Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tuy rằng hắn cũng từng nghĩ tới, liệu có thể hay không là Ô Cốc Sinh, nhưng cảm thấy quá mức hoang đường, nên rất nhanh đã gạt phắt ý nghĩ ấy đi.
Ai ngờ hôm nay Ô Cốc Sinh lại tự mình mang bộ dáng đắc ý dạt dào ra mặt, cố ý cho hắn biết.
“Thì ra là ngươi!”
Đáy mắt Bùi Quân Ngọc trầm xuống, thoáng lóe lên một tia sát ý, nhưng đây là Trường Tín hầu phủ, hắn chỉ có thể cưỡng ép đè nén.
Hắn phải hao hết một phen sức lực mới có thể nhịn xuống xúc động muốn ra tay, ngữ khí lạnh lẽo, khó nghe đến cực điểm.
Ô Cốc Sinh nghe xong lời hắn lại càng cười đến cong mắt, khoé môi dường như nhịn không được mà run run, nhưng cũng không đáp lại một câu.
Hắn bỗng cúi đầu, thần sắc trở nên ôn hoà, nhìn về phía Hạ Vân Kiều đang tránh sang một bên: “Tiểu Vân Kiều, đã lâu không gặp.”
Bị hắn gọi, người kia giống như chịu phải một đòn đả kích cực lớn, bất giác siết chặt tay áo người bên cạnh, hận không thể giả vờ như mình chưa từng xuất hiện ở đây.
Hạ Vân Kiều sợ nhất chính là Ô Cốc Sinh chủ động nói chuyện với nàng, những ký ức liên quan tới hắn đã khắc quá sâu, nàng muốn trốn, lại không dám tỏ ra quá rõ rệt, sợ chọc hắn nổi giận.
Cũng may bên cạnh nàng còn có Bùi Quân Ngọc, sự hiện diện của hắn đủ để cho nàng một loại cảm giác an toàn không rõ ràng, bước chân khẽ dịch về sau một chút, rất khó bị người ta phát hiện.
Ô Cốc Sinh liếc thấy động tác nhỏ này, nửa phần cũng không để bụng, ngón tay khẽ gõ lên cổ tay áo bên kia, tay áo dài phất qua mang theo một luồng gió, cứ thế ung dung sải bước đi vào trong phủ.
Người này hoàn toàn không có chút tự giác nào của kẻ bại trận bị bắt giữ, y như trước kia, vẫn kiêu ngạo như vậy, thậm chí còn tăng thêm vài phần sâu không dò được.
Đối mặt với Ô Cốc Sinh, ai cũng không dám khinh thường nửa phần, chỉ sợ sơ sẩy một chút sẽ rơi vào bẫy rập do hắn giăng sẵn.
Đợi Ô Cốc Sinh đi khỏi, Hạ Vân Kiều mới len lén thở phào, ngẩng đầu liền phát hiện tầm mắt Bùi Quân Ngọc vẫn nhìn về phía bên trong, nơi đó vừa rồi có hai người một trước một sau bước vào.
Vậy là đang nhìn người đi phía trước, hay là người đi phía sau?
Đến lúc này Hạ Vân Kiều mới mơ hồ ý thức được, hình như Ô Cốc Sinh vẫn luôn đi theo phía sau Khương Trăn Trăn, không khí giữa hai người rõ ràng khác hẳn với khi đối mặt người khác.
Khương Trăn Trăn kia quả thật đang cố làm ra vẻ xa cách, nhưng Ô Cốc Sinh thì không, hơn nữa vừa rồi rõ ràng là muốn đưa tay ra đỡ nàng.
Người kia ánh mắt rốt cuộc không dừng trên người mình nữa. Theo lý mà nói, Hạ Vân Kiều nên nhẹ nhõm mà thở dài một hơi, nhưng Bùi Quân Ngọc cũng chẳng nhìn nàng lấy một lần.
Là vì Khương Trăn Trăn sao?
Vừa nảy sinh ý nghĩ này, Hạ Vân Kiều đã vội vàng tự gạt nó đi, khẳng định trong lòng rằng tuyệt đối không phải như vậy.
Cảm nhận được tay áo bị ai đó khẽ lôi một cái, Bùi Quân Ngọc mới thu ánh mắt lại, tự nhiên cúi đầu nhìn sang Hạ Vân Kiều, giọng nói rõ ràng đã không còn lạnh như khi đối diện với Ô Cốc Sinh.
“Quân Ngọc, vừa rồi tỷ tỷ kéo ta một cái đau lắm, hình như còn chảy máu nữa. Ta đâu có thân phận cao quý như tỷ tỷ, có sẵn bao nhiêu linh dược tốt như vậy, ta không muốn lưu lại sẹo.”
Hạ Vân Kiều đưa tay ra, đáng thương hề hề nhìn hắn, để hắn xem miệng vết thương của mình.
Trong lòng nàng lại hơi căng thẳng, bởi vì vết thương này là vừa rồi lúc hắn không chú ý, nàng tự mình cấu ra.
Vốn nàng cũng không định làm vậy, chỉ là khi thấy ánh mắt hắn không rơi trên người mình, thì sợ hãi lại dâng lên.
Bùi Quân Ngọc không biết mình có nghe nổi những lời nàng nói hay không, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, Hạ Vân Kiều hơi cứng đờ. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong đáy mắt nàng loé lên chút sợ hãi.
“Chút nữa ta sẽ phái người đưa thuốc tới.”
Bùi Quân Ngọc nhìn chăm chú vào miệng vết thương, vết cấu loang dài, rõ ràng không phải là hướng vừa rồi Khương Trăn Trăn kéo trúng để có thể để lại dấu.
Nghe hắn dùng ngữ khí ôn hoà mà mình rất quen thuộc, khác hẳn sự lạnh nhạt dành cho người ngoài, Hạ Vân Kiều cuối cùng cũng thả lỏng, buông tay xuống, nở một nụ cười dịu dàng.
“Cảm ơn Quân Ngọc.”
Bùi Quân Ngọc khẽ gật đầu, rồi lại ngẩng nhìn vào bên trong. Hắn vẫn muốn vào gặp nàng.
Chính ánh mắt ấy khiến trái tim vừa mới bình ổn của Hạ Vân Kiều lại treo lơ lửng, còn chưa kịp nghĩ kỹ, đã bị câu nói tiếp theo của hắn cắt ngang dòng suy nghĩ.
“Hồ sen trong phủ hiện giờ nở đẹp chứ?”
Câu nói này tới vô cùng lạ lùng, không đầu không đuôi, Hạ Vân Kiều thoáng ngẩn người, nhớ tới tướng quân phủ hình như cũng có hồ sen.
Lần đầu tiên nàng theo xe đến kinh thành, được vào tướng quân phủ đã bị một ao sen lớn nơi đó làm cho kinh ngạc, khi ấy sen nở vô cùng rực rỡ.
Bất quá Hạ Vân Kiều không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cho là Bùi Quân Ngọc muốn tìm cớ ở lại bên cạnh mình lâu hơn một chút, liền nhiệt tình mời hắn.
Hiện giờ nàng đã thay thế Khương Trăn Trăn trở thành người được chọn làm Thánh nữ, những thứ phải học càng ngày càng nhiều, mà Bùi Quân Ngọc cũng rất bận, hai người vốn rất khó có cơ hội gặp nhau.
“Hồ sen nở rất đẹp, nhưng lại ở viện của tỷ tỷ. Nếu ngươi muốn xem, chúng ta có thể cùng đi, ta nghĩ tỷ tỷ sẽ không để ý đâu, nàng đối với ta rất tốt.”
Kỳ thực người trong phủ đều nhìn ra, từ đầu tới cuối chỉ có Hạ Vân Kiều là mặt nóng dán mông lạnh, hết lần này đến lần khác vẫn miệng nói “tỷ tỷ đối ta rất tốt”, nếu để cho Khương Trăn Trăn nghe được, chỉ sợ sẽ muốn trong đêm san phẳng cả hồ sen kia.
Nhưng lúc này Khương Trăn Trăn không có mặt ở đây, Bùi Quân Ngọc cũng không từ chối, cứ thế để cho Hạ Vân Kiều đưa mình đi.
Dọc đường Hạ Vân Kiều một mực bày ra bộ dáng thiên chân vô tà, nói chuyện cũng mềm mại dễ nghe, ba câu thì hai câu không rời Khương Trăn Trăn, nhưng đều là lời khen.
Cuối cùng Bùi Quân Ngọc nhịn không được, nhíu mày nói: “Chúng ta đừng nói về nàng nữa, nói một chút về chính ngươi đi.”
Lời này là ghét bỏ sao?
Hạ Vân Kiều đành đè xuống sự phấn khởi trong lòng, trên mặt lại cúi đầu tỏ vẻ ngoan ngoãn. Nàng không nhắc tới Khương Trăn Trăn nữa, mà kể mình dạo gần đây nhìn thấy nghe được những chuyện gì.
Bên tai không còn xuất hiện tên Khương Trăn Trăn nữa, Bùi Quân Ngọc mới dần thả lỏng mày, để mặc suy nghĩ trôi đi. Kỳ thực những lời Hạ Vân Kiều dùng để khen ngợi nàng, trước kia hắn đã nghe người khác nói qua vô số lần.
Không muốn nghe tiếp, cũng là bởi vì thời điểm trước kia, chính hắn cũng từng nói qua như vậy. Mà hiện giờ bọn họ với nhau đã không còn giống năm xưa, nhưng chỉ cần nghĩ tới, trong lòng liền thấy nhói đau, như bị mèo cào.
Không hiểu vì sao, trong đầu hắn chợt hiện lên câu nói mê của nàng đêm qua.
“Năm đó ở Bạch Đồ Hố, là ngươi cứu ta sao?”
Hạ Vân Kiều đang kể chuyện say sưa, bỗng nghe hắn hỏi như vậy thì chấn động, nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục trấn tĩnh, đối diện với loại câu hỏi này đã cực kỳ thuần thục.
“Đúng vậy, lúc đó ngươi rơi xuống khe núi, là ta hao hết sức lực mới tìm được ngươi.” Hạ Vân Kiều sắc mặt không đổi mà đáp.
Trên thực tế năm đó, nàng bất quá chỉ vừa khéo gặp lúc người khác đang nâng Bùi Quân Ngọc bị thương trở về, tiện tay giúp một chút.
Không biết vì sao sự việc về sau lại biến thành “nàng đã cứu Bùi Quân Ngọc”, mọi người đều nghĩ như vậy, cũng đều nói như vậy.
Còn nàng, ban đầu là vì sợ Ô Cốc Sinh, rồi lại tham lam thứ đặc biệt mà Bùi Quân Ngọc dành cho mình, một lần lùi bước, một lần cam chịu, dần dần ngay cả bản thân nàng cũng bắt đầu tin — đúng là nàng đã cứu hắn.
Nhận được đáp án này, Bùi Quân Ngọc cũng không tỏ ra cảm động hay thay đổi sắc mặt, chỉ khẽ nhíu mày, nghiêng đầu nhìn một hồ sen trước mắt.
Hắn tùy ý đặt tay lên lan can, mặt mày tuấn mỹ như ngọc, nhưng thần sắc lại như có gì đó không tài nào nghĩ thông.
Sự khác thường ấy khiến lòng Hạ Vân Kiều chợt lạnh, vốn dĩ nàng còn thầm đắc ý, cảm thấy mình xưa nay chưa từng chính miệng thừa nhận, hôm nay lại dám nói ra như vậy cũng đã là một bước lớn.
Dù sao năm đó những người đưa Bùi Quân Ngọc trở về, sau đó đều mơ hồ bị điều đi nơi khác, tới nay không rõ tung tích, cũng không ai có thể nói rõ rốt cuộc là ai đã cứu hắn, nàng mới dám thừa nhận như thế.
Thái độ hiện tại của hắn lại khiến nàng lo lắng, sợ rằng một ngày nào đó hắn biết mình không phải ân nhân cứu mạng của hắn, đến lúc ấy hắn nhất định sẽ giận điên lên, nàng biết phải làm sao?
Đúng lúc nàng đang thấp thỏm suy nghĩ, thì Bùi Quân Ngọc chỉ khẽ bước ra phía trước vài bước, cũng không nói thêm lời nào. Lúc này nàng mới phát hiện cả người mình đã toát mồ hôi lạnh, không dám tiếp tục đắc ý như trước.
Còn về phần Khương Trăn Trăn bên này, Hạnh Nhi một đường đỡ nàng về sân, tới gần cửa thì bỗng cúi đầu ghé sát tai nàng, hạ thấp giọng nói:
“Tiểu thư, người kia vẫn còn đi phía sau.”
Khương Trăn Trăn nghe xong, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Ô Cốc Sinh thong thả bước theo sau, dáng vẻ như đang tản bộ trong sân, mặt mày nhàn nhã, càng nhìn càng chướng mắt. Nàng chau mày thật chặt, quay đầu lại, thấp giọng thúc giục Hạnh Nhi đi nhanh hơn.
Hôm nay Ô Cốc Sinh hoàn toàn không đi theo lẽ thường, người hắn luôn luôn ghi nhớ trong lòng rõ ràng là Hạ Vân Kiều, vậy mà hôm nay nàng còn chưa thấy hắn đi tìm Hạ Vân Kiều, trái lại ánh mắt vẫn luôn bám dính trên người nàng. Đúng thật là có bệnh.
Đường trở về viện cũng chỉ có một, Khương Trăn Trăn dẫu có muốn nói hắn “theo đuôi” mình cũng không có cách nói, chỉ đành tăng tốc bước chân mà đi trước.
Cũng may rất nhanh đã về đến sân. Việc đầu tiên nàng làm khi vừa vào là gọi người chuẩn bị nước để rửa mặt súc miệng.
Tối qua ở bên ngoài vốn đã không tiện, lại còn bị Ô Cốc Sinh ôm một hồi, nhiệt khí trên người hắn khiến nàng cũng ra không ít mồ hôi, giờ phút này chỉ mong lập tức tẩy rửa một phen.
Đào Nhi tay chân lanh lẹ bưng nước vào, Hạnh Nhi thì ở bên cạnh giúp nàng thay thuốc trên chân.
Lần nữa nhìn thấy miệng vết thương sâu đến rợn người, trong lòng Hạnh Nhi lại nhói đau, lúc thoa thuốc mà tay cũng hơi run.
Khương Trăn Trăn cố nhịn đau, ghé nằm trên giường, cầm sách lật xem để phân tán sự chú ý.
Chẳng mấy chốc nước nóng đã chuẩn bị xong, mà thương thế trên chân lại không thể chạm nước. Khi tắm rửa, vốn nàng đã không thích có người ở sau lưng hầu hạ, nên bảo trải một tấm ván ngang trên thùng tắm, tự mình duỗi chân còn lại vào, chậm rãi lau rửa.
Tắm rửa xong xuôi, cả người mới thấy nhẹ nhõm, sau đó lại được người dìu trở về giường nằm nghỉ.
Không lâu sau, Hầu phu nhân đã nghe tin chạy vội đến. Trường Tín hầu như thường lệ vẫn không ở trong phủ, mọi người đều đã quen.
Hầu phu nhân nắm tay Khương Trăn Trăn mà khóc lóc kể lể một phen, nói năm nay nàng ấy đủ chuyện không thuận, nhất định phải đi chùa dâng hương cầu phúc.
Khương Trăn Trăn chỉ hơi nhếch môi, ngoan ngoãn gật đầu. Kỳ thực cầu phúc cũng vô dụng, nàng chẳng tin Phật, lại càng chẳng tin mệnh.
Vất vả tiễn được Hầu phu nhân vừa khóc vừa than vãn đi khỏi, mái tóc đã gội của nàng cũng đến lúc không còn đọng nước. Nàng dùng khăn quấn tạm lên, lộ ra một gương mặt trắng trẻo tươi tắn, rồi nằm ngửa trên giường.
Có chút mệt mỏi, nàng chớp chớp mắt, nghĩ trong chốc lát nữa đợi Hạnh Nhi vào lau khô tóc, rồi nàng sẽ nghỉ thêm một lúc. Ai ngờ vừa nhắm mắt đã ngủ thẳng đến chạng vạng.
Nếu không phải Hạnh Nhi thấy nàng ngủ quá lâu nên tiến vào khẽ gọi, chỉ sợ nàng còn có thể ngủ luôn tới nửa đêm.
Mơ mơ màng màng ngồi dậy, nàng chợt nhớ tới tóc mình còn chưa được lau khô, theo bản năng đưa tay lên sờ.
Lại phát hiện chiếc khăn vốn dùng để quấn tóc đã rơi sang một bên từ lúc nào, mái tóc dài bóng mượt không còn chút ẩm ướt, hiển nhiên đã có người lau khô.
Ngẩng đầu nhìn lên án thư, khăn mặt đã được gấp gọn gàng đặt ở đó. Khương Trăn Trăn thuận miệng hỏi một câu, rằng ai là người giúp nàng lau tóc, lại không nhận được nửa câu trả lời.
Hạnh Nhi ngẩng đầu lên, trong mắt đầy nghi hoặc: “Tiểu thư ngủ một mạch tới giờ, chưa từng có ai quấy rầy cả.”
Khương Trăn Trăn khựng lại một thoáng, rồi lập tức che đậy, thản nhiên nói: “À, vậy chắc là ta nhớ lầm, lúc nương đi chắc tóc ta cũng gần khô rồi.”
Hạnh Nhi không hề nghi ngờ lời nàng, nàng nói thế nào thì chính là thế ấy. Nói xong lại xoay người đi dặn người trong viện mang cơm nước vào.
Chân Khương Trăn Trăn bị thương, đi lại không tiện, hôm nay không tiện ra tiền sảnh dùng bữa. Huống hồ nghe nói hôm nay Bùi Quân Ngọc sẽ lại ở hầu phủ dùng cơm, Trường Tín hầu cũng vội vã trở về để tiếp khách.
Trước có nàng cha, sau có Hạ Vân Kiều, Khương Trăn Trăn là một người cũng không muốn gặp. Cũng may lấy lý do bị thương, nàng hoàn toàn có thể ở trong viện dùng cơm.
Chỉ là một mình ăn cơm lại quá đỗi cô quạnh, nàng bèn bảo Hạnh Nhi và Đào Nhi cùng ngồi vào ăn với mình.
Trước kia cũng từng có lúc như vậy, Hạnh Nhi và Đào Nhi tự nhiên không dám quá khách khí, nghe lệnh mà ngồi xuống.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, Đào Nhi ít lời nhưng làm việc tỉ mỉ, Hạnh Nhi thì trái một câu phải một câu, chuyện đông chuyện tây, cái gì cũng có thể nói, lời nói đôi chỗ còn mang chút dí dỏm, không bao lâu đã chọc cho Khương Trăn Trăn bật cười đến nỗi phải đặt cả bát xuống.
Hạnh Nhi kể mấy câu chuyện tiếu lâm nghe lỏm được bên ngoài, khiến Khương Trăn Trăn cười đến run cả vai, Đào Nhi vốn luôn thẹn thùng cũng nhịn không được mà cong mắt, cười đến ch** n**c mắt.