Hoạt Sắc Sinh Hương - Vũ Nhi

Chương 5

Trước Tiếp
Nếu muốn c.h.ế.t ta có thể giúp hắn bất cứ lúc nào. 



"Được rồi, đi ăn cơm thôi. "



"Đàn có thể làm cơm ăn được à?"



Thanh Hạc bày t.h.u.ố.c và cháo ra bàn,rồi đóng cửa ra ngoài.



Hiền Vương vẫn không để ý tới ta như cũ, nhưng không đàn nữa.



"Giỏi lắm!" Ta vỗ bàn quát, "Ăn cơm hùm mật gấu đúng không?"



Hắc! Vậy mà còn dám trừng mắt nhìn ta.



Ta đang nghĩ làm sao khống chế hắn thì hắn cũng coi như hiểu tình cảnh của bản thân, tự mình đi qua. 



"Uống t.h.u.ố.c đi. "



"Ta sống hay c.h.ế.t cũng không cần nàng quan tâm. " tóc đen dán ở cái cằm như đao gọt của hắn, khiến hắn thêm phần kiên nghị và bướng bỉnh. 



Mặt hắn đưa đám chờ c.h.ế.t, cứ như cây trên mộ của hắn đã mọc rồi ấy, trông rõ ngốc.



"Ta c.h.ế.t rồi, nhường chỗ cho nàng và tứ đệ, các ngươi có thể song túc song phi.” Mắt Hiền Vương đỏ lên, nghiến răng, "Hôm qua nàng chê ta già, hôm nay đã từ bỏ ta đi tìm người khác, đúng là Trịnh Thù, làm cái gì cũng dứt khoát. "



Ta bị hắn quát, ban đầu khá tức giận, nhưng nghe hắn nói xong lại chẳng giận gì nữa.



"Ta muốn đổi ngài với người khác lúc nào?"



"Vì sao nàng không đổi? Rõ ràng nàng thích Thụy Vương. " hắn truy hỏi ta.



"Ngài ấy còn gọi ta là tỷ tỷ, hôm nay mà ngài không quẳng hộp cơm kia thì ta đã ra tay bóp c.h.ế.t ngài ấy rồi.” ta khoát tay nói.



“Trước kia hắn đã gọi nàng là tỷ tỷ, bây giờ không gọi tỷ tỷ thì gọi tẩu t.ử (chị dâu) à?” Hắn nhìn ta chằm chằm, giục ta trả lời, ta c*̃ng không nghĩ nhiều, bật thốt lên, "Gọi là tẩu t.ử không đúng à?"



Nói xong, ta ngẩn ra, nhìn thằng nhóc ở đối diện.



Thằng bé đang cúi mặt, nhưng không che được sự đắc ý, ngọn lửa trong mắt cũng sáng rực. 



Ta bật ra một câu nói tục.



Một người chưa bao giờ chịu thiệt như ta, hôm nay lại bị một thằng nhóc lừa.



Hắn thấy ta trừng mắt liền chủ động uống t.h.u.ố.c, còn ngu đần đưa bát cho ta nhìn. 



Sau đó vội vã húp hết cháo, nhìn ta, nhu thuận chờ ta khen ngợi, không còn chút nào sự giảo hoạt như lúc nãy. 



Ta nâng trán.



"Nghỉ ngơi sớm đi!" Ta đứng dậy đi, ống tay áo lại bị hắn giữ c.h.ặ.t.



Tay trái của hắn ngả ra trước mặt ta..



Ta thấy ngón trỏ của hắn hơi ửng đỏ nhưng không quá nghiêm trọng.



“Sao lại bị thế này?” Ta cầm lấy tay hắn. Chủ yếu là vì hắn cứ đứng trước mặt cản trở tầm mắt của ta.



"Gảy đàn suốt ba canh giờ, xước tay rồi " hắn tức giận.



"Thì ngài đàn ít thôi, ngài cũng có làm nhạc công đâu, đàn lâu cũng đâu kiếm được thêm tiền" ta vẫn cầm tay hắn, vết thương này không cần bôi t.h.u.ố.c, mai cũng sẽ lành. 



"Đưa cơm cho nàng thì nhìn thấy nàng thân mật với người khác, ngồi gần sát nhau như vậy , nên ta mới tức giận đến phát cáu!” Ngón trỏ hắn co lại, khiến ta chú ý "Đau quá, ta cũng cần bôi t.h.u.ố.c. "



Ta nhìn đôi môi mở ra khép vào của hắn, dùng sức kéo hắn lại, lấp kín nó bằng một nụ hôn.



Ừm!



Môi thật mềm, hơi thở cũng ngọt ngào mùi quýt.



Không biết qua bao lâu, ta sợ hắn khó chịu vì ốm nên buông hắn ra dù chưa đã thèm, hắn lại ôm ta c.h.ặ.t hơn, hôn sâu hơn.



Kỹ thuật được đà lấn tới của thằng nhóc này quá thuần thục. 



"Ta ốm, sợ lạnh, không thể ngủ dưới đất được, còn cần lò sưởi nữa. " hắn nhìn thẳng ta.



Ta nằm trên giường, qua một lúc, một cánh tay ôm lấy eo của ta.



Bên cổ ta lại có cái đầu cọ lại, mùi quýt như ẩn như hiện.



"Ngài đang ốm đấy " ta tát vào cái tay can đảm của hắn.



"Nàng không hiểu rồi. Nguyên nhân chính của việc phát sốt là do khí trong cơ thể bị ứ đọng không thông." Môi hắn cọ vào tai của ta, hơi thở ngày càng nặng hơn.



"Thế cho nên?" Ta hỏi hắn.



"Chỉ cần thông suốt một lần, bệnh nào cũng tiêu tán." hắn c.ắ.n vào tai của ta, "Vì nàng, ta sắp c.h.ế.t rồi, Trịnh Thù!"

C.h.ế.t?



Đây là chính hắn nói, không trách ta được! 



Thế là ta đè lên hắn, hai mắt nhìn nhau, ta cười lạnh: “ Tiểu Du Nhi, đây là ngài tự đưa mình tới cửa!”



Hiền Vương mím môi cười, ánh mắt không còn trong suốt mà bị bao phủ bởi một tầng sương mù mà ta không hiểu được, không khí kiều diễm dần dần tản ra trong phòng khiến hô hấp của ta dồn dập. 



"Trịnh Thù, ta vẫn luôn ở cửa, chỉ là nàng không nhìn thấy ta. "



Nét mặt hắn đầy ủy khuất, đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt nõn nà.



Lòng ra rung động, có gì đó sập xuống.



Lời th* t*c bị bao phủ giữa môi và răng của hắn và ta. 



Hắn bỗng cười một chút, thấp giọng nói: "Trịnh Thù, cũng có việc nàng không biết à?"



Sau đó hắn đè lên ta.



Hắn mang theo ta chìm nổi trong đám mây mềm mại. Không khí mịt mờ, thơm ngọt khiến cho người sống trong mùi m.á.u tanh như ta, lần đầu tiên ch.óng mặt. 



Thật sự ch.óng mặt, thấy sắc đẹp rồi mờ mắt ch.óng mặt.



Không biết qua bao lâu, khi ta bắt đầu muốn mắng hắn, hắn ngừng lại, thế là ta bắt đầu mắng cha hắn.



"Trịnh Thù, " mắt hắn đỏ, mềm mại c.ắ.n môi của ta, hơi thở nóng rực, nhìn ta triền miên, "Nàng phải chịu trách nhiệm với ta "



"Cái gì?"



Hắn lại hôn sâu hơn, ta tiếp tục bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, nghe hắn lặp lại bên tai ta, hỏi ta: "Nàng nói sẽ vĩnh viễn không bỏ lại ta, mãi mãi thích ta, luôn ở bên ta dù sống hay c.h.ế.t.” 



Thật phiền quá đi, ta bóp eo của hắn, thằng nhóc này dù gầy nhưng không yếu tý nào. Eo ra eo, m.ô.n.g ra m.ô.n.g!



"Lúc này còn nói nhảm gì nữa, tiếp tục đi!" Ta c.ắ.n bờ vai của hắn.



"Không!" Hắn cố chịu đựng, hừ một tiếng, "Nàng phải đồng ý với ta mới được. "

 

Trước Tiếp