Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Thế nên tai nạn xe là do cháu tự biên tự diễn hết à?!” Bùi Ninh Chí thất thanh kêu toáng lên.
Nỗi sợ vượt tầm kiểm soát tựa dòng nước lạnh căm nhấn chìm hai cha con chỉ trong nháy mắt, họ dốc lòng gian khổ trù tính bao năm, đâu dám ngờ hóa ra đã mắc câu ngược lại Bùi Hạc Kinh.
Chính xác, Bùi Hạc Kinh chưa bao giờ mất trí nhớ cả.
Anh uống thuốc ức chế thần kinh do Thẩm Lĩnh bí mật mang ở nước ngoài về, kết hợp cùng va chạm phần đầu đã đo đếm sắp đặt tinh vi trong tai nạn xe, làm giả sóng điện não bất thường và triệu chứng mất trí nhớ hoàn hảo.
Anh tự hành xác tới độ gầy gò suy nhược, khiến tai mắt cài c*m v** đội ngũ điều trị tin triệt để rằng con “cá bệnh” là anh đã không còn sức giãy giụa nữa.
Phải để lộ phần cổ họng yếu ớt nhất ra cho đám hùm sói nơi góc tối, chúng mới chịu nhe nanh lập lòe.
Bùi Hạc Kinh hiểu rõ nguyên lý này, anh kiên nhẫn thêu dệt nên tình trạng giả “Trí nhớ đang chậm rãi khôi phục” nhằm khiến kẻ trong bóng tối bắt đầu sốt sắng tìm cơ hội. Tiếp đến Thẩm Lĩnh sẽ thông báo cho các đối tác từ trước gia tăng áp lực, giữa cảnh khó khăn gọng kìm trong ngoài, Bùi Tuyên sẽ bắt buộc phải để anh rời nhà.
Chuyến đi trông tưởng bị động ấy thực tế là mồi nhử anh tự tay ném xuống.
Quả đúng dự liệu, Bùi Ninh Đức cắn câu trước, Bùi Hạc Kinh tranh thủ tóm đuôi bắt thóp lão.
Bí mật giam tài xế lại, mọi việc được thực hiện gọn gàng kín kẽ từ đầu đến cuối, điều Bùi Hạc Kinh muốn chính là Bùi Ninh Đức tá hỏa, liều lĩnh tiếp lần hai giữa cơn hoảng hốt. Cuối cùng hành động vội vã lần hai đây cũng giúp Bùi Hạc Kinh nhìn ra rõ cái bóng đang ẩn náu sâu hơn nữa – Bùi Ninh Chí.
Ở nhà họ Bùi chú ba của anh nổi danh “hòa nhã nhân từ, không màng danh lợi”, thường ngày chỉ thích chăm chút hoa cỏ, câu cá bên suối. Con trai Bùi Tĩnh cũng dịu dàng dễ chịu, lánh xa phân tranh. Nếu không nhờ vở kịch quy mô lớn “Mất trí nhớ” khiến hai người dỡ bớt cảnh giác, thì e ở vụ án bắt cóc đợt trước Bùi Ninh Chí tuyệt đối sẽ không sơ sẩy xuất hiện, lộ tẩy dấu vết.
“Một khi đã túm phần ngọn thì ắt sẽ nhổ được cả củ quả gốc rễ lên thôi.” Tiểu Cao nói: “Bọn tôi phát hiện hàng loạt những lần Bùi Tĩnh và Trương Ngọc lần lượt kiếm cớ ra ngoài là để lang chạ với nhau cực kì bí mật. Thầy của Trương Ngọc thì bị hai cha con họ uy h**p mua chuộc từ tận nhiều năm trước, ông ta đã cao tuổi, ham sống sợ chết, thiết nghĩ giờ này bắt về hỏi thử là khai ngay.”
Bùi Tuyên ngồi vật vờ trên ghế, ánh nhìn trầm đục lướt qua góc mặt nghiêng sắc bén lạnh lẽo của Bùi Hạc Kinh. Đây là người thừa kế do chính tay ông lựa chọn, ông thấu hiểu lòng dạ toan tính và sự quyết đoán dứt khoát tận xương của đứa cháu này hơn bất kì ai, màn kịch cao trào gậy ông đập lưng ông ngày hôm nay mà chưa sở hữu bằng chứng thép vững vàng thì sao nó chịu hấp tấp thu lưới cơ chứ?
Con trai cả mất sớm, còn đúng hai đứa con bình thường ông chiều chuộng vô vàn, hóa ra đều là hạng hùm sói cắn xé cả người thân…
“Bắt lại.” Giọng Bùi Tuyên khàn khàn khô khốc, dường như chỉ giây lát thôi ông cụ đã già thêm chục tuổi. Ông nhọc nhằn xua tay, vệ sĩ đằng sau lập tức tiến lên vặn ngược hai cánh tay của cha con Bùi Ninh Chí.
“Lão gia.” Bác Trịnh ra mặt đúng thời điểm, thầm thì đầy âu lo, “Đang giữa chốn đông người, chuyện trong nhà tốt khoe xấu che, hay là về nhà chính đã ạ, chờ điều tra kĩ nhân chứng vật chứng rồi định đoạt tiếp…”
“Ông nội.”
Bùi Hạc Kinh bỗng nhấc chân tiến lên, có vẻ đang quan tâm định cúi người kiểm tra tình hình Bùi Tuyên.
Đúng vào khoảnh khắc áp sát thì cổ tay anh chợt xoay ngược cực nhanh, một khẩu súng cỡ nhỏ màu đen tuyền loang loáng ánh sáng kim loại lạnh lẽo thình lình chĩa thẳng vào giữa trán bác Trịnh đầy bất ngờ.
“Lùi lại.”
Giọng Bùi Hạc Kinh lạnh hơn cả thân súng, ánh mắt sắc bén tựa loài ưng chòng chọc xoáy sâu vào con ngươi đột ngột co rút của bác Trịnh.
Biến số quá đỗi chóng vánh như mũi dùi băng đâm thủng vạc dầu đang sôi sùng sục, lập tức đóng băng cả âm thanh lẫn động tác của toàn bộ những ai có mặt tại đây.
Nhãn cầu vẩn đục của Bùi Tuyên sắp lòi ra khỏi hốc mắt đến nơi, ngón tay khô quắp đặt trên tay vịn ghế co giật dữ dội, cả người ông hóa đá tại chỗ, hơi thở cũng ngưng trệ theo.
Cha con Bùi Ninh Chí thì ngây ngẩn thẫn thờ quên cả vẫy vùng, ngay đến Tiểu Cao cùng nhóm rằn ri đằng sau anh ta còn phải chuyển trạng thái căng cứng theo phản xạ, tầm mắt cảnh giác đăm đăm sát sao vào người quản gia già trông rất vô hại trước họng súng kia.
“Vãi chưởng…” Chỉ mỗi Đào Tây Hữu buột tiếng cảm thán rất khẽ khàng, rồi cậu vội bụm miệng mình lại.
Gió cuốn theo vụn cỏ khô lướt vùn vụt ngang mặt hồ im lìm tĩnh mịch, đốm sáng phản quang từ kim loại lạnh băng ngay ấn đường bác Trịnh lóe lên nhức mắt.
Dường như thời gian đã bị kéo giãn, cô đọng.
Cảm giác có bàn tay vô hình nào đó đang giằng xé biểu cảm khiêm nhường hiền hòa quen thuộc thường thấy trên gương mặt bác Trịnh, khiến nó xộc xệch thành một vẻ bình tĩnh quái đản trong tích tắc. Đôi mắt luôn luôn rũ thấp, ngập tràn lo lắng lẫn ân cần nay đang từ tốn ngước lên, nơi sâu thẳm con ngươi hoàn toàn không thấy bóng dáng hoảng sợ.
“Thiếu gia Hạc Kinh,” Giọng nói của bác Trịnh vẫn duy trì sự thô ráp bền bỉ phổ biến thuộc về người làm kì cựu, thậm chí còn thấp thoáng nét thở than khó lòng nhận ra, “thế này là sao ạ?”
“Hạc Kinh…” Bùi Tuyên thở rất khó nhọc, sắc mặt tái nhợt đi phần nào, mỗi tội lần này đã không còn ai đưa thuốc đưa nước cho ông nữa.
“Ông thấy khó hiểu lắm ạ?” Tay Bùi Hạc Kinh cực vững, anh giữ nguyên tư thế đủ sức lấy mạng người chỉ sau tích tắc cho đến tận khi nhóm người phía sau Tiểu Cao tiến lên, khống chế bác Trịnh lùi lại thật xa.
“Cháu cũng thắc mắc.”
Lúc này Bùi Hạc Kinh cất súng, nói thản nhiên: “Tại sao đến cuối cùng vẫn không điều tra được ai là người bỏ độc bát mì trường thọ năm 12 tuổi đó, Bùi Ninh Đức dựng lên vụ tai nạn xe của bố mẹ cháu, nhưng xét ra hồi đó lão còn trẻ măng, xưa nay vẫn l* m*ng cẩu thả, sao mà ghê gớm đến độ nắm giữ rõ ràng hành tung vốn rất bảo mật của bố mẹ cháu thế? Còn biết cấu kết cả với nhà họ Kỷ nữa?”
Với việc hai anh em Bùi Ninh Đức Bùi Ninh Chí sa lưới, từng sự việc từng mắt xích xảy ra trông có vẻ rất ăn khớp song thực tế lại cực lỏng lẻo, bỏ sót nhiều chi tiết vô cùng lạ lùng ở giữa.
Dì Lương là người làm lâu năm ở nhà, nếu không gặp kẻ xúi giục chống lưng thì sao lại đi cược cả mạng sống chỉ vì 3 triệu tệ? Thuốc độc có thể được vận chuyển vào nhà họ Bùi dễ dàng không ai hay biết vậy ư? Vụ bắt cóc xảy ra, tại sao Tiểu Cao dẫn người tới giải cứu mà còn gặp chướng ngại vô cớ dọc đường?
Bùi Hạc Kinh liệt kê hàng loạt nghi vấn, dừng lại giây lát rồi nhướng mày nhìn chằm chằm gương mặt bác Trịnh, “Lần ngược trở lại ban đầu, Bùi Ninh Chí nhát gan dè dặt, sao mà có đủ bản lĩnh lẫn khả năng tính toán chặt chẽ đến thế, chuẩn bị sắp đặt toàn bộ âm mưu từ hẳn bằng ấy năm trước cơ chứ?”
Chắc chắn phải có đôi tay ẩn giấu đang thao túng cục diện phía sau, bày mưu tính kế thay Bùi Ninh Chí.
“Người làm được tất cả những việc trên mà thần không biết quỷ không hay, còn đủ sức thu dọn sạch sẽ dấu vết trong khi hoàn toàn chẳng lo bị nghi ngờ, thì chỉ có mình bác thôi. Đúng như camera giám sát dọc đường hôm nay hay đám sát thủ đang mai phục ở nhà chính lúc này vậy.”
Câu nói khiến mọi người đang có mặt phải trợn mắt há hốc mồm lần nữa, mấy thành viên bên dòng nhánh toát mồ hôi lạnh cả sống lưng, giả sử những gì Bùi Hạc Kinh nói là thật, vừa nãy họ mà quay về nhà chính thì e hậu quả khó lòng tưởng tượng.
“Ha…” Một tiếng cười cực khẽ cụt lủn bật ra từ sâu trong cổ họng bác Trịnh, tiếng cười hoàn toàn không mang nhiệt độ phá vỡ bầu không khí im bặt chết chóc, song chỉ tổ khiến nó trở nên đặc quánh khó thở hơn.
Cuối cùng bác ta cũng nhúc nhích, không giãy giụa mà chỉ hơi hơi nghiêng đầu, quan sát lại Bùi Hạc Kinh bằng ánh nhìn tương tự săm soi. Tất thảy già nua và kính cẩn giả tạo đã phai sạch trong đôi mắt ấy, chỉ còn một đầm sâu u ám không đáy.
“Thiếu gia Hạc Kinh,” Bác Trịnh mở miệng lần nữa, âm giọng vẫn giữ tông ổn định vang vọng tới tai từng người, “cậu trưởng thành rồi, nhanh hơn nhiều so với tôi tưởng tượng.”