Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Mày trông cái thằng con riêng nhà họ Đào xem, có hơn mày cái gì không? Người ta bám vào được Bùi Hạc Kinh, mê mệt điên đảo thần hồn, nhà cửa chuyện to chuyện nhỏ đều suôn sẻ tằng tằng!” Người đàn ông trung niên tầm hơn 40 tuổi gắt gỏng tháo kính quẳng bừa ra bàn, thở hắt một hơi rõ mạnh rồi chỉ vào cậu con trai trẻ trẻ cách đó mấy bước, liệt kê lải nhải rất là cay cú não nề.
“Mày tốn ngần ấy thời gian với cậu hai nhà họ Thẩm đã vơ vét được gì chưa? Mang được gì về cho nhà chưa? Vốn liếng phải đem ra mà dùng chứ không phải để mày lông bông suốt ngày thế đâu!”
Hướng Bành Bành rũ mắt, đút hai tay vào túi áo, từ lâu cậu ta đã chai lì trước những lời trách mắng này, giọng vẫn bình bình tỉnh bơ: “Bố đừng nói bạn con thế, hai người họ yêu nhau thật.”
“Mày còn trả treo á? Mày không đòi gì là mày sẽ chả có gì hết!” Hướng Quân vặn âm lượng to hơn: “Bố có đúng hai đứa con trai chúng mày thôi, em nó còn nhỏ, mày làm anh mà không biết đường suy nghĩ vun vén cho gia đình đi à?”
“Bố.” Hướng Bành Bành thở dài, “Bố chẳng nhờ anh ấy kéo giúp hai dự án lớn đấy còn gì? Cũng kiếm kha khá rồi.”
Hướng Quân trợn trừng mắt, “Ngần ấy đã là gì? Mày có biết nhà họ Thẩm giàu như nào không? Mày có chí tiến thủ một tí cho bố mẹ nhờ, tranh thủ giờ còn đang sẵn cơ hội, đào được bao nhiêu hay bấy nhiêu, ra cái vẻ cao quý ai xem? Chờ cậu hai Thẩm kết hôn mày muốn hối hận cũng chả kịp!”
“Kết hôn?” Hướng Bành Bành thình lình ngẩng phắt lên, “Anh ấy không tiếp xúc với mấy cô kia nữa rồi mà?”
Tự dưng Hướng Quân im bặt, Hướng Bành Bành ngó ông ta gặng hỏi bằng được: “Bố, rốt cuộc bố nghe nói tin gì thế?”
Bầu không khí lặng ngắt vài giây.
“Chả phải chuyện này mọi người đều đoán được hết hả?” Hướng Quân mất kiên nhẫn xua tay, “Sao nhà họ Thẩm để con trai út nhởn nhơ mãi được, sắp xếp cho cậu ta xem mắt dần lâu rồi, ban đầu bố cũng dặn mày là tranh thủ lúc cậu ta đang đắm đuối với mày thì tính toán cho nhà mình thây, mày thì hay quá, còn bắt ông bô phải chường cái mặt già đi xin!”
“Anh ấy kết hôn với ai cơ?” Hướng Bành Bành bỏ ngoài tai, chỉ nắm lấy vấn đề mấu chốt nhất.
“Chậc!” Hướng Quân thật sự hết cách với thằng con cả trước mặt, tức điên người ngứa răng, “Với tiểu thư tập đoàn Nhã Tinh chứ ai, môn đăng hộ đối trai tài gái sắc, thấy bảo sang năm đám cưới rồi… Bố khuyên thật mày, tận dụng lúc còn đang liên lạc được với cậu Thẩm thì khẩn trương vơ vét ít gì thực tế tí đi, không để đến sau này ai mà biết mày là cái cọng cỏ ở đâu nữa?”
Hướng Bành Bành xoay người bỏ luôn ra ngoài cửa, Hướng Quân gọi “Ê này ê này” mấy tiếng cậu ta vẫn không buồn ngoái lại, tức quá vớ lấy cốc nước trên bàn hung hăng ném thẳng sang.
Nguyên cốc nước sôi hắt cả vào lưng, cái đau châm chích nóng bỏng lập tức thấm qua lớp áo đốt tận da thịt. Thân hình Hướng Bành Bành khựng lại nhưng cậu ta chỉ nhìn thẳng phía trước, chốc lát sau thì cắn răng bước tiếp bỏ đi.
Cậu ta lái xe về nhà mình, giẫm kịch ga suốt dọc đường, mở cửa ra, bên trong tối om om. Dạo này Thẩm Lĩnh ít sang, Hướng Bành Bành thử hỏi thăm hai lần, gã đáp là phải hỗ trợ anh cả tham gia mấy buổi xã giao.
Hai người đã ổn định được một thời gian rất dài, giống hệt những cặp tình nhân đang thời kì yêu đương tha thiết, chung chăn chung gối, mặc đồ đôi, đặt ảnh đối phương làm hình nền điện thoại…
Thẩm Lĩnh chiều chuộng cậu ta gần như không giới hạn, nửa đêm Hướng Bành Bành đi đánh răng xong lại đói, nhấc chân hẩy Thẩm Lĩnh đang ngủ say sưa bên cạnh một phát là sẽ nhanh chóng đổi được suất móng giò nướng rút xương ngoài xém trong mềm nhừ tơi, món “tủ” nhất của cậu hai Thẩm.
“Biết ngay nửa đêm em lại thèm, anh làm sẵn từ chiều rồi.” Thẩm Lĩnh cong một bên môi, cúi xuống thơm lên khóe miệng Hướng Bành Bành rồi về chỗ l**m láp nhâm nhi, sau đó sẽ vừa dọn bàn vừa lẩm bẩm: “Ừm, lần sau nướng thêm 3 phút nữa, da sẽ giòn hơn…”
Hướng Bành Bành đi làm bị người ta bắt nạt mà không chịu nhờ gã giúp thì Thẩm Lĩnh bèn vờ như không hay biết gì, bí mật âm thầm giải quyết sự việc thật kín kẽ, chỉ mong sao tâm trạng Hướng Bành Bành tươi vui lên chút, cuối tuần sẽ ôm gã ngủ nướng được thêm lúc nữa.
Hướng Bành Bành thích gì Thẩm Lĩnh sẽ lặn lội lên trời xuống đất tìm cho bằng được, Hướng Bành Bành cần gì chưa cần mở miệng gã đã chuẩn bị đầy đủ. Đường đường cậu hai nhà họ Thẩm mà ở căn chung cư nho nhỏ của Hướng Bành Bành gã phải lo liệu từ A đến Z, giặt quần áo lau nhà nấu cơm, phục vụ tắm rửa, dỗ dành ru ngủ đủ hết.
Những chi tiết tủn mủn khiến Hướng Bành Bành không thể nào không rung động, bởi trước khi gặp Thẩm Lĩnh, người nhà cậu ta chưa từng dành bất cứ thứ gì cho cậu ta dù chỉ là một cốc nước ấm giữa mùa đông lạnh giá.
Điều duy nhất họ làm là bắt cậu ta phấn đấu, xuất sắc, yêu cầu cậu ta thực hiện mọi việc vượt quá phạm vi khả năng của mình. Họ đòi hỏi cậu ta trả giá, quên đi bản thân để trở thành viên gạch lót đường cho gia đình, cho em trai.
Không một ai thật sự quan tâm yêu thương cậu ta. Vậy nên mọi điều Thẩm Lĩnh làm đều hệt thứ thạch tín bọc mật đường, biết thừa không an toàn đấy mà cậu ta vẫn bất chấp nuốt trọn.
Hướng Bành Bành không bật đèn, đi thẳng vào phòng khách ngồi xuống sofa, chỉ có ánh sáng leo lét len lỏi qua cửa sổ giữa bóng tối, phác họa những đường nét mờ mờ của đồ đạc trong phòng.
Lưng cứ đau bỏng rát từng cơn, vải vóc ướt đẫm dính sát lớp da y hệt vô số đầu kim nóng đỏ đang liên tục châm chích tái hồi. Nhưng cậu ta vẫn ơ hờ như không, hoặc có lẽ nỗi đau đớn sinh lý này chẳng sánh được bằng cảm giác nghẹt thở đang hau háu ghì siết lồng ngực nữa.
“Tiểu thư tập đoàn Nhã Tinh, môn đăng hộ đối, đám cưới sang năm…”
Những lời lẽ bạc bẽo mà thực tế từ bố hóa thành mũi dùi băng tẩm độc, đâm thọc không ngừng nghỉ vào mảng bong bóng kí ức ấm áp khi nãy cậu ta còn đang chìm đắm kia.
Ban đầu cậu ta cũng từng nổi cơn giận dữ với Thẩm Lĩnh vì vấn đề tương tự, trước kia Thẩm Lĩnh hãy còn bao biện dăm câu, về sau cứ đả động đến là gã giơ tay đầu hàng luôn: “Không đi, tuyệt đối không dan díu gái gú gì cả, vợ không thích mấy chuyện này thì anh không làm nữa.”
Đúng là Thẩm Lĩnh nói được làm được, giai đoạn sau ngoài công việc ra, gã dành gần như toàn bộ thời gian để ru rú với Hướng Bành Bành trong căn nhà này.
Vậy nên Hướng Bành Bành ôm ấp may mắn, đánh lừa bản thân: Có lẽ họ đang yêu đương thật, chờ thời gian trôi dần, biết đâu Thẩm Lĩnh sẽ thay đổi vì cậu ta.
“Hỗ trợ anh cả xã giao…”
Hướng Bành Bành thấp giọng lặp lại lý do thường dùng gần đây của Thẩm Lĩnh, khóe môi căng ra thành đường cong cay đắng cùng cực. Hóa ra xã giao này chính là đi xem mắt à? Đi chuẩn bị đám cưới giữa gã và một cô gái khác? Cậu ta thì cứ như thằng ngu, còn xót xa Thẩm Lĩnh vất vả, còn dặn gã nhớ uống ít rượu, nghỉ ngơi cho sớm.
Cơn phẫn nộ lạnh băng pha lẫn cả đau đớn bén nhọn lan tràn từ trái tim ra khắp toàn bộ cơ thể. Cậu ta mò lấy điện thoại, ánh sáng màn hình loa lóa giữa bóng tối chói mắt tới mức ê ẩm. Ngón tay dừng lửng lơ phía trên cái tên Thẩm Lĩnh, run rẩy ngần ngừ mãi chẳng thể ấn xuống.
Muốn nghe gì đây? Nghe xem những gì Hướng Quân nói là thật hay giả ư?
…Nếu là thật, thì phải làm sao bây giờ?
Đúng vào lúc này, tiếng vặn khóa cực khẽ vang lên ở huyền quan.
Lạch cạch ——
Cửa bật mở.
Đèn trần màu vàng tông ấm ở huyền quan hắt sang mảng tối trong phòng khách, bóng dáng cao lớn quen thuộc bước vào, cuốn theo thoáng mỏi mệt không dễ nhận ra và cả mùi rượu thoang thoảng.
“Bành Bành? Sao không bật đèn em?” Giọng nói trầm thấp của Thẩm Lĩnh vang lên với vẻ thắc mắc, gã tiện tay nhấn công tắc đèn chính của phòng khách.
Ánh đèn đột ngột sáng bừng chói lóa làm Hướng Bành Bành phải nheo mắt theo phản xạ, đồng thời nó cũng phơi bày triệt để trạng thái lúc này của cậu ta.
Cậu ta ngồi trên sofa, sống lưng ưỡn cao cứng ngắc khác thường, mặt mũi trắng bệch không còn sức sống, môi thì mím chặt, ánh mắt rỗng không đăm đăm thẳng băng, y hệt bức tượng điêu khắc đã bị rút mất linh hồn.
Vẻ lười nhác mệt nhọc trên gương mặt Thẩm Lĩnh lập tức bay biến, thay vào đó là nỗi thảng thốt sững sờ và nét lo lắng mau chóng ngưng đọng, gã rảo bước gần như chân không chạm đất lao ra chỗ Hướng Bành Bành, ngồi xổm xuống nắm lấy tay Hướng Bành Bành, “Vợ sao thế này? Mặt mũi nhợt nhạt thế, có ai bắt nạt em à? Hay là người khó chịu ở đâu?”
Hướng Bành Bành cau mày, nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú mà bất cứ ai chỉ cần liếc qua cũng phán được ngay đây là dạng công tử bột đào hoa của Thẩm Lĩnh, bỗng cậu ta hỏi: “Sau này anh cũng gọi cô ấy là vợ nhỉ?”
“Gì cơ?” Thẩm Lĩnh không hiểu, gã bóp chặt tay Hướng Bành Bành hơn, cặp lông mày rậm nhíu lại, “Em đang nói gì thế hả vợ, vợ anh là em cơ mà.”
“Bỏ ra!” Đột nhiên Hướng Bành Bành giãy nảy lên cực kì quyết liệt không một dấu hiệu báo trước, nhưng giọng lại nghẹn ngào, “Bỏ tôi ra Thẩm Lĩnh! Đi tìm cô tiểu thư Nhã Tinh của anh! Đi mà lo đám cưới của anh đi! Khỏi phải diễn vai thâm tình ở đây cho tôi xem làm gì!”
“Tiểu thư Nhã Tinh? Kết hôn?” Động tác của Thẩm Lĩnh chợt khựng lại, song cánh tay đang giữ lấy Hướng Bành Bành vẫn sừng sững không chịu thả lỏng. Gã cúi mặt, con ngươi thăm thẳm xoáy sâu vào đôi mắt ngập trong đau khổ, phẫn nộ cùng tuyệt vọng của người đối diện.
Gã lập tức hiểu ra.
“Bố em bảo em à?” Giọng Thẩm Lĩnh trầm khàn đáng sợ, từng chữ đều như rít lên khỏi kẽ răng.
Hướng Bành Bành vùng vằng không ăn thua, dứt khoát cười khẩy: “Khỏi bận tâm ai bảo tôi, anh cứ nói xem có phải thật không đã? Anh tưởng anh giấu được bao lâu? Chẳng lẽ định bắt tôi là kẻ cuối cùng ở Ninh Tân hay tin à? Thẩm Lĩnh, làm người thì quá đáng vừa vừa thôi! Anh muốn đi theo con đường này thì anh biết điều cắt đứt sơm sớm cho tôi nhờ, mẹ nó đừng có xoen xoét với tôi ở đây!”
“Được rồi, đừng quấy.” Thẩm Lĩnh từ từ bình tĩnh dần, gã cưỡng ép nhấn Hướng Bành Bành ngồi lại xuống sofa, “Anh còn tưởng là chuyện gì to tát lắm.”
“Như này còn chưa to tát á?” Hướng Bành Bành bất lực trợn mắt.
“Ông già bên Nhã Tinh và ông già nhà bọn anh là người quen cũ, bây giờ hai nhà có mục tiêu chung, nhằm thể hiện thành ý với cả cũng tránh táy máy sau lưng nên chắc chắn cần có quan hệ gì đó làm nền tảng, anh trai anh thì kết hôn rồi, còn có mỗi anh phải trám vào thôi.”
Thẩm Lĩnh giải thích theo cách gã tự đánh giá là rất cặn kẽ dịu dàng: “Tổng cộng anh với cô ấy cũng gặp nhau có mấy lần thôi, đợt vừa rồi hai bọn anh thống nhất kết hôn xong vẫn ai chơi của người nấy, xem như làm quen thêm một người bạn ấy mà, không có gì khác nữa đâu, em yên tâm.”
“Tôi không muốn.” Hướng Bành Bành cố chấp nhìn chòng chọc vào mắt Thẩm Lĩnh, “Tôi không muốn anh kết hôn với cô ta, anh định làm gì?”
“Bành Bành…” Thẩm Lĩnh bất đắc dĩ nói: “Em đừng thế, những gì anh hứa với em hồi trước anh đều làm được rồi, anh không chơi bời linh tinh nữa, kể cả kết hôn thì anh vẫn sẽ chỉ có mình em, chuyện lần này không phải chuyện riêng của anh, anh còn phải nghĩ cho gia đình, cho công ty nữa.”
Hướng Bành Bành bất chợt bật cười, cười cay đắng mà chua chát. Vì gia đình mình, vì công ty của gia đình Thẩm Lĩnh có thể kết hôn không hề do dự. Còn cậu ta thì sao? Vì gia đình vì công ty Hướng Quân bắt cậu ta đào mỏ lợi lộc từ Thẩm Lĩnh mà cậu ta cương quyết không chịu, làm thế…
Làm thế chẳng giống yêu đương gì cả, người yêu với nhau ai lại đi làm vậy…
“Rốt cuộc anh… xem tôi là gì chứ?” Hướng Bành Bành nỉ non hỏi, giọng nhẹ tênh tựa tiếng thở than.
“Vốn dĩ định chờ đến cuối hẵng báo cho em, chính vì sợ em giận đó. Vợ, em thông cảm cho anh với được không? Đám cưới hình thức giả thôi ấy mà, giữa hai chúng mình sẽ không có bất kì thay đổi nào hết.”
Thẩm Lĩnh cam kết: “Chuyện nhà em em cũng không phải nhức đầu đâu, để anh lo, anh sẽ dành ra đầy đủ lợi ích để họ im miệng mãi mãi, em yên tâm ở bên anh là được.”
“Em còn băn khoăn gì nữa? Cứ giao cho anh xử lý.”
Hướng Bành Bành cúi gằm, bất động lắng nghe.
Thẩm Lĩnh đang ngồi xổm trước mặt cậu ta, ngon ngọt hết nước hết cái, vẽ nên viễn cảnh tương lai trông có vẻ rất êm đềm vô tư lự.
“Anh yêu tôi không?” Hướng Bành Bành bất ngờ ngẩng phắt lên, viền mắt đỏ hoe, ánh nhìn thẳng tắp găm vào đáy mắt Thẩm Lĩnh chở theo sức nặng ngàn cân, “Thẩm Lĩnh.”
Ánh mắt quá đỗi nặng nề khiến Thẩm Lĩnh bỗng nghẹt thở. Gã ngừng giây lát, đáp chắc nịch: “Đương nhiên.”
Hướng Bành Bành bèn đuổi gã đi trước, bảo mình cần bình tĩnh lại đã.
Thẩm Lĩnh dịu giọng dỗ dành thêm vài câu, thấy sắc mặt cậu mệt mỏi, nói tiếp chỉ e càng phản tác dụng, đành dặn dò tái hồi rồi quyến luyến ra về.
Từ đầu đến cuối gã đều chưa hề phát hiện ra vết thương bị bỏng đang đau rát hừng hực dưới lớp áo ướt sũng nước sôi ở lưng Hướng Bành Bành.
Đèn phòng khách tắt ngóm, bóng tối nuốt trọn mất vết sẹo ướt nhẹp sâu hoắm ấy lần nữa.