Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 43: Thổ lộ

Trước Tiếp

Hai ngày trước kỳ thi đại học, giáo viên chủ nhiệm dặn đi dặn lại những điều cần lưu ý.

Hà Văn Văn ngồi dưới bục giảng sụt sùi lau nước mắt.

Hạ Hòa thu dọn sách vở của mình và Thẩm Dịch lại, chuẩn bị chờ thi xong sẽ đem đi bán.

"Tôi cũng đưa sách cho cậu này."

Hà Văn Văn khụt khịt, đưa sách của mình cho Hạ Hòa.

"Hả?"

"Tôi chẳng muốn đọc lại lần nào nữa đâu, giữ lại cũng chẳng để làm gì."

"Được rồi."

"Sắp phải xa nhau rồi, sao cậu chẳng thấy buồn chút nào thế."

Hà Văn Văn nói.

Hạ Hòa nhướng mày:

"Nếu tôi nhớ không lầm thì chúng mình điền nguyện vọng gần như giống nhau mà."

Hà Văn Văn trừng mắt nhìn Hạ Hòa:

"Vạn nhất tôi phát huy thất..."

Hạ Hòa liền một tay bịt miệng Hà Văn Văn:

"Cậu im miệng đi."

Hà Văn Văn thoát khỏi tay Hạ Hòa rồi "phi phi phi" vài tiếng.

Thầy giáo nói xong những lời cần nói, các học sinh tự giác tổ chức một buổi liên hoan. Buổi liên hoan cuối cùng của thời cấp ba khiến đám học sinh đều khá kích động, chuyện cần từ biệt thì từ biệt, cần tỏ tình thì tỏ tình, cần công khai thì công khai.

Hiếm khi được thả lỏng, có người đòi gọi rượu, giáo viên chủ nhiệm cũng không từ chối, chỉ bảo mỗi người chỉ được uống một ly.

Hạ Hòa cũng uống một ly, rượu vào đến bụng cô chỉ cảm thấy cay nồng k*ch th*ch, từ lỗ tai đến cả đầu đều nóng bừng.

Cũng từ khoảnh khắc này Hạ Hòa mới biết bản thân mình thuộc dạng "một ly là gục".

Thẩm Dịch bị đám nam sinh trong lớp kéo đi làm c* li bê rượu, lúc quay lại liền nhìn thấy trước mặt Hạ Hòa đặt một cái chén không.

Hà Văn Văn đã uống đến mức hưng phấn, kéo bạn học bàn bên cạnh tán dóc đến long trời lở đất, Hạ Hòa như bãi bùn nhão nằm bò ra bàn không biết là còn tỉnh hay đã ngủ.

Thẩm Dịch đi tới kéo Hạ Hòa dậy, Hạ Hòa nheo nheo mắt nói một câu:

"Về rồi à."

Thẩm Dịch "Ừ" một tiếng, hỏi Hạ Hòa:

"Uống rượu sao?"

"Uống một chút."

Hạ Hòa nói.

Thẩm Dịch nhìn cái chén rượu cạn đáy trên bàn:

"Một chút?"

Hạ Hòa xòe ngón tay ra:

"Một ly?"

Hạ Hòa đứng dậy, lòng bàn chân hẫng hụt, Thẩm Dịch trong mắt Hạ Hòa đều hiện lên bóng chồng.

"Có đi được không?"

Thẩm Dịch hỏi Hạ Hòa.

Hạ Hòa lắc đầu:

"Sợ là không được rồi."

Thẩm Dịch đỡ Hạ Hòa dậy, nói với giáo viên chủ nhiệm là Hạ Hòa không khỏe, mình đưa Hạ Hòa về ký túc xá trước. Giáo viên chủ nhiệm dặn hai người chú ý an toàn.

Tiệm ăn không cách trường quá xa nhưng cũng không gần, Thẩm Dịch sợ Hạ Hòa khó chịu nên muốn bắt xe nhưng cô từ chối.

Hạ Hòa đi đứng liêu xiêu, Thẩm Dịch ngồi xổm xuống cõng Hạ Hòa trên lưng. Đi được một đoạn đường, Hạ Hòa cảm thấy đầu óc không còn khó chịu như trước liền bảo mình muốn xuống.

Thẩm Dịch kể từ sau trận cãi vã năm lớp 11, phần lớn thời gian đều thuận theo Hạ Hòa cũng không kỳ kèo mà thả người từ trên lưng xuống.

Ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên mặt hai người, Hạ Hòa ngước mắt nhìn lên không trung, cả bầu trời đầy sao. Từ khi lên thành phố thì rất hiếm khi nhìn thấy sao, ánh trăng cũng rất đẹp.

Chất cồn làm con người ta thả lỏng, dây cung thường ngày căng thẳng cũng không còn chặt như thế nữa, những khao khát chôn giấu dưới đáy lòng không nói ra được vào lúc này cũng rục rịch trỗi dậy.

"Thẩm Dịch."

Thẩm Dịch quay đầu nhìn Hạ Hòa.

"Em thích anh."

Hạ Hòa nói.

Hạ Hòa thẳng thắn lại táo bạo.

Thẩm Dịch cúi đầu hôn Hạ Hòa:

"Anh cũng vậy."

Thẩm Dịch nói:

"Anh yêu em, Hạ Hòa."

Họ từ nhỏ đến lớn đều ở cạnh nhau và cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện, là tình yêu cũng được, là tình thân cũng hay. Họ sẽ bên nhau cả đời.

Trước Tiếp