Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhân viên chăm sóc khách hàng ở văn phòng biến mất tăm hơi giữa biển người mênh mông, Đào Tây Hữu tuyển lại người mới, dốc hết tâm sức cho công việc, lu bu mấy hôm mới về nhà.
Cậu là dạng khó giấu giếm sự tình, huống chi cũng chẳng lấp l**m được bao lâu. Ăn tối xong cả nhà ngồi cùng nhau, Đào Tây Hữu bèn kể chuyện chia tay với Bùi Hạc Kinh cho mọi người trong gia đình.
“Ông nội anh ta bắt ép kết hôn, chịu, bọn con chỉ có thể cắt đứt, cũng cố gắng lắm rồi, hầy!” Đào Tây Hữu não nề thở dài thườn thượt, ra vẻ đúng là hết cách nên mới thỏa hiệp từ bỏ.
Cậu không đả động tới các thứ lòng vòng quanh co, ghép cho mối tình này cái kết đàng hoàng giả tạo.
Mặt Đào Gia Vượng ban đầu kiểu “Hóa ra hai đứa yêu nhau thật á”, sau đó thì trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chú vỗ vai Đào Tây Hữu, “Không sao, có ai mà chưa thất tình bao giờ đâu?”
Mối quan hệ này vốn dĩ cũng không mong đợi dài lâu được, dứt khoát êm đẹp như giờ là kết quả khá ổn rồi.
“Đúng, đúng đấy.” Đào Vĩ nói theo: “Gia tộc như nhà họ chắc cũng sẽ không để Bùi Hạc Kinh quen con trai suốt thật đâu… Tiểu Hữu, không sao, anh giới thiệu cho em người khác! Cái nhà anh ta tặng cũng không lấy nữa, trả lại cho anh ta!”
Lý Tuyết Đình một tay đỡ bụng, một tay nắm cánh tay Đào Vĩ, cũng gật đầu tán thành.
Trái tim đang chênh vênh nặng nề được gia đình xoa dịu, bỗng dưng Đào Tây Hữu lại thấy chẳng có gì đáng kể lắm nữa.
Cậu cười ha hả, xua tay bảo: “Không cần trả anh ta đâu, quà thiếu gia Bùi tặng trước mặt bao nhiêu người thế cớ gì lại chối, cương quyết trả về có khi còn thành động chạm người ta, thôi thì mình cứ nhận đi, em cũng ở với anh ta bao lâu thế cơ mà đúng không?”
Cũng không phải Đào Tây Hữu tham mà là cậu nghĩ thử rồi, tính rành rọt theo lợi ích kinh tế thì họ Đào nhà họ khó lòng trả hết. Suốt quãng thời gian dài vừa qua, bao nhiêu lộc lá trực tiếp lẫn gián tiếp đều nhờ nhà họ Bùi mới có, đòi liệt kê từng mục làm sao tách bạch cho nổi? Chẳng thà nhận hết cả cục luôn thể, đằng nào cũng kết thúc rồi.
Lôi những thứ này đi làm phiền Bùi Hạc Kinh nữa không khéo người ta còn tưởng mình giở trò lạt mềm buộc chặt gì gì, người ta đã chẳng thèm bận tâm thì mình đâu cần xuất hiện thêm.
Giống ngay từ đầu Bùi Hạc Kinh đã cam kết đó, đóng giả tình nhân, nhà họ Đào sẽ đổi lại được rất nhiều ích lợi.
Đào Tây Hữu hậm hực “Chậc” một tiếng, biết thế cầm nốt cái thẻ đen kia đi quẹt túa lua luôn.
Không quẹt túa lua thẻ của người khác thì phải chăm chỉ kiếm tiền đổ vào thẻ mình vậy.
Hàng ngày Đào Tây Hữu cần mẫn siêng năng cày cuốc, bận rộn đến nỗi tối đi ngủ đầu óc toàn bồng bềnh các mẫu hàng tạo hình cà tím chuối tiêu này nọ, trái lại nỗi đau thất tình đã từ từ nhạt phai.
Hồi trước ở nhà họ Bùi bó buộc, giờ đã dọn ra ngoài mà không tụ tập bạn bè một bữa thì khó ăn khó nói, một hôm Hướng Bành Bành phải đích thân đến tận văn phòng tóm cổ cậu đi.
“Trẻ măng thế này sao mà làm lụng được kinh thế?” Hướng Bành Bành xách Đào Tây Hữu xuống tầng, “Đi thôi đi thôi, nhậu nhậu nhậu!”
Đúng là lâu lắm rồi Đào Tây Hữu chưa gặp gỡ bạn bè ngày xưa, vừa ngồi ấm mông cả lũ bèn ráo riết hỏi tội, chăm chăm chuốc rượu Đào Tây Hữu, cạn hết cốc này sang cốc khác ướt nhẹp cổ áo. Một đám hết nấu xói lãnh đạo càm ràm đời sống rồi lại tự dưng sục sôi ý chí kêu chiến đét tẩn luôn, bầu không khí hừng hực, chính ra rất xả stress.
Đào Tây Hữu ngồi cười ha hả giữa đám đông, thấy mình vẫn thích hợp với cuộc sống như này hơn, đợt trước ở nhà họ Bùi cứ như hòa thượng, ngoài buổi tối được nếm ít thịt thà thì những lúc khác đều phải ngay ngắn chỉn chu.
Ăn uống đã kha khá, Hướng Bành Bành và Đào Tây Hữu lùi vào góc xem các bạn ôm chai rượu lên cơn, thầm thì trò chuyện.
“Mấy ngày nay trong giới toàn đồn bảo cậu bị đá.” Hướng Bành Bành ợ một cái, “Cụ nội nó chứ.”
Đào Tây Hữu nhấc tay sang khoác vai Hướng Bành Bành, nghe vậy thì thoáng ngạc nhiên, “Hóa ra mãi tận giờ mới đồn đấy à? Em dọn khỏi nhà họ Bùi được gần 2 tháng đến nơi rồi.”
“Đấy đúng không? Anh cũng thấy quái lạ.” Hướng Bành Bành có biết đầu đuôi quá trình chia tay của Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh, “Anh tưởng hôm đấy cậu đi, hôm sau phải rầm rộ luôn cơ?”
Từ khi bỏ đi Đào Tây Hữu không bận tâm đến tin tức về nhà họ Bùi nữa, bản thân cậu cũng không thuộc phạm vi cộng đồng đó, mọi người ở nhà càng cố tránh chủ động đề cập, thế nên cậu thực sự không ngờ đến tận giờ vụ việc mới lan ra.
Song vậy cũng tốt cho nhà cậu, những bên hợp tác với họ Đào nhằm nhắm tới móc nối họ Bùi đảm bảo sẽ rút lui giữa chừng, trì hoãn thêm thời gian đủ để chuẩn bị sẵn sàng, tránh tổn thất quá lớn.
Xem như tin tốt ha, Đào Tây Hữu hất đầu mấy cái, đáp nhạt nhẽo: “Hứ, kệ xừ nó.”
“Lần này giới thượng lưu bọn họ lại chen chúc vỡ đầu cho xem.” Hướng Bành Bành cảm khái, “Hầy, chẳng biết đến lượt ai gặp họa tiếp nhờ.”
Nội tâm Đào Tây Hữu chợt nhoi nhói, ngoài mặt cậu vẫn tỉnh bơ, chỉ cầm lấy chén rượu uống ực một ngụm to.
Bạn bè ở đây đều chung trường chung lớp cả hai quen riêng hồi đại học, Đào Tây Hữu với Hướng Bành Bành thân thiết đâm ra mọi người cũng chơi thành một hội, trong đó phần lớn đều làm công ăn lương bình thường, ngoài ra chỉ có một cậu Kim Khiêm gia đình có ít vốn liếng, biết sơ sơ các chuyện loanh quanh.
Thấy cả hai châu đầu ghé tai, Kim Khiêm cũng ngồi ghé vào theo, “Hai người đang nói gì đó?”
Việc Đào Tây Hữu với nhà họ Bùi thì chưa ai kể cặn kẽ với Kim Khiêm cả, bình thường Kim Khiêm cũng biết điều không hỏi nhiều, giờ nhắc đến nên Hướng Bành Bành bèn qua loa dăm câu.
Kim Khiêm “Hầy” một tiếng, “Thì lại chả? Nhà bác hai tôi đi lùng sục trai đẹp xuyên đêm luôn này, nghe bảo giờ hội đó rục rịch nhăm nhe các thể loại kiểu, chỉ chờ đợt ‘tuyển tú’ kì sau thôi đấy.”
“Khiếp!” Hướng Bành Bành lạnh lùng xì một tiếng, “May là lần này ông đây không cần vác cái thân đi.”
“Cũng phải.” Kim Khiêm cười hì hì, “Dẫu sao nhà họ Bùi hi vọng mong manh nhưng nhà họ Thẩm thì khác mà, tuy địa vị ở Ninh Tân không bằng họ Bùi nhưng nhà họ làm ăn bên nước ngoài khá khẩm lên hương cực. Thiếu gia Hướng, thấy đồn là cậu hai nhà họ Thẩm có ý với cậu à, sau này giàu sang đừng quên anh em nhé!”
“Biến biến biến!” Hướng Bành Bành sốt ruột xua tay đuổi Kim Khiêm ra chỗ khác, “Đi uống rượu của cậu đi!”
“Vụ gì kia?” Đào Tây Hữu chộp lấy cánh tay Hướng Bành Bành kéo lại cạnh mình, “Thẩm Lĩnh?”
“Đợt trước chẳng kể với cậu còn gì, anh gặp gã ở tiệc tối.” Nhắc đến chuyện này là Hướng Bành Bành nghiến răng kèn kẹt ken két, “Toàn bộ thông tin của thằng cháu đều giả hết, thực tế gã là cậu hai nhà họ Thẩm, sống ở nước ngoài suốt nên Ninh Tân chẳng mấy ai biết cả.”
Thẩm Lĩnh quay về xuất hiện công khai mấy lần rồi tự khắc nổi danh, tuy trên mặt nổi anh cả gã mới là người nắm quyền họ Thẩm song sản nghiệp gia đình ở nước ngoài trước nay đều giao cho Thẩm Lĩnh lo liệu, trong mắt quần chúng Thẩm Lĩnh chính là đối tượng vàng ròng chói lọi đầy hấp dẫn.
Hôm tiệc tối, mắt thấy ông bà bô nhà mình đều phải khách sáo ngọt nhạt với Thẩm Lĩnh, tai nghe ngập ngụa đủ kiểu bàn tán của người ngoài về Thẩm Lĩnh làm Hướng Bành Bành nhộn nhạo khó chịu, cậu ta lầm lì nốc mấy chén rượu rồi bỏ ra vườn hoa hóng gió.
“Anh em họ Thẩm hòa thuận, càng ngày sản nghiệp nhà họ càng lớn mạnh.”
“Chứ còn gì nữa? Thấy bảo cậu hai Thẩm này cũng giỏi lắm, mỗi tội ở nước ngoài từ bé, không rõ tính tình ra sao, hình như lần này về là để lo cưới xin đấy!”
“Úi chà chà! Không biết thiên kim nhà nào sắp bay cao, về với họ thì cả đời chỉ có lên như diều gặp gió..”
Giọng xì xầm ban nãy hãy còn vang vọng dở trong đầu Hướng Bành Bành, cậu ta tức tối giẫm thật mạnh lên bãi cỏ, “Có cái đờ mờ ấy! Loại chó chết! Đào lửa!”
“Bớt giận bớt giận.”
Giọng nam hệt ma quỷ thình lình vang sát sau lưng Hướng Bành Bành làm cậu ta giật thót, suýt thì lảo đảo.
Thẩm Lĩnh vòng một tay qua hông Hướng Bành Bành kéo vào lòng, khóe môi cong cong nụ cười, mùi nước hoa quanh người lẫn lộn tứ tung, ngửi thôi là biết đã có hàng bao người đứng cạnh trong tiệc tối.
“Cục cưng, lâu lắm không gặp.”
Hơi đứng vững chân là Hướng Bành Bành đẩy Thẩm Lĩnh ra ngay, mặt cậu ta đỏ gay, vốn định thưởng cho Thẩm Lĩnh nếm mùi thử mấy cú đấm song cân nhắc đến việc chưa đủ sức gánh vác hậu quả, nghĩ tới bố mẹ người nhà, Hướng Bành Bành đành cắn răng nín nhịn, căm hờn trợn trừng mắt với Thẩm Lĩnh rồi quay người bỏ đi.
Miếng thịt giơ lên tận miệng cớ nào lại để tuột mất, Thẩm Lĩnh quả quyết dứt khoát khênh luôn người lên, phăm phăm tiến tới phòng suite trên tầng.
Giờ thì Hướng Bành Bành hết hồn, cuối cùng không kiềm chế nổi nữa phải bắt đầu khẩu nghiệp:
“Đờ mờ anh bỏ tôi ra! Đồ chó má! Tên cũng là giả, làm sao, tên thật đáng ngại lắm à?”
“Chơi trò mất tích? Mẹ nó tôi tưởng anh ngỏm rồi cơ? Sao anh chưa đi đời hộ cái?”
“Bỏ ông đây xuống, nhìn cái bản mặt đã thấy bất ổn sinh lý! Cút mau!”
…
Thẩm Lĩnh bước đi vững vàng, mặc cho Hướng Bành Bành ra sức vẫy vùng gã vẫn cứ sừng sững bất động, bộ dạng nhàn nhã nâng tay vỗ mông Hướng Bành Bành.
“Cục cưng, dành sức chờ tí lên giường còn dùng.”