Hoàng Nữ Phản Công

Chương 6

Trước Tiếp

Bọn họ đúng là không hiểu gì về năng lực của một công lược giả tỷ lệ thắng tuyệt đối.

Ta bắt đầu bò về phía Sở Diệp.

“Ma ma! Ma ma ma ma…”

Sở Diệp mí mắt cũng không thèm nhấc.

Ta lồm cồm bò tới, bám lấy chân hắn, cố leo lên.

Lúc sắp trượt xuống, một bàn tay lớn đỡ lấy ta.

“Ma ma!!”

Sở Diệp bế ta lên.

“Còn biết trẫm là ai sao?”

Ta vui vẻ gọi: “Ma ma, ma ma.”

Ngón tay chai sạn nhẹ nhàng nhéo má ta.

Khóe miệng Sở Diệp khẽ cong lên:

“Vậy sao còn gọi người khác là ma ma, đồ vô lương tâm.”

Vừa được bế vào lòng, miệng ta đã ngậm lấy qua lớp áo.

Sở Diệp: ……

Chủ gói sau hai tháng lại một lần nữa được bú sữa bạo quân.

Sau đó thảnh thơi ngủ thiếp đi ngay trên long sàng.

Khi tỉnh lại, ta vẫn đang ở Thánh Thần điện, thậm chí Sở Diệp còn ban cho ta tước vị “Hoàn Châu Cách Cách” thật sự.

Hắn nói rằng “sinh mẫu” của ta đã chết sau khi sinh ở hành cung.

Chỉ trong thời gian ngắn, cả hậu cung bàn tán xôn xao, ai cũng cố moi tin về mẹ ruột của công chúa nhưng không ai tra ra được gì.

Sở Nguyệt, người hai tháng trước còn được tâng bốc hết lời, chỉ trong một đêm đã mất sủng.

Một “dã chủng” không rõ mẫu thân là ai lại được đưa thẳng vào Thánh Thần điện, còn được đích thân bệ hạ nuôi dưỡng.

Tin đồn lan buổi sáng, đến chiều đã biến mất sạch sẽ.

Sở Diệp không chịu nổi mấy lời bàn tán đó, bởi vì hắn chính là “mẹ ruột” của ta.

Từng câu từng chữ đều như đang chửi thẳng vào mặt hắn.

Thế là lời đồn lại chuyển hướng, nói ta là con của “Bạch Nguyệt Quang” mà Sở Diệp yêu nhất, sinh ra trong tuyệt vọng.

Ta nghe xong liền nói:

“Thật nực cười, dù ta thật sự là con của Bạch Nguyệt Quang thì hắn cũng không thể đối tốt với ta đến vậy.

Huống hồ Sở Diệp chỉ yêu chính mình.”

Thế là chủ gói ta tiếp tục ung dung ở lại Thánh Thần điện.

Ban ngày đói thì bò vào lòng hắn bú sữa.

Bú xong thì bò khắp nơi “tuần tra lãnh địa”, mệt thì ngủ.

Đêm đầu tiên ngủ chung đã bị hắn đè trúng.

Từ đó, ta bị chuyển sang cũi em bé, chính thức tạm biệt long sàng.

Trong lòng ta có cảm giác, nơi này sau này chắc chắn là lãnh địa của ta.

Cung nhân bên ngoài bắt đầu bàn tán, nói Sở Diệp dạo này dễ tính hơn hẳn.

Hắn còn đặc cách cho quan viên có vợ mang thai được nghỉ phép, ban thưởng hậu hĩnh để về chăm sóc.

Ngay cả các phi tần từng sinh nở cũng được thăng vị, ban thưởng đầy đủ.

Mọi người thì thầm:

“Bệ hạ dạo này có nhân tính rồi.”

Thế là từ cung nhân đến đại thần đều ra sức lấy lòng ta.

Tiệc đầy năm của ta được tổ chức cực kỳ long trọng, trăm chim hót, vạn quốc chúc mừng.

Trong lễ bốc vật, ta được đặt lên thảm đỏ, xung quanh bày đầy lễ vật.

Hoàng thân quốc thích, cận thần đều lần lượt dâng lễ bốc vật.

Trưởng công chúa khen:

“Công chúa ngọc tuyết đáng yêu, giống hệt bệ hạ thuở nhỏ.”

Chu công công, người nhìn Sở Diệp lớn lên, cũng nói:

“Giống y như lúc bệ hạ còn bé.”

Ta thừa hưởng dung mạo của Sở Diệp, ai nhìn cũng phải khen đáng yêu.

Sở Diệp bị khen đến mức tự hài lòng, thậm chí còn đặt luôn ngọc tỷ xuống làm lễ vật bốc vật.

Mọi người sửng sốt, chưa từng thấy lễ vật nào lại quý trọng đến vậy.

Ta trợn tròn mắt:

【Thụ mệnh ư thiên, kế thọ vĩnh xương, DNA thức tỉnh. Đây chính là quốc tỷ của ta.】

【Hệ thống: Khoan đã ký chủ, nhiệm vụ chính là trở thành tiểu công chúa được sủng, công lược sáu nam chủ kia mà.】

Hệ thống đã bị ngắt khỏi khung thoại.

Ta vui vẻ bò về phía ngọc tỷ, nhưng rồi dừng lại.

Không đúng.

Ngọc tỷ là biểu tượng quyền lực nhưng lại là vật chết, lấy cũng không có tác dụng.

Trước Tiếp