Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đúng như Đào Tây Hữu đoán, nội dung trong giấc mơ của Bùi Hạc Kinh đều tồn tại thật, đây là dấu hiệu cho thấy trí nhớ của anh đang từ từ khôi phục.
“Trí nhớ thời kì đầu sẽ ưu tiên quay lại trước.” Bác sĩ Lữ khẽ mỉm cười, vừa ghi chép vừa báo cáo với Bùi Tuyên: “Đây là tín hiệu hồi phục quan trọng, tình hình cậu Hạc Kinh khả quan hơn nhiều so với chúng tôi dự kiến.”
Bùi Tuyên không thể hiện ra mặt song ngũ quan thả lỏng rõ rệt, ngay sau đó ông hỏi: “Phải bao lâu nữa mới khôi phục hoàn toàn?”
“Cái này thì…” Bác sĩ Lữ khựng lại, giải thích: “Đại não con người cực kì phức tạp, trước mắt chưa thể tính toán chính xác thời gian hồi phục, có trường hợp vài tháng mà cũng có trường hợp phải vài năm. Nhưng dựa theo tình hình hiện tại của cậu Hạc Kinh, miễn không gặp yếu tố bất ngờ thì cá nhân tôi nghiêng về khả năng là trong vòng nửa năm nữa thôi.”
Nửa năm à, thực ra cũng không lâu lắm.
Đào Tây Hữu đứng bên cạnh, nghe hết lời bác sĩ Lữ, ngoài mừng rỡ thì còn có thoáng hụt hẫng vụt qua rồi tan biến rất nhanh.
Lúc quay trở về phòng, thấy Bùi Hạc Kinh đang hí hoáy táy máy học dùng điện thoại thử chuyển tiền cho cậu thì thoáng hụt hẫng ấy vọt lên tới đỉnh điểm.
“Tôi muốn chuyển tiền cho cậu.” Bùi Hạc Kinh nói: “Mua đồ chơi cho Tiểu Hỉ.”
Tiểu Hỉ là con gái của Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình, giờ đã trắng trẻo mập mạp lắm rồi, ngày nào Đào Tây Hữu cũng phải ngắm nghía ảnh Đào Vĩ mới chụp gửi sang một hồi trước khi đi ngủ.
“Tại sao cơ?” Đào Tây Hữu nhìn Bùi Hạc Kinh bằng biểu cảm phức tạp, hình như đối phương đang rối rắm vì không biết số thẻ của cậu, “Đấy là cháu gái tôi chứ có phải cháu anh đâu.”
Ngón tay chợt dừng, Bùi Hạc Kinh đặt điện thoại xuống quay đầu sang liếc cậu, tiếp lời rất tự nhiên: “Cậu quý cô bé mà đúng không?”
“Tôi quý con bé là việc của tôi, đâu cần anh bỏ tiền.” Mặt Đào Tây Hữu lạnh hẳn đi, “Anh can thiệp xa thế làm gì?”
Bùi Hạc Kinh nhíu mày, quan sát gương mặt Đào Tây Hữu thật tỉ mỉ, hỏi cậu, “Đang giận gì đó?”
Ừ, giận gì cơ chứ? Vô lý kì cục.
Cứ như chậu nước đá dội thẳng xuống đầu làm Đào Tây Hữu đột ngột bừng tỉnh, cậu vội hít sâu một hơi quay qua hướng khác: “Không sao, chắc là đói quá gắt gỏng, để tôi xem xem có gì ăn.”
Bùi Hạc Kinh chộp ngay lấy tay Đào Tây Hữu, trông anh khá bình tĩnh, giọng tương đối ôn tồn, “Xảy ra chuyện gì à?”
“Không sao mà.” Đào Tây Hữu chép miệng định hất ra, “Anh đừng chuyển nữa, tôi không nhận tiền của anh đâu, nhiệm vụ của anh là dưỡng bệnh hẳn hoi sớm ngày khỏe lại, tôi cũng tranh thủ kết thúc nhiệm vụ của tôi.”
Bùi Hạc Kinh không chịu thả tay, hỏi tiếp: “Kết thúc nhiệm vụ, sau đó thì sao?”
Cổ tay bị nắm rất chặt, thậm chí đến độ hơi nhoi nhói đau, Đào Tây Hữu thôi giãy, mở miệng cố làm ra vẻ thờ ơ: “Thì đương nhiên là mỗi người một ngả ai về nhà nấy, không liên hệ nữa.”
“Không được.” Bùi Hạc Kinh buột miệng thốt lên ngay tức khắc.
Câu đâm thọc đã chực chờ bên mép, song nghĩ tới camera giám sát nên Đào Tây Hữu lại nhịn, cậu giằng mạnh khỏi tay Bùi Hạc Kinh rồi hối hả rời phòng.
Tâm trạng Đào Tây Hữu lao xao suốt cả buổi chiều, cậu cũng chẳng nói chuyện với Bùi Hạc Kinh mấy.
Ăn tối xong tiếp tục đến giờ tản bộ, Đào Tây Hữu đi đằng trước, thỉnh thoảng cúi xuống xem điện thoại.
Tin nhắn của Thẩm Lĩnh gửi đến bảo cậu cứ yên tâm xử lý chuyện riêng, công ty có gã trấn giữ hoàn toàn không vấn đề gì.
Đợt này Thẩm Lĩnh lông bông bất ngờ đáng tin cậy được một lần, Đào Tây Hữu cất điện thoại vào túi, ngẫu nhiên bật cười.
Bùi Hạc Kinh bỗng bước tới nâng tay thử động chạm tay cậu.
“Sao thế?” Đào Tây Hữu nghiêng đầu qua hỏi.
“Cậu không vui, lần sau tôi không làm nữa.” Gió thu thổi qua trên đầu thốc mấy sợi tóc anh hất lên, gương mặt thường xuyên toát ra vẻ lạnh nhạt ấy lúc này bỗng êm ả lạ lùng, ánh mắt cũng dịu đi.
Đào Tây Hữu chợt nhận ra họ đã rời nhà chính từ bao giờ không hay, bước sang một lối nhỏ ngoằn ngoèo, dàn bách xù hai bên thẳng hàng xum xuê, đang giữa mùa thu mà vẫn xanh rì.
Tự dưng lại nhớ lần đầu cả hai đi vào con đường này, Đào Tây Hữu còn nghe trộm bắt gặp bí mật của Bùi Nguyên với Dụ Lương. Hồi ấy cậu và Bùi Hạc Kinh hoàn toàn xa lạ, cậu sợ quá phải giả điếc tránh bị diệt khẩu.
Bây giờ nghĩ thấy buồn cười thật.
Đào Tây Hữu cảm khái bảo: “Tôi không giận anh, anh quên hết sạch rồi, giận gì anh cơ chứ?”
Câu này là thật, Đào Tây Hữu thấy Bùi Hạc Kinh trước khi mất trí nhớ rất khốn nạn, nhưng Bùi Hạc Kinh hiện giờ không liên can.
Ngoài mấy hôm đầu hơi bực mình thì thực ra suốt quãng thời gian về sau Bùi Hạc Kinh rất nghe lời Đào Tây Hữu, cực kì biết điều.
Thậm chí dạo này Bùi Hạc Kinh còn đang từ từ thử quan tâm cậu, dù rất bài xích việc trao đổi với người khác song vẫn cất công dặn Tiểu Trần đi mua trà sữa và bánh ngọt ngon lành cho Đào Tây Hữu. Lo nằm sofa trằn trọc nên toàn gọi Đào Tây Hữu lên giường nghỉ, bản thân Bùi Hạc Kinh sẽ ra ngủ sofa, dĩ nhiên Đào Tây Hữu không chấp nhận…
“Hôm nay là vấn đề ở tôi.” Đào Tây Hữu sờ mũi, đột ngột quay người lại nhích từng bước, “Thực ra hồi trước tôi lừa anh đấy, tôi không phải người trong lòng của anh, trước đó anh cũng không thích tôi.”
Bùi Hạc Kinh đi cạnh Đào Tây Hữu theo tốc độ của cậu, nhát gừng lúc bước lúc dừng, đảm bảo cả hai luôn luôn nằm trên cùng một đường thẳng, nghe vậy mới hỏi, “Thế cậu là gì của tôi?”
“Ừm…” Câu hỏi hay, Đào Tây Hữu nghĩ ngợi rồi đáp: “Có gì làm hết rồi, nhưng anh chưa từng yêu tôi, tình huống như này thì tôi là gì của anh nhỉ?”
Hiển nhiên câu hỏi ngược đã vượt ngoài dự liệu của Bùi Hạc Kinh, anh dừng chân lại cụp mắt suy ngẫm.
Đào Tây Hữu không chờ anh mà đi tiếp về phía trước, tiện tay bẻ cành cây mó máy chơi.
Vài giây trôi qua, tiếng bước chân sau lưng dần dà tới gần, Đào Tây Hữu chưa kịp ngoái đầu thì cả người đã rơi vào vòng ôm lành lạnh.
“Xin lỗi.” Bùi Hạc Kinh hơi cúi đầu, thấp giọng xin lỗi sát bên tai Đào Tây Hữu.
“Anh quên hết sạch rồi.” Đào Tây Hữu không hề có ý định vùng vẫy, hai tay buông thõng, cậu trông ra đoạn cuối con đường, dường như đang lặp lại cho mình nghe, “Tôi giận gì anh cơ chứ?”
“Ê ——”
Giọng nam the thé thình lình vang lên đằng sau hai người phá vỡ bầu không khí có phần u sầu, Đào Tây Hữu vội lách khỏi vòng tay Bùi Hạc Kinh, quay lại nhìn thử, ra là một gương mặt ngứa đòn.
Đầu tiên Bùi Sa Xuyên ngó Bùi Hạc Kinh một cái rồi mới nghía sang Đào Tây Hữu, tầm mắt lượn lờ qua lại lấm la lấm lét.
“Đây là em họ xa của anh, Bùi Sa Xuyên.” Đào Tây Hữu giới thiệu cho Bùi Hạc Kinh.
Bùi Hạc Kinh lạnh lùng nhìn về phía Bùi Sa Xuyên, vẻ hòa nhã khi nãy trong mắt biến mất, thay vào đó là cái bén ngót ngấm sương giá, anh chưa nói lời nào mà đã khiến Bùi Sa Xuyên rét căm phải rùng mình trong vô thức.
“Anh Hạc Kinh.” Bùi Sa Xuyên cười giả lả chào hỏi, “Anh không nhớ gì nữa thật à?”
Không ai thèm đáp, nụ cười của Bùi Sa Xuyên bắt đầu ngoác rộng thêm. Xem ra đúng như lời đồn, ông anh người thừa kế đây sắp sửa vứt đi rồi.
Từ lâu Bùi Sa Xuyên đã ngứa mắt Đào Tây Hữu tột độ, đợt trước chầu chực suốt mới đợi được đến lúc đối phương bị Bùi Hạc Kinh đá thì nó cũng bị điều đi công tác vùng ngoài, chưa kịp cho Đào Tây Hữu biết tay, còn canh cánh tiếc rẻ mãi.
May sao giờ Đào Tây Hữu lại vòng về, Bùi Hạc Kinh thì quên sạch sành sanh, đúng là ông trời chiếu cố nó mà.
“Anh Hạc Kinh, sao anh còn dây dưa lằng nhằng với nó nữa thế?” Bùi Sa Xuyên khoanh tay bảo: “Nó không phải hạng tử tế gì đâu, ban đầu đến nhà mình nhăm nhe tiền tài thôi, có khi vụ anh trúng độc đợt đó cũng chính nó liên thủ hợp tác với người khác đấy.”
“Mày vẫn bài tiết bằng miệng thật luôn à?” Đào Tây Hữu cười khẩy.
Bùi Sa Xuyên quan sát sắc mặt Bùi Hạc Kinh, thấy đối phương không có biểu cảm thừa thãi bèn bạo dạn nói tiếp: “Thấy mọi người kể ông cụ gọi mày đến làm điều dưỡng cho anh Hạc Kinh, hay là chờ xong đơn này thì sang phục vụ tao đi? Rửa chân soạn giày hộ tao, bản thiếu gia thanh toán trả mày theo ngày hẳn hoi, mỗi ngày 1 vạn tệ.”
“Hê!” Đào Tây Hữu cạn lời cười phụt, “Đúng là não để làm cảnh rảnh quá hóa rồ. Mày tưởng mày là ai? Ki bo kẹt xỉ vét túi được 1 vạn cũng đòi ông đây phục vụ á? Nằm mơ đi con nhé!”
“Ha, vờ vịt gì nữa?” Bùi Sa Xuyên bĩu môi lệch một bên, đáp trả ngay: “Cái loại nhà nghèo con con như mày xách dép cho tao đã là trèo cao rồi, mồm chối đây đẩy chứ bụng dạ nở hoa phây phây rồi đúng không?”
Thực sự lắm lúc Đào Tây Hữu chỉ muốn cậy xương sọ Bùi Sa Xuyên ra ngó thử xem có phải hai hòn d** đang dần dà phát triển trong ấy thành bán cầu não trái phải không nữa, rõ đầy nếp nhăn mà chẳng thấy có tính năng tư duy thế nhở?
Sao lại có thể vừa nhiệt tình vừa ngu dốt đến độ này, ngày xưa thấy nó giống tốt thí trong tiểu thuyết đã là nâng bi hơi cao rồi đó, bây giờ Đào Tây Hữu đánh giá Bùi Sa Xuyên chỉ bằng hạng NPC ra sân cái ăn ngay một thọc kết liễu trong game thôi, cái loại mà nói được nhiều nhất hai câu thoại ấy.
“Chẹp, tao đang nghe mày nói nhá.” Đào Tây Hữu giơ tay chỉ lên đầu mình, “Xong là cảm giác IQ mình thượng đẳng bỗng chốc thăng hoa, mới mẻ quá đi thôi!”
“Mày!” Bùi Sa Xuyên không nói lại được, càng trông bộ dạng nhởn nhơ như thường của Đào Tây Hữu càng khó ở, tự dưng nó phăm phăm tới gần định chộp lấy cậu, “Anh Hạc Kinh, em dẫn Đào Tây Hữu sang nhà em chơi tí, chờ tối lại trả về cho anh.”
Thấy tình hình có vẻ bất ổn, Đào Tây Hữu lập tức lủi ra sau lưng Bùi Hạc Kinh trốn, Bùi Sa Xuyên càng điên tiết, lẩm bẩm chửi bậy một câu chuẩn bị đuổi theo.
“Oái!”
Bùi Hạc Kinh bất động nãy giờ thình lình ra tay, anh nhấn gáy Bùi Sa Xuyên cứ như đè đầu con gà nhép, Bùi Sa Xuyên rụt vai lại oai oái kêu đau.
“Anh Hạc Kinh, bỏ tay ra đi! Em là em trai anh mà!”
Bùi Hạc Kinh ngó lơ triệt để, lôi nó sang thẳng bụi cây bên cạnh, nửa người trên Bùi Sa Xuyên ngã dúi dụi vào tán thông, cành cây chọc phải má xước hẳn mấy vết.
“Mày cũng xứng.” Bùi Hạc Kinh buông một câu, mặc kệ Bùi Sa Xuyên giãy giụa ra sao, thả tay xong anh chuyển sang nhấc chân đá luôn vào hông nó.
“Á ——!”
Đào Tây Hữu đứng xem mà mí mắt giần giật, tiếng thét choe chóe của Bùi Sa Xuyên khiến hai chú chim nấp ở đầu cành giật thót giang cánh bay mất.
Nhà chính sáng rực đèn đóm, vốn dĩ Bùi Tuyên đang nghỉ ngơi rồi, giờ lại buộc phải ngóc dậy phân xử.
Bùi Hạc Kinh với Đào Tây Hữu đứng một bên, Bùi Sa Xuyên thì mặt nhoe nhét máu, đầu còn lởm chởm cành cây, nhếch nhác ngồi nghiêng ở sofa kêu gào loạn lên “Gãy chân rồi gãy chân rồi! Anh nhẹ thôi Thượng Tuy!”
Chờ Thượng Tuy xử lý hết các vết thương, Bùi Sa Xuyên bèn gồng mình run chân bần bật mở đài tố cáo trước gương mặt u ám của Bùi Tuyên, kể mình chỉ tình cờ gặp Bùi Hạc Kinh Đào Tây Hữu, tới gần hỏi thăm vài câu mà chẳng hiểu sao lại ăn đòn vô cớ.
Nghe xong Bùi Tuyên quay đầu sang nhìn Bùi Hạc Kinh, muốn nghe ý kiến từ phía anh.
“Không xem anh lớn ra gì, nói năng hỗn hào láo xược.” Bùi Hạc Kinh trình bày ngắn gọn.
“Có phải em nói anh đâu!” Bùi Sa Xuyên sờ chỗ băng vải trên mặt, cực kì ấm ức, “Em nói người ngoài thôi mà anh đi tẩn em, ông nội, ông phân xử cho cháu với, họ Bùi nhà mình xưa nay đoàn kết, sao lại có chuyện đánh người mình vì người ngoài thế này!”
Bùi Tuyên lạnh lùng hừ một tiếng, nghiêm nghị khiến tất cả phải sởn gai ốc, “Quỳ xuống!”
Bầu không khí chợt cứng đờ, Đào Tây Hữu cũng không kìm được thảng thốt trong bụng, bàn tay cắm túi áo cuộn lại thành nắm đấm.
Bùi Sa Xuyên phản xạ nhanh nhất, cong tớn khóe môi chờ Bùi Hạc Kinh phải quỳ. Nào ngờ ánh mắt Bùi Tuyên đột nhiên xoáy đăm đăm vào mặt nó, ông cụ lặp lại: “Ta bảo cháu quỳ xuống!”
Rầm ——
Đầu gối chạm sàn bật tiếng trầm đục, cơ thể Bùi Sa Xuyên phản ứng trước cả đại não, sự kính sợ Bùi Tuyên khắc tận xương tủy đã chiếm thế thượng phong, nó lẩy bẩy quỳ thẳng người, nhất thời không dám hó hé câu nào.
“Tiểu Đào là khách.” Bùi Tuyên ra lệnh cho Bùi Sa Xuyên, “Xin lỗi.”
Nếu không phải do địa điểm chưa phù hợp thì thật lòng Đào Tây Hữu rất muốn gào to hai tiếng vờ lờ, ai tưởng tượng nổi hóa ra có ngày cậu sẽ nghe được một câu êm tai từ miệng Bùi Tuyên cơ chứ, phải gọi là rùng rợn thực sự.
Bùi Sa Xuyên vừa hãi vừa tức, song cũng chỉ có thể đỏ gay mặt mũi miễn cưỡng qua quýt “Xin lỗi” với Đào Tây Hữu.
Bùi Tuyên tiếp tục nhìn sang phía Bùi Hạc Kinh, ánh mắt hình như đang hỏi thăm xem xử lý thế này đã hài lòng chưa.
“Ông nội,” Bỗng Bùi Hạc Kinh lên tiếng, “tôi thích Đào Tây Hữu.”