toàn khỏi cuộc đời mình là gã lại chẳng thể sống hẳn hoi bình thường được nữa.

Giống kiểu cơn nghiện kín đáo bạn dành cho một vật nào đó, bỗng nhiên mất nó bạn vẫn ăn được ngủ được nhưng mà ăn không ngon ngủ không yên, cứ rảnh ra lại nhớ tới cồn cào ruột gan.

Thẩm Lĩnh mất 5 năm để đi từ cơn điên rồ ban đầu tới sự nhẫn nhịn hiện nay. Lần nào gặp gã Đào Tây Hữu cũng nhạo, “Úi, ninja rùa đến rồi kìa!”

Hèn thật, song gã cam chịu.

Si tình muộn màng chẳng bằng cỏ rác, nhưng Thẩm Lĩnh không tin gã cỏ rác cả đời xong Hướng Bành Bành vẫn chưa đồng ý quay đầu.

Thẩm Lĩnh hút hết nửa bao thuốc, co rúc trong xe đánh một giấc mấy tiếng đồng hồ.

Trời sáng, có người dắt chó xuống nhà đi dạo, con chó giải quyết nỗi buồn ở bánh xe của Thẩm Lĩnh, chủ chó vội quát: “Không được Đô Đô! Giồi ôi cái xe bên cạnh mày không tè mày lại đi tè vào Porsche thế!”

Âm thanh làm Thẩm Lĩnh choàng tỉnh, gã bóp cái cổ mỏi nhừ rồi mở cửa sổ ngó thử, chó đã chạy xa.

Lúc đưa tầm nhìn về, Thẩm Lĩnh bỗng bật dậy ngồi thẳng tưng.

Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm cùng đi từ trong tòa nhà ra, cười nói vui vẻ.

Mắt Thẩm Lĩnh từ từ nheo lại, vết đỏ tươi rói ở cổ Hướng Bành Bành nổi bật như có tia lửa bắn vào mắt, làm nhãn cầu gã đau nhức từng cơn.

Hướng Bành Bành xuống tầng tiễn Khương Khởi Ngâm lên xe, cả hai ôm nhau nhẹ nhàng trước xe, Khương Khởi Ngâm lái xe đi.

Chờ chiếc C260 rời khỏi, cửa con Porsche mới bật mở, Thẩm Lĩnh bước đôi chân dài xuống.

Gã đã đồng ý với Hướng Bành Bành là sẽ không xuất hiện trước mặt Khương Khởi Ngâm, vậy nên Khương Khởi Ngâm hoàn toàn không biết về gã.

Nực cười, công tử từng nức tiếng thành phố Ninh Tân giờ lại thành con chuột trong rãnh cống, con giáp thứ 13 lén lút chui lủi, à, còn chả được xếp vào hàng con giáp thứ 13 nữa.

“Bữa sáng muốn ăn gì?”

Thẩm Lĩnh cố gắng sao cho giọng mình nghe hòa nhã hết sức có thể, không hề bực tức.

Hướng Bành Bành nhận ra xe của Thẩm Lĩnh từ lâu, cậu ta cười gằn, cạn lời lắc đầu, thắc mắc lẫn bất lực, “Sếp Thẩm, tận 5 năm rồi, anh không mệt thì tôi cũng mệt, dừng trò chơi được chưa?”

Trước Tiếp