Hóa Ra Ta Chỉ Là Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Đại

Chương 54

Trước Tiếp

Chờ đến khi Hạ Vân Kiều lại lần nữa quay đầu tìm Tạ Diệc, mới phát hiện người vừa rồi còn ngồi phía sau, không biết từ khi nào đã rời đi.

Nàng vừa cắn đầu đũa vừa thầm nghĩ, xem ra chỉ có thể chờ lần sau tìm cơ hội khác.

Thực ra lúc Khương Trăn Trăn rời khỏi không bao lâu, Tạ Diệc đã đuổi kịp, giả vờ như tiện tay đi ngang qua, sau đó lén đưa cho nàng một món đồ nhỏ.

Tạ Diệc quay đầu chớp mắt với nàng một cái, cười khẽ, rồi bước chân nhẹ nhàng đi tiếp về phía trước.

Người này…

Khương Trăn Trăn siết chặt món đồ trong tay, rũ mắt xuống, khóe môi dần dần cong lên, rồi mới quay người đi về hướng phòng mình.

Qua một lúc sau, nàng mới cẩn thận mở ra xem. Nét chữ phong lưu phóng khoáng, như người viết – phong tư tiêu sái, nhưng mơ hồ giữa những nét bay lượn đó vẫn có khí độ của một kẻ danh môn.

Chờ dưới cây ngô đồng.

Vỏn vẹn ba chữ, nhưng nàng rất nhanh đã hiểu rõ ý tứ bên trong, khóe môi nhịn không được khẽ nhếch lên.

Người như Tạ Diệc thoạt nhìn ph*ng đ*ng, không kiềm chế, nhưng mấy ngày nay tiếp xúc mới phát hiện, hắn lại vô cùng coi trọng khoảng cách giữa hai người khi lui tới.

Không hề tùy tiện, nhưng chỉ cần là điều nàng muốn, hắn luôn có thể chủ động mang đến trước mặt nàng, khiến nàng cảm nhận được một loại cảm giác được nâng niu trân trọng, đã lâu rồi nàng không có.

Hôm nay tâm tình nàng rất tốt, từ lúc nhìn thấy Tạ Diệc đến giờ, ý cười vẫn chưa từng tắt.

Nghe xong kinh văn, trong lòng nàng dường như đã thông suốt được đôi chút. Nhớ đến mấy chữ trên tờ giấy, nàng bảo Hạnh Nhi về trước, còn mình thì một mình đi tìm Tạ Diệc.

Quả nhiên, Tạ Diệc đã đứng sẵn dưới gốc ngô đồng, không biết đợi ở đó bao lâu rồi. Bóng dáng hắn cao gầy, thanh thoát, đứng yên thôi cũng toát ra một loại khí chất xa cách, như thể không dễ gì chạm tới.

Loại tự phụ này, đến khi Khương Trăn Trăn đi lại gần thì tan vỡ hoàn toàn. Trong mắt hắn lắng lại ý ấm áp nhẹ nhàng, khiến nàng có cảm giác như những gì mình trông thấy lúc trước chỉ là ảo giác.

“Sao lại gọi ta đến đây?” Khương Trăn Trăn vừa cười vừa bước lại gần.

Tạ Diệc nhướn mày, lại mang theo vài phần khí chất thiếu niên như ban đầu. Hắn lấy ra một thẻ nhân duyên có buộc dây tơ hồng, đặt trước mặt nàng, giọng nói mang theo chút khẩn thiết:

“Trước kia là ta tự mình treo lên, giờ ta muốn cùng nàng treo lại một lần nữa.”

Trước kia, lúc nào cũng chỉ có một mình hắn treo thẻ, hơn nữa còn phải đứng nhìn nàng cùng Bùi Quân Ngọc treo chung một thẻ, ngay cả khi ghen ghét cũng phải nuốt xuống, bởi vì hắn không có danh phận gì để ghen.

Hiện tại, cuối cùng hắn cũng có thể quang minh chính đại cùng nàng treo một tấm.

Khương Trăn Trăn cúi mắt nhìn nhân duyên bài trong tay hắn, đưa tay cầm lấy, nhìn qua liền thấy trên mặt gỗ đã khắc sẵn chữ. Tên cũng không phải lớn nhỏ khác nhau như trước, mà là rất công khai, ngay chính giữa khắc song song hai cái tên – tên của nàng và hắn.

Nàng bỗng nhớ đến những mộc bài buộc đầy trên thân cây nhân duyên lúc trước. Mỗi một tấm đều bị tơ hồng quấn quanh, nhưng tên của hắn thì nhỏ hơn, bị khắc nghiêng sang một góc, như thể hắn không dám để người khác nhìn thấy. Bởi vì nàng không yêu hắn, cho nên hắn chỉ có thể lén lút giấu đi, không dám để ai phát hiện.

Trong lòng nàng không biết là cảm động nhiều hơn hay tiếc nuối nhiều hơn. Khương Trăn Trăn chỉ thấy trái tim vì thế mà rối loạn nhịp điệu.

Có người coi nàng như cặn bã bỏ đi, nhưng cũng có người xem nàng như bảo vật mà nâng niu trong lòng bàn tay. Có lẽ, điều khiến nàng tiếc nuối nhất là những năm tháng đã bị bỏ lỡ.

Ngón tay nàng lặp đi lặp lại v**t v* cái tên được khắc trên thẻ. Hốc mắt hơi cay, phải chớp mắt vài lần, rồi mới ngẩng đầu lên. Đôi mắt sáng lung linh như cất chứa cả trời sao:

“Được, cùng ngươi treo chung.”

Đó là sự đáp ứng cho một sợi dây nhân duyên, cả đời dây dưa.

Người tâm tâm niệm niệm, giờ đây gần ngay trước mắt, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Tạ Diệc nhìn nàng mỉm cười dịu dàng, trong lòng chưa từng có cảm giác ấm áp đến thế.

“Được.”

Sau khi treo xong, giống như hai người đã lập xong một loại khế ước nào đó. Trong lòng Tạ Diệc bỗng dâng lên cảm giác an ổn như đã có chốn thuộc về, hắn tự định nghĩa bản thân mình là “vật sở hữu” của Khương Trăn Trăn.

Nơi này trước đó đã được hắn âm thầm dọn sạch, trừ hắn và Khương Trăn Trăn ra thì không còn ai khác. Cái yên tĩnh hiếm có này khiến hắn lần đầu tiên cảm thấy bình tâm như vậy.

Trong lòng dâng lên một ý nghĩ, ánh mắt hắn khẽ động, tràn đầy tình ý dừng lại trên người nàng:

“A Trăn, về sau… ta, ta có thể nắm tay nàng không?”

Hắn có chút khẩn trương, yết hầu nhấp nhô, lòng bàn tay toát mồ hôi. Hắn biết yêu cầu như thế có phần quá đáng, nhưng hắn khát khao được nàng chạm vào, chỉ cần một lần thôi cũng đủ để hắn cảm thấy thỏa mãn đã lâu.

Khương Trăn Trăn nghiêng đầu nhìn rõ gương mặt đang căng thẳng của hắn. Hai bên tai hơi đỏ lên, giờ khắc này hắn cực kỳ giống một thiếu niên mới nẩy sinh tình ý, cẩn thận từng chút mà chạm đến, chỉ một ánh mắt ẩn chứa ý tứ thôi cũng đủ khiến hắn thẹn thùng đến co quắp.

Như một con vật nhỏ bị chủ nhân v**t v*, chỉ chờ được thuận lông một cái.

Nàng hào phóng đưa tay ra, đặt ngay trước mặt hắn, cố ý nói:

“Tạ Diệc làm sao lại thẹn thùng được? Hiện tại ngươi không phải là đang giả bộ gạt ta đó chứ?”

Thật ra Tạ Diệc từ trước đến nay vẫn quen đùa giỡn, cho nên nàng mới cố ý dùng giọng trêu chọc để hắn thả lỏng. Hắn quá khẩn trương, đến nỗi kéo theo cả nàng cũng bắt đầu căng thẳng theo.

Ai ngờ vừa dứt lời, người trước mặt vội vàng lắc đầu, không dám đưa tay ra, giọng nói mang theo vẻ vội vã giải thích:

“Không phải, không phải, ta vĩnh viễn sẽ không gạt nàng.”

Nàng là người hắn cầu mà còn không được, chỉ cần hơi đường đột một chút, hắn đã cảm thấy đó là tội lỗi.

“Ta, Tạ Diệc, nếu lừa gạt nàng, thì đời này sẽ không có kết cục tốt. Thần Phật trong chùa đều có thể làm chứng.”

Trước kia, trong mắt nàng không hề có hắn. Nếu hắn không da mặt dày mà tự mình chạy tới quấn lấy nàng, có lẽ nàng đã sớm quên sạch trên đời này có người tên là Tạ Diệc.

Khương Trăn Trăn còn chưa kịp bịt miệng hắn lại, hắn đã thốt ra xong. Mà nét mặt lúc phát lời thề lại vô cùng nghiêm túc.

Thật ra nàng hiểu rất rõ, đến mức chẳng cần hắn phải thề thốt điều gì. Từ ngày nàng biết rõ tâm ý của hắn, những cẩn trọng mà hắn thể hiện ra, từng chút một đều cho nàng thấy đó là một tấm lòng nâng niu trân trọng, chân tình không hề giấu giếm.

Những điều đó làm nàng nhận ra, Tạ Diệc so với trong tưởng tượng của nàng, còn để ý đến nàng nhiều hơn.

Tạ Diệc thật sự là một người rất tốt. Ngay đến nàng cũng bắt đầu động lòng.

Hai người cùng nhìn nhau cười, giữa họ như có một làn tình ý mơ hồ đang lan ra. Tất cả đều được thần Phật ở Nam Sơn Đại Phật Tự chứng giám.

Đột nhiên nhớ ra điều gì, Tạ Diệc bỗng quay sang nói với nàng:

“A Trăn, muội muội của nàng có chỗ không thích hợp lắm, nàng có lẽ nên cẩn thận đề phòng ả.”

Khương Trăn Trăn ngẩng đầu, có chút tò mò vì sao hắn lại nhắc đến người này. Hạ Vân Kiều đúng là vẫn luôn không bình thường, đặc biệt là thái độ nàng ta đối với mình quá mức nhiệt tình, mà trong mắt lại không giấu nổi loại dã tâm âm thầm muốn ganh đua với nàng.

Bùi Quân Ngọc hiện giờ đã không còn cùng nàng tranh giành điều gì, căn bản không đủ tư cách để trở thành “chướng ngại” trong mắt Hạ Vân Kiều. Thế nhưng Hạ Vân Kiều lại cứ như nhất định phải hơn thua với nàng, làm nàng có cảm giác, nguyên nhân Hạ Vân Kiều nhằm vào mình không chỉ đơn thuần là vì Bùi Quân Ngọc.

Nhưng trừ Bùi Quân Ngọc ra, còn có thể là ai nữa?

“Tối qua ta nghe bên ngoài có động tĩnh, đi ra xem thử, phát hiện nàng ta nửa đêm một mình ra ngoài, nhìn qua rất giống đi hẹn hò với ai đó. Nàng có thể cho người trông chừng nàng ta chặt chẽ hơn một chút, đừng để xảy ra những việc như thế nữa.” Tạ Diệc nói.

Tối hôm qua, hắn vốn không định đi theo, bởi vì hắn tưởng đó là Khương Trăn Trăn. Sau đó ra ngoài đi một vòng cũng không tìm thấy người, đành quay về. Đến sáng thì thấy Hạ Vân Kiều từ bên ngoài trở lại.

Chính vì những chuyện trùng hợp này, hắn mới không phát hiện người thực sự đi ra là Khương Trăn Trăn, chỉ thấy trên mặt nàng ẩn hiện một nụ cười mơ hồ, môi mím lại, sắc mặt có chút chần chờ.

Nếu không đoán sai, lần nàng đi tìm Ô Cốc Sinh đó, hắn đã nhìn thành Hạ Vân Kiều.

Thật ra nàng cũng muốn tìm một người để nói hết những chuyện nàng không thể kể ra, để không phải một mình gánh hết mọi nguy hiểm và sợ hãi. Mà Tạ Diệc… có lẽ vừa khéo là người thích hợp.

Khóe môi còn chưa kịp mở ra, dư quang khóe mắt nàng liền bắt gặp một màu đỏ lướt ngang, là một gương mặt nghiêng đầy khí sắc yêu diễm, khiến nét mặt nàng thoáng chốc đông cứng lại.

Tạ Diệc vẫn luôn chú ý những biến đổi trên mặt nàng. Vừa rồi rõ ràng trông nàng như muốn gom hết dũng khí để nói với hắn điều gì đó, dáng vẻ như muốn mở lòng mà kể cho hắn nghe bí mật của mình.

Hắn rất thích nàng chịu chia sẻ cảm xúc hoặc bí mật với hắn, điều đó khiến hắn có cảm giác mình được nàng đặt vào trong lòng, làm hắn vui đến phát run.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn liền thấy nét mặt nàng trở nên kỳ lạ. Dường như toàn thân nàng khẽ cứng lại, như thể vừa nhìn thấy điều gì đó khiến nàng sợ hãi.

Nàng thấy ai? Nhưng nơi này đã được hắn dọn sạch rồi mà.

Hắn tò mò, cũng muốn quay đầu lại nhìn xem, nhưng bất chợt bị nàng đưa tay nắm lấy tay hắn, vẻ mặt như đang liều mạng đè nén hoảng loạn xuống.

“Tạ Diệc, ta đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng muốn nói với ngươi!” Giọng nàng bỗng cao lên, nghe qua còn có vẻ hốt hoảng.

Câu nói ấy lập tức kéo tầm mắt Tạ Diệc trở về. Thật ra phía sau hắn chẳng có ai, chỉ là bức tường khắc đầy kinh văn.

Hắn hơi siết nhẹ bàn tay mềm mại của nàng, một cảm giác thỏa mãn dâng tràn khắp lồng ngực. Hắn mang đầy chờ mong nhìn nàng, chờ Khương Trăn Trăn nói cho mình nghe điều gì đó.

“Chuyện gì? Ngươi nói cho ta nghe.” Ánh mắt hắn ôn nhu, khiến lòng nàng vốn đang nôn nóng cũng hơi bình ổn lại.

Nhưng vừa nghĩ đến bóng người vừa thoáng lộ ra kia, cùng với cổ trùng trong ngực đang bắt đầu nhúc nhích, nàng lại thấy hoảng loạn. Nàng gấp đến độ hận không thể lập tức nói hết mọi chuyện về Ô Cốc Sinh ra.

Miệng vừa hé ra, còn chưa kịp nói hết câu, sắc mặt nàng đột nhiên biến đổi, đưa tay ôm ngực, trên mặt thoáng lên vẻ buồn nôn.

Ô Cốc Sinh đang ẩn trong bóng tối, biết rất rõ nàng định nói cái gì, cho nên hắn liền… động vào cổ trùng.

Sắc mặt Khương Trăn Trăn đột nhiên trở nên khó coi, khiến sự mong chờ của Tạ Diệc lập tức hóa thành lo lắng. Hắn vội dìu nàng ngồi xuống một bên, để nàng từ từ điều chỉnh lại.

“Sao thế? Khó chịu ở đâu sao? Muốn mời đại phu không?” Bên tai toàn là tiếng hắn lo lắng hỏi: “Nàng cứ thong thả đã, lát nữa ta gọi ngự y trong phủ đến xem cho nàng. Trên người rất khó chịu sao?”

Khương Trăn Trăn ôm ngực, nhíu chặt mày, lắc đầu. Tạ Diệc nhìn ra nàng khó chịu đến mức không cất nổi lời, đành ngồi xổm xuống bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng.

Cảm giác xao động dữ dội ấy dần dần lắng xuống, nàng cuối cùng cũng đỡ hơn, ngẩng đầu lên thấy Tạ Diệc đang bị dọa đến bối rối, vừa định mở miệng trấn an hắn rằng mình không sao.

“Tạ Diệc, ngươi đừng chạm vào ta, thật ghê tởm.”

Câu nói đột ngột bật ra, làm cả hai người đều sững lại.

“Cái gì?” Tạ Diệc không nghe rõ, vô thức hỏi lại.

Phản ứng đầu tiên của Khương Trăn Trăn là – nàng bị hắn khống chế. Trong cơn mơ hồ, nàng nhận ra được mục đích của Ô Cốc Sinh, vội vàng đưa tay che miệng, muốn ngăn chính mình nói ra những lời càng thêm tàn nhẫn.

Nhưng nàng lại không thể ngăn được. Lời nói tuôn ra ngoài, mỗi câu một tuyệt tình, tuyệt tình đến mức ngay cả bản thân nàng cũng thấy tim mình lạnh buốt.

“Tạ Diệc, ta không thích ngươi, điều này ngươi vẫn luôn biết, đúng không?”

“….” Bàn tay đang đặt trên lưng nàng của Tạ Diệc cứng lại.

“Ngươi với Bùi Quân Ngọc giống nhau, ta đều chán ghét. Ta chẳng qua là nhàm chán nên mới tìm ngươi đùa một chút, vậy mà ngươi lại tin là thật. Ta làm sao có thể thích ngươi được? Ai ai cũng biết, người ta ghét nhất chính là ngươi.”

Không phải như vậy, Tạ Diệc, ngươi đừng tin!

Trong lòng Khương Trăn Trăn gấp đến độ gần như muốn phát điên, nhưng miệng vẫn không ngừng nói ra những lời như đâm dao, mỗi câu một nhát, trát lên tim người nghe.

“A Trăn, nàng đang nói gì thế? Ta hình như không nghe hiểu.” Tạ Diệc nhất thời không phản ứng kịp, mờ mịt nhìn người con gái trước mặt, người đột nhiên trở nên lạnh nhạt, vô tình đến xa lạ.

Nhưng vẻ mặt nàng lúc này lại treo một nụ cười mỉa mai, từng chữ từng câu rõ ràng:

“Ta nói, ngươi chỉ là đồ tiêu khiển lúc ta buồn chán.”

“Nàng nói… ta là đồ tiêu khiển lúc nàng buồn chán?” Hắn cơ hồ khó nhọc lặp lại lời nàng.

Trong mắt Tạ Diệc vẫn còn mang theo sự hoảng hốt không dám tin. Phản ứng đầu tiên của hắn là – không tin. Tuyệt đối không tin. Đây không phải là lời mà một Khương Trăn Trăn hắn quen thuộc có thể nói ra. Nhất định là hắn nghe lầm, nhất định là hắn đang nằm mơ, nhất định không phải nàng.

“Vốn dĩ ta cũng không định dùng ngươi làm trò tiêu khiển, chỉ là ta không ngờ ngươi lại hạ tiện đến thế, càng muốn càng dính lấy. Những lời ngọt ngào trước kia ngươi nói với ta, ta đều coi như trò cười mà nghe. Ngươi có biết không, những lời ngươi nói… giống hệt y như Bùi Quân Ngọc? Các ngươi nói giống nhau đến mức làm ta thấy ghê tởm!”

Nàng thế nhưng đang nói Tạ Diệc “hạ tiện”, một câu mà đâm trúng hai trái tim.

Ô Cốc Sinh!

Trước Tiếp