Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 75

Trước Tiếp

Hướng Bành Bành với Thẩm Lĩnh làm lành.

Đêm giao thừa, cuối cùng Thẩm Lĩnh cũng được ôm người mình thích cùng đón năm mới giống Bùi Hạc Kinh.

Niềm vui sướng thấm đượm tới mọi phương diện đời sống của Thẩm Lĩnh, thậm chí đang ở trước mặt Bùi Hạc Kinh gã cũng sồn sồn khoe mẽ. Gã gõ cửa văn phòng Bùi Hạc Kinh, nụ cười tơn hớn khắp khóe mắt đầu mày, “Hôm nay chốt hợp đồng nhanh nhanh vào đấy, tôi phải tranh thủ về nấu cơm cho vợ tôi.”

“Ê mà ông chả biết nấu cơm liệu vợ ông có đánh giá tình yêu của ông chưa đủ không?” Thẩm Lĩnh khoanh tay bắt đầu lên mặt, “Uây bé heo nhà bọn tôi á miễn cứ ăn ngon là chưa bao giờ kén, hầy, chả bù tôi…”

“Thẩm Lĩnh.” Bùi Hạc Kinh ngước mắt, cất lời.

“Ok ok.” Thẩm Lĩnh nhún vai, “Không khoe nữa.”

Bùi Hạc Kinh im lặng một giây, song không phê bình gã màu mè mà vào thẳng trọng tâm, đính kèm thoáng âu lo rất khó phát hiện, “Ông kết hôn, cậu ấy mặc kệ à?”

“Tôi nói rõ với em ấy rồi, tôi với Lãnh Quyên chỉ hợp tác thôi.” Thẩm Lĩnh khá lơ đãng, phẩy tay một cái, “Bình thường Bành Bành cũng mạnh miệng mềm lòng sẵn, em ấy hiểu tôi mà, với cả bọn tôi lên kế hoạch sẵn hết, chờ xong đám cưới em ấy sẽ dọn ra ở với tôi, nhà tôi cũng mua xong luôn, đến lúc ấy dẫn Tiểu Hữu nhà ông sang ăn tân gia nhá!”

“…”

Bùi Hạc Kinh trầm mặc chốc lát, nghiêm túc bảo: “Chú ý tâm trạng người ta vào.”

Trước nay Bùi Hạc Kinh kiệm lời, câu nhắc nhở này mang sức nặng không nhỏ. Nụ cười trên gương mặt Thẩm Lĩnh từ từ phai đi, gã gật đầu: “Nhớ rồi.”

Kể từ hôm đó là Thẩm Lĩnh bắt đầu để ý tỉ mỉ từng cử chỉ biểu cảm của Hướng Bành Bành, không có bất cứ dấu hiệu nào khác lạ, lúc cần đánh gã thì đánh, lúc cần chửi gã vẫn chửi như thường.

Thậm chí Hướng Bành Bành còn bạo dạn nêu yêu cầu, bảo đến lễ cưới cấm Thẩm Lĩnh hôn Lãnh Quyên.

“Gì anh cũng nghe em hết thưa cụ cố.” Thẩm Lĩnh giơ tay đầu hằng, chỉ xem đây là hành động quấy phá vì chiếm hữu rất đáng yêu của người thương.

Tình huống có vẻ bất ổn duy nhất là vào buổi tối khi chỉ còn 1 tuần nữa đến đám cưới, Hướng Bành Bành hiếm hoi khui một chai rượu ngon giá cả đắt đỏ.

Cậu ta mặc mỗi chiếc sơ mi trắng rộng rùng thình, phần hông lấp ló ẩn hiện dưới vạt áo, eo đeo một chuỗi vòng mảnh mai điểm xuyết chuông bạc nhỏ xinh. Chỉ cử động nhẹ nhàng chút là tiếng chuông lại leeng keeng trong vang, đem lại sức cám dỗ âm thầm trí mạng dưới ánh đèn mập mờ.

Thẩm Lĩnh ngắm không dời được mắt đi đâu, chuốc Hướng Bành Bành nốc hết ly này sang ly khác, chuốc say rồi mới vui, có thể mặc cho gã định đoạt.

Tối nay là được thử luôn chiếc paddle chân mèo mới mua, Thẩm Lĩnh đã tưởng tượng được cảnh từng dấu móng mèo lan ra trên làn da trắng nõn của Hướng Bành Bành luôn rồi.

Nhưng cắm cúi uống mãi xong gã bắt đầu thấy sai sai, cơn choáng váng mãnh liệt ập đến vượt xa tác dụng vốn có của rượu cồn, trực giác dầm dề chốn hưởng lạc lập tức phát tín hiệu cảnh báo.

“Vợ…” Thẩm Lĩnh nhấc tay chống trán, “Em cho gì vào rượu thế?”

Hướng Bành Bành cởi chiếc sơ mi, áp sát lại gần trong tầm mắt nhòe nhoẹt của Thẩm Lĩnh, “Thứ sẽ khiến anh sung sướng.”

Quả thực sung sướng, chỉ khác toàn bộ quá trình do Hướng Bành Bành dẫn dắt, Thẩm Lĩnh bị khiêu khích bay sạch hồn vía, phải nịnh nọt Hướng Bành Bành suốt, “Vợ, vợ xinh đẹp em cho anh ít thuốc giải với, mình vào phòng rồi chơi…”

Kết thúc một lần, cả người Thẩm Lĩnh đổ rầm gục xuống sofa, toàn thân rũ rượi, mắt cũng sắp không mở nổi nữa.

Gã nhìn thấy Hướng Bành Bành đứng trước mặt gã, có thứ nhỏ giọt trượt xuống theo bắp chân.

“Thẩm Lĩnh.” Hướng Bành Bành cất tiếng bằng giọng điệu lạnh băng mà Thẩm Lĩnh chưa bao giờ nghe thấy: “Người sai không phải Lịch Minh Triêu, cũng không phải tôi, mà là anh.”

“Anh làm hết mọi điều cậu ấy nói, nhưng lại không nghe lời cậu ấy dặn quên mối tình đó đi.” Hướng Bành Bành nhướng mày, cúi người miết cằm Thẩm Lĩnh nâng mặt gã lên, “Anh dành 10 năm vương vấn cậu ấy mãi không quên, giờ chuẩn bị kết hôn còn ảo tưởng đòi tôi ở bên anh, đi mà nằm mơ cái giấc mộng hão huyền của anh nhé.”

Thẩm Lĩnh đã tới bên bờ thiếp ngủ, âm thanh kề tai lẫn cảnh tượng trước mắt đều dần dà trôi xa hệt một giấc mơ phai màu.

Thiệp mời của họ Thẩm gửi đến nhà họ Bùi từ nửa tháng trước, Đào Tây Hữu khinh bỉ tột độ trước việc Thẩm Lĩnh kết hôn, cậu táy máy tấm thiệp sỉ vả với Bùi Hạc Kinh: “Thề không thể hiểu nổi Bành Bành nghĩ gì nữa, thế mà lại chấp nhận được việc người mình thích kết hôn với cô gái khác.”

Bùi Hạc Kinh cúi gằm xử lý tài liệu, không nói một lời.

Anh không được phép phát biểu ý kiến, bất luận nói sao cũng sẽ bị Đào Tây Hữu hăng máu mắng mỏ một phen “Anh là bạn thân anh ta anh về phe anh ta chứ gì”, gặp tình huống xấu hơn nữa thậm chí cậu còn cấm Bùi Hạc Kinh ôm cậu lúc ngủ.

“Sao anh không nói gì?” Hôm nay Đào Tây Hữu không định bỏ qua cho anh, “Có phải anh đang âm thầm ủng hộ người ta trong bụng không hả?”

“Có đâu, Hữu Hữu.” Bùi Hạc Kinh bất lực ngừng bút, kéo Đào Tây Hữu vào lòng.

“Hứ, đám cưới tuần sau em mừng đúng 200 thôi, phải ăn thật lực cho hòa vốn nữa.” Đào Tây Hữu lầm bầm lẩm bẩm tính toán.

Nghe vậy Bùi Hạc Kinh nhẹ nhàng cười lên.

Bỗng nhiên điện thoại trên bàn reo vang.

“Ai thế? Đang đúng cuối tuần.” Đào Tây Hữu hỏi.

Bùi Hạc Kinh cầm lên xem thử, thấy là Thẩm Lĩnh bèn ấn nghe.

Dù không bật loa ngoài thì Đào Tây Hữu vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng gào rống nóng ruột của Thẩm Lĩnh ở đầu kia cuộc gọi và để ý thân hình Bùi Hạc Kinh thoáng khựng lại một giây.

Hướng Bành Bành đã biến mất.

Thẩm Lĩnh ngủ cả đêm trên sofa trong tình trạng áo quần không đủ che thân, mãi đến 10 giờ sáng hôm sau mới tỉnh lại, vừa động đậy đã thấy đầu như vỡ tung, gã xuýt xoa một tiếng rõ dài xong bò dậy.

Cảnh tượng trước mắt lập tức đan chồng với dư âm giấc “mộng đẹp” nhạt màu méo mó tối qua.

Ly rượu rỗng chỏng chơ trên thảm, áo quần nhăn nhíu xoắn vặn, rồi cả tảng chất lỏng không rõ đã khô cong…

Lý trí quay về theo cái rét thấu xương và tiếng nổ đùng hủy diệt, rung ầm ầm nát bấy đầu óc Thẩm Lĩnh.

“Bành Bành…” Giọng Thẩm Lĩnh khản đặc tan tác, gã vội nhìn một vòng xung quanh, căn nhà rỗng tuếch tới mức đáng sợ, còn đâu bóng dáng Hướng Bành Bành nữa?

Nỗi sợ khổng lồ nháy mắt chiếm đoạt thân xác, dữ dội gấp trăm lần cơn đau đầu sót lại sau cơn say cùng thuốc. Gã lồm cồm luống cuống lăn khỏi sofa, bất chấp cơ thể đang ê nhức mềm oặt, liêu xiêu loạng choạng lao vào phòng ngủ, nhà tắm, ban công… mọi xó xỉnh có khả năng Hướng Bành Bành đang ở.

“Vợ ơi!”

“Hướng Bành Bành!”

“Đệt!”

Thẩm Lĩnh xộc về phòng khách, tốn công gầm rú với không khí, giọng vặn vẹo biến chất.

Không một lời đáp.

Chỉ có tiếng th* d*c nặng nề rối loạn và tiếng tim đập thình thịch liên hồi của bản thân gã.

Hướng Bành Bành chẳng để lại gì cả, cậu ta hung tợn vả thẳng vào bản mặt ích kỉ tự cho mình là đúng của Thẩm Lĩnh bằng cái cách dứt khoát tuyệt tình nhất.

Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa vặn, thành phố vẫn nô nức như thường, mà lần đầu tiên trong đời Thẩm Lĩnh chỉ thấy lạnh toát toàn thân.

Sau sự việc nhà họ Bùi, thành phố Ninh Tân tiếp tục bùng nổ tin sốc mới.

Vốn dĩ chỉ còn vài ngày nữa là đến hôn lễ, hai nhà Thẩm – Lãnh bất ngờ thông báo hủy bỏ đám cưới.

Cộng đồng xôn xao bàn tán, việc liên hôn giữa hai nhà Thẩm – Lãnh vốn đảm bảo lợi ích tuyệt đối, không biết phải xảy ra vấn đề lớn đến mức nào mới đột ngột hủy ngang sát ngày thế.

Vấn đề lớn thật, Thẩm Lĩnh bỏ chạy rồi.

Biến cố khiến họ Thẩm phải mất một khoản lớn bồi thường họ Lãnh, ông bố và cậu cả Thẩm đích thân đến tận nhà xin lỗi hai lần mới dàn xếp được sự việc trong êm đẹp.

Đào Tây Hữu lướt điện thoại, cười khẩy đọc những mẩu tin truyền thông sáng tác vu vơ vô căn cứ: “Nghe đồn cậu hai Thẩm đã có gia đình bên nước ngoài, bị nhà họ Lãnh phát hiện trước lễ cưới… Chẹp chẹp chẹp, bịa giỏi ghê!”

“Ấy, giờ Thẩm Lĩnh chạy đến tỉnh nào rồi đó?”

Bùi Hạc Kinh giở lại điện thoại, đáp: “Kim Chiêu.”

“Xa xôi quá ha.” Đào Tây Hữu cười khẩy thêm tiếng nữa, “Si tình muộn màng chẳng bằng cỏ rác!”

Bùi Hạc Kinh nín thinh, bây giờ bất kể anh nói gì Đào Tây Hữu cũng sẽ lôi câu “Anh lại còn nói đỡ anh ta nữa à, có phải anh hết yêu em rồi không” ra chặn miệng.

Hôm đó Thẩm Lĩnh gọi điện để nhờ Bùi Hạc Kinh hỗ trợ tìm giúp, Đào Tây Hữu không cản.

“Hai người chả tìm nổi đâu.” Đào Tây Hữu vắt chéo chân, cười bảo: “Bành Bành khác tôi.”

Mãi sau Thẩm Lĩnh mới hiểu được ý Đào Tây Hữu.

Đúng là Hướng Bành Bành và Đào Tây Hữu khác hẳn nhau thật, giả sử Đào Tây Hữu chạy trốn, lấy người nhà cậu ra làm mồi nhử chắc chắn cậu sẽ mắc câu.

Nhưng Hướng Bành Bành sẽ không, người nhà họ Hướng bạc bẽo với cậu ta sẵn, một khi đã hạ quyết tâm rũ bỏ tất thảy thì chẳng còn thứ gì đủ sức khiến cậu ta bận lòng nữa thật rồi.

Mong muốn bằng 0, manh mối cũng bằng 0.

“Cho anh ta đi mà tìm!” Đào Tây Hữu ấn tắt màn hình, “Hứ!”

Trước Tiếp