Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mốc thời gian là sau khi Thẩm Dịch đã được gia đình họ Mạnh công nhận.
Hạ Hòa dạo gần đây đang xử lý một vụ án ly hôn, phía nhà trai khăng khăng không đồng ý ly hôn, ý nguyện của người ủy thác là nhất định phải giành được quyền nuôi con.
Ngày nào Hạ Hòa cũng ở lại văn phòng đến tận nửa đêm, hôm nay khó lắm mới có một buổi tan làm sớm.
Bởi vì Thẩm Dịch bảo Hạ Hòa nhất định phải về nhà ăn cơm, gần một tháng nay hai người chưa có bữa cơm nào tử tế cùng nhau. Hạ Hòa không dám từ chối, vội vàng đẩy nhanh tiến độ công việc, cuối cùng cũng tan làm trước 8 giờ.
Thẩm Dịch hôm nay nấu gà, Hạ Hòa vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi hương thơm phức.
Thẩm Dịch bưng tất cả thức ăn lên bàn thì đám người Mạnh Văn Văn cũng vừa đến nơi.
Thẩm Dịch chào hỏi mọi người vào ăn cơm, Hạ Hòa cũng ngồi xuống. Vừa định đưa tay cầm lấy bát thì Thẩm Dịch không biết lấy từ đâu ra một cái bát khác đưa đến trước mặt Hạ Hòa.
Trong bát là đầu gà và đùi gà.
"Anh, anh nấu riêng đồ ngon cho chị Hạ đấy à?"
Mạnh Văn Văn trợn tròn mắt hỏi.
Thẩm Dịch mỉm cười, múc cho Mạnh Văn Văn một bát canh:
"Ăn phần của em đi."
Hạ Hòa nhìn đầu gà và đùi gà trong bát, ký ức chợt ùa về buổi chiều đầu tiên hai người tự nấu gà ăn với nhau.
Thẩm Dịch từng nói sau này chỉ cần là Thẩm Dịch nấu gà thì đầu gà và đùi gà vĩnh viễn đều là của Hạ Hòa. Thẩm Dịch quả thực đã làm được, lần nào cũng đều dành cho Hạ Hòa.
Năm đó, ẩn giấu sau cái đầu gà và miếng đùi gà là sự thiên vị thầm lặng mà Thẩm Dịch dành cho cô.
Đêm ba mươi Tết năm ấy, Hạ Hòa cũng vì một cái đầu gà mà bị đuổi khỏi nhà rồi mới tình cờ gặp được Thẩm Dịch.
Cơm nước xong xuôi, Thẩm Dịch tự giác đi thu dọn bàn ăn.
Hạ Hòa cùng gia đình Mạnh Văn Văn ngồi ở phòng khách trò chuyện.
Mạnh Văn Văn dạo gần đây tham gia đội tranh biện, nhìn Hạ Hòa với ánh mắt đầy sùng bái.
Bởi vì trong mỗi lần thi đấu tranh biện ở trường, những màn thể hiện xuất sắc nhất đều có tên Hạ Hòa.
Đầu óc Hạ Hòa phản ứng nhanh, logic rõ ràng, thường xuyên khiến đối thủ á khẩu không trả lời được.
Mạnh Văn Văn xem video thi đấu của Hạ Hòa, giờ đây đã trở thành fan hâm mộ số một.
Hạ Hòa cảm thấy buồn cười, đó đều là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi.
Mạnh Văn Văn lắc đầu bảo rằng trên giang hồ vẫn còn lưu truyền mãi những truyền thuyết về cô.
Thẩm Dịch dọn dẹp bát đũa xong liền bưng một chiếc bánh kem ra. Hôm nay là sinh nhật tròn hai mươi tám tuổi của Hạ Hòa.
Hạ Hòa nhìn thấy bánh kem mới nhớ ra mình đã hai mươi tám tuổi, hèn gì Thẩm Dịch lại cứ giục mình về nhà bằng được.
Sau khi vào đại học, Thẩm Dịch rất hào hứng với việc tổ chức sinh nhật cho Hạ Hòa.
Thẩm Dịch rất ít khi nói lời yêu thương, nhưng Hạ Hòa nói muốn đi ngắm biển, Thẩm Dịch sẽ lẳng lặng mua vé; Hạ Hòa thích ăn đồ cay, Thẩm Dịch ngại bên ngoài không sạch sẽ nên tự tay làm; Hạ Hòa thích viết lách, Thẩm Dịch liền trở thành độc giả đầu tiên của Hạ Hòa.
Thẩm Dịch đặt bánh kem lên bàn trà.
Mạnh Văn Văn nhanh chân chạy đi tắt đèn.
Anh rút bật lửa ra châm nến.
"Mau ước đi chị."
Mạnh Văn Văn thúc giục.
Hạ Hòa nhướng mày nhìn Thẩm Dịch sau đó chắp tay nhắm mắt ước đại một điều rồi mở mắt ra thổi nến. Toàn bộ quá trình không quá 30 giây.
Mạnh Văn Văn than phiền Hạ Hòa làm quá chiếu lệ.
Hạ Hòa cam đoan sang năm nhất định sẽ không như thế nữa, Mạnh Văn Văn lúc này mới tạm hài lòng.
Ăn bánh kem xong, Thẩm Dịch lái xe đưa người nhà họ Mạnh về nhà.
Lúc quay về, Hạ Hòa đã tắm rửa xong, đang nằm trên giường tay ôm một quyển truyện cổ tích.
Thẩm Dịch vào phòng tắm tắm rửa, sấy tóc xong mới quay lại phòng ngủ.
Hạ Hòa hơi bị cận thị nhưng lại kiên quyết không đeo kính nên khi đọc sách, đôi mắt sẽ vô thức nheo lại.
Thẩm Dịch đi tới rút quyển sách trong tay Hạ Hòa ra rồi kéo chăn nằm vào trong.
Cuối thu không giống như đầu thu, chăn không biết từ lúc nào đã được Thẩm Dịch đổi sang loại dày, Hạ Hòa sợ lạnh còn Thẩm Dịch lại sợ nóng.
Thẩm Dịch cầm điều khiển điều hòa định bật lên, Hạ Hòa liền chộp lấy, cả người đè lên người anh nhỏ giọng lầm bầm:
"Em nhớ anh."
Thẩm Dịch ngẩn ra, hơi thở trên người như bị châm lửa nóng hừng hực.
Hạ Hòa từ trước đến nay đều nghĩ gì nói nấy, Thẩm Dịch lần nào cũng bị những lời đường đột của Hạ Hòa làm cho nóng cả tai.
"Ngày mai là cuối tuần rồi, không phải đi làm."
Hạ Hòa nói.
Thẩm Dịch khàn giọng "ừ" một tiếng ra hiệu là mình đã biết.
--
Hết.