Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Căn phòng học oi bức chứng kiến những ngày cuối cùng của đời học sinh cấp hai của Hạ Hòa.
Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng dặn dò những điều cần lưu ý khi đi thi, Hạ Hòa đem thẻ dự thi cất kỹ vào cặp sách.
Chuông tan học vang lên kèm theo câu nói cuối cùng của thầy giáo:
“Tan học thôi, chúc các em kỳ thi chuyển cấp thuận lợi.”
Tất cả học sinh ùa ra khỏi phòng học như ong vỡ tổ, trên tay ai nấy đều cầm theo sổ tay ôn tập.
Hạ Hòa xếp thẻ dự thi và sách vở vào cặp. Ba năm cấp hai, số sách giáo khoa cộng với vở ghi chép và đống sách bài tập tự bỏ tiền túi ra mua xếp lại với nhau trông như một ngọn núi nhỏ.
Hà Văn Văn chạy tới định kéo cô ra khỏi ghế:
“Lấy mấy quyển sách ra ném đi, phát tiết một chút cho nhẹ người.”
“Không đâu, để dành đem bán lấy tiền đấy.”
Hạ Hòa lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
Hà Văn Văn trừng mắt nhìn cô, trên mặt chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì, nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu:
“Cậu đúng là đồ kiệt sỉ.”
Cô ấy tùy tiện vơ lấy một cuốn sổ ghi chép lỗi sai trên bàn mình đưa cho Hạ Hòa:
“Dùng của tôi đi, được chưa hả?”
Hạ Hòa không từ chối, nhận lấy cuốn sổ bạn đưa rồi đi theo ra ngoài.
Toàn bộ học sinh khối chín đều đã ra khỏi khu dạy học, vì sắp thi nên học sinh khối bảy và khối tám đều được nghỉ.
Hành lang đầy ắp tiếng ồn ào của học sinh, không biết là ai đã khơi mào trước:
“Chúc kỳ thi thuận lợi! Trần Gia Nghi, tớ thích cậu!”
Sách vở bắt đầu bị ném xuống dưới lầu.
Những tiếng hét nối đuôi nhau vang lên liên tiếp, Hạ Hòa cảm thấy lỗ tai mình như muốn tê dại. Mỗi người gọi một cái tên khác nhau nhưng âm lượng thì đều to như nhau cả.
Hạ Hòa vốn không tin vào định mệnh nhưng mọi thứ lại diễn ra quá đỗi tình cờ. Cô vừa vặn quay đầu lại, Thẩm Dịch cũng vừa vặn đứng sau lưng nhìn cô. Hai người nhìn nhau, không ai lên tiếng nhưng trong đôi mắt đều phản chiếu hình bóng của đối phương.
Mọi thứ đều vừa vặn đến thế, đối với cô và cả Thẩm Dịch đều là vừa đúng lúc.
“Thi tốt nhé, Hạ Hòa.”
Dù xung quanh vô cùng ầm ĩ thì giọng nói của Thẩm Dịch vẫn nương theo gió lọt vào tai Hạ Hòa.
“Thi tốt nhé, Thẩm Dịch.”
Hạ Hòa đáp lại.
Thẩm Dịch hiếm khi nở một nụ cười với cô.
Hạ Hòa cuối cùng vẫn không ném cuốn sổ của Hà Văn Văn xuống lầu. Cô nghèo quen rồi, một cuốn vở dùng như hai, dùng xong cũng không ném mà giữ lại.
Náo loạn đã đời, mọi người đều giải tán về ký túc xá để chuẩn bị đồ dùng cho buổi thi ngày mai.
Ngày thi là một ngày nắng ráo, trước cổng trường đứng đầy phụ huynh.
Thẩm Dịch và Hạ Hòa không cùng một điểm thi.
Hạ Hòa không thấy căng thẳng như mình tưởng, cô nhìn dáng vẻ của Thẩm Dịch cũng chẳng có vẻ gì là bồn chồn cả.
Những gì cần ôn đã ôn, những gì cần làm cũng đã làm xong, lúc này có cuống lên cũng vô dụng.
Sau khi thi xong môn đầu tiên, Hạ Hòa không thấy quá khó, cô cảm thấy mình làm bài khá tốt.
Hỏi Thẩm Dịch thi thế nào, cậu buông một câu "cũng tạm" khiến Hạ Hòa hoàn toàn yên tâm.
Sau khi tất cả các môn đã thi xong, Hà Văn Văn đến hỏi cô cảm thấy thế nào.
Trên mặt Hạ Hòa hiếm khi xuất hiện vẻ đắn đo, cô hỏi lại:
“Cậu muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?”
Hà Văn Văn nghiến răng đập bàn:
“Nói thật!”
“Tôi làm bài đều rất tốt.”
Hạ Hòa nói.
Bạn cùng bàn ngồi cạnh Hà Văn Văn không nhịn được "phụt" một tiếng cười ra ngoài.
Hà Văn Văn đưa hai tay đấm ngực:
“Cậu cứ lừa tôi đi còn hơn.”
Hạ Hòa đứng dậy vỗ vỗ lưng bạn, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt:
“Xin lỗi nhé, tôi không biết nói dối chút nào cả.”
Cô thở dài
“Sự thật là tôi làm bài không tệ đâu.”
Biểu cảm đó cộng với động tác ấy khiến cô trông có vẻ rất "đáng ghét".
Hà Văn Văn vờ như muốn lao vào cấu xé cô, nghiến răng ken két:
“Hạ Hòa, cậu im miệng đi!”
Bạn cùng bàn của bạn ấy lại kéo bạn ấy lại:
“Rõ ràng người đòi nghe lời thật là cậu mà.”
Các bạn học xung quanh đều cười rộ thành một đoàn, Thẩm Dịch đứng ở góc lớp cũng khẽ hừ nhẹ hai tiếng phụ họa.
“Thẩm Dịch.”
Có người gọi một tiếng ở cửa phòng học.
Hạ Hòa ngó đầu nhìn về phía người vừa phát ngôn.
“Thầy chủ nhiệm tìm cậu.”
Thẩm Dịch đứng dậy, bước nhanh về phía cửa.
Hạ Hòa cũng nhân lúc hỗn loạn thoát khỏi "ma trảo" của Hà Văn Văn mà đi theo Thẩm Dịch đến văn phòng giáo viên.
Cô không vào trong mà ngồi xổm ở cửa chờ cậu.
Kỳ thi đã kết thúc, Hạ Hòa định bụng sẽ đem bán hết sách vở sau đó về nhà một chuyến, ở nhà hai ngày rồi quay lại tìm một công việc làm thêm bao ăn bao ở cho đến lúc khai giảng. Như vậy vừa giải quyết được cái bụng lại vừa kiếm được tiền, rất hời.
Đầu óc cô đang mải mê tính toán nên không chú ý đến tình hình trong văn phòng.
Cho đến khi tiếng quát “Thẩm Dịch!” của thầy chủ nhiệm làm cô giật mình tỉnh cả người.
Thẩm Dịch chạy vụt ra ngoài, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ hằn học, hơi thở dồn dập. Cậu chạy ra mà chẳng thèm liếc nhìn Hạ Hòa đang ngồi xổm trên đất lấy một cái, cứ thế lao thẳng ra phía cổng trường.
“Thẩm Dịch!”
Thầy chủ nhiệm cũng chạy đuổi theo sau.
Hạ Hòa bị cái tư thế này dọa cho nhảy dựng, cũng chẳng kịp để tâm đến cái chân vừa mới khỏi mà chạy theo hướng của Thẩm Dịch.
“Chặn em ấy lại!”
Thầy chủ nhiệm hét lớn với bác bảo vệ ở cổng.
Bác bảo vệ bị tiếng hét làm cho ngơ ngác, trừng mắt nhìn thì thấy Thẩm Dịch đang lao tới.
Đừng để Thẩm Dịch chạy thoát ra ngoài, đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Hạ Hòa:
“Đóng cổng lại!!!”
Bác bảo vệ không phụ sự tin tưởng của Hạ Hòa, nhanh chân hơn một bước đóng sập cổng trường lại.
Hạ Hòa lúc này bắt đầu thấy hận tại sao mình lại bị trẹo chân.
Thầy chủ nhiệm và thầy giáo dạy toán chạy đến bên cạnh Thẩm Dịch trước, ba người đàn ông trưởng thành hợp lực mới khó khăn lắm mới khống chế được cậu.
Hạ Hòa chạy đến trước mặt Thẩm Dịch, mắt cậu đỏ ngầu, trán nhễ nhại mồ hôi.
Hạ Hòa chưa từng trải qua chuyện này cũng không dám tùy tiện bảo thầy chủ nhiệm buông cậu ra.
Cô ngồi xổm xuống trước mặt Thẩm Dịch, nhẹ giọng hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Thẩm Dịch nhìn cô mà không nói lời nào, những tia máu đỏ trong mắt càng thêm rợn người.
Tim Hạ Hòa thắt lại, người có thể khiến Thẩm Dịch kích động đến mức này không có nhiều.
Giọng cô càng hạ thấp hơn, dịu dàng hỏi:
“Có chuyện gì vậy, Thẩm Dịch, cậu nói cho tôi biết đi, có vấn đề gì chúng ta cùng nhau giải quyết.”
Thẩm Dịch nhìn cô, đôi mắt chợt đỏ hoe, chỉ thốt ra một câu:
“Mẹ không còn nữa.”
Trái tim Hạ Hòa đột ngột thắt chặt, mắt cô cay xè nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào.
“Các thầy buông Thẩm Dịch ra trước đi ạ.”
Cô nói với thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm nhìn cô với vẻ không tán thành, trạng thái của Thẩm Dịch lúc này ai nhìn vào cũng thấy không thể tùy tiện buông tay.
Hạ Hòa rất kiên trì:
“Để em nói chuyện với cậu ấy.”
Thầy chủ nhiệm không còn cách nào khác, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt cả, thầy ra hiệu cho thầy toán và bác bảo vệ rồi buông Thẩm Dịch ra.
Thẩm Dịch không hề nổi điên như tưởng tượng, cậu hệt như bị rút cạn toàn bộ sức lực trong nháy mắt, cả người đổ sụp xuống đất.
Hạ Hòa đưa tay định kéo cậu dậy nhưng không đủ sức.
“Thẩm Dịch, chúng ta về nhà trước đã.”
Giọng Hạ Hòa rất bình tĩnh.
Con ngươi của Thẩm Dịch chuyển hướng nhìn cô.
“Về nhà trước, những chuyện còn lại về nhà rồi nói.”
Hạ Hòa lại dùng sức cố kéo cậu đứng lên.
“Đúng vậy, về nhà, phải về nhà trước.”
Giọng Thẩm Dịch khản đặc.
Cậu khôi phục lại chút sức lực, dưới sự lôi kéo của Hạ Hòa mà đứng dậy.
Hai người vừa mới thi xong, trời đã bắt đầu về chiều, xe khách về thôn đã không còn chuyến nào nữa.
Chỉ còn xe dù chạy lên trấn với mức giá cao gấp đôi xe khách.
Hạ Hòa nhẩm tính trong lòng, số tiền còn lại của cô vừa đủ để đi xe đến trấn, còn đến trấn rồi phải làm sao thì lúc đó tính sau.
Thẩm Dịch từ sau khi nói câu đó thì không hề lên tiếng nữa, Hạ Hòa trực tiếp nói với thầy chủ nhiệm về quyết định của mình. Thầy chủ nhiệm cũng không thể đi cùng họ vì trường vẫn còn một đống học sinh vừa thi xong.
Bất đắc dĩ, thầy chỉ có thể dặn dò Hạ Hòa chú ý an toàn, lại sợ cô không có tiền nên nhét vào tay cô 200 tệ.
Hạ Hòa cứ thế kéo Thẩm Dịch ra khỏi cổng trường, hai người bắt taxi đến bến xe rồi tùy tiện tìm một chiếc xe tư nhân chạy thẳng về trấn sau đó ngồi lên.
Tài xế cũng rất dứt khoát, khách lên xe là chạy ngay.
Lần đầu tiên Hạ Hòa thấy căm ghét cái chứng say xe đến chết đi sống lại của mình. Cô nhịn nôn mửa để chú ý đến tình hình của Thẩm Dịch. Từ lúc lên xe cậu không nói một lời nào, đôi mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, tay đặt trên đầu gối, móng tay đã ghim sâu vào da thịt.
Hạ Hòa nén cảm giác khó chịu định gỡ tay Thẩm Dịch ra nhưng tay cô vừa chạm vào tay cậu đã cảm nhận được cậu đang run rẩy.
Không chỉ có tay mà cả người Thẩm Dịch đều đang run lên bần bật.
Hạ Hòa xích lại gần sát bên cậu:
“Thẩm Dịch.”
Tay cô nắm chặt lấy tay cậu, hai người dựa sát vào nhau:
“Vẫn còn có tôi ở đây, tôi sẽ luôn ở bên cậu.”
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu vài lần nhưng Hạ Hòa không để tâm.
Có lẽ vì tinh thần luôn căng cứng nên cho đến khi xuống xe Hạ Hòa vẫn chưa nôn ra. Khó chịu thì có khó chịu nhưng không nôn cũng coi như là một sự trưởng thành.
Đến trấn xuống xe, dượng của Thẩm Dịch đã chờ sẵn ở đó.
Hạ Hòa đoán chắc là thầy chủ nhiệm đã gọi điện thông báo cho gia đình cậu.
Không dừng lại một giây nào, họ xuống xe rồi leo lên xe máy của dượng Thẩm Dịch, hướng về phía trong thôn mà xuất phát.
Ngôi làng vốn dĩ yên tĩnh giờ lại vang lên tiếng nhạc đám ma buồn bã, nhà của Thẩm Dịch đèn đuốc sáng trưng.
Hạ Hòa không về nhà mình mà cùng Thẩm Dịch về nhà cậu trước.
Đa số người trong thôn đều đang ở nhà cậu để túc trực bên linh cữu. Theo tập tục trong thôn, sau khi người mất thì con cháu hiếu thảo phải làm lễ phát tang, mặc áo vải xô, tay cầm hương đi vòng quanh quan tài rồi quỳ xuống dập đầu.
Thẩm Dịch vừa về đến cửa đã bị Thẩm Thu buộc một mảnh vải trắng lên đầu.
Hạ Hòa không yên tâm về Thẩm Dịch, cô cũng xin một mảnh vải nhỏ đi theo sau cậu.
Trong sân toàn là người trong thôn, chiếc quan tài màu đen được đặt trên bốn chiếc ghế, phía trước cửa đặt một chiếc bàn bày đồ cúng.
Kể từ khi bị bắt cóc về đây, Mạnh Vi chưa từng chụp một tấm ảnh nào thế nên di ảnh đặt trên bàn là bản phóng to từ thẻ học sinh của bà ấy.
Cô gái trong ảnh buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc sơ mi trắng, khóe mắt có một nốt ruồi lệ y hệt như của Thẩm Dịch. Cô ấy thanh xuân, xinh đẹp, đối lập hoàn toàn với người đàn bà đầu bù tóc rối, gầy gò đến mức hai má hóp lại trong ký ức của Hạ Hòa.
Đây là Mạnh Vi, đây mới là bà ấy, đây là con người thật của bà ấy.
Họ đã hủy hoại bà, tất cả mọi người, tất cả những người ở nơi này.
Hạ Hòa cảm thấy những người xung quanh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Cô cảm giác tay của họ đều dính máu, máu của Mạnh Vi.
Trên mặt họ hoặc là vẻ tiếc nuối hoặc là nỗi bi thương.
Nhưng năm đó khi Mạnh Vi bị bắt cóc về đây, chẳng có ai báo cảnh sát, chẳng có ai giúp bà ấy. Lúc bà cõng Thẩm Dịch bỏ chạy cũng chẳng ai giúp, thậm chí ngay cả khi Thẩm Võ đánh đập bà ấy dã man cũng chẳng có lấy một người đưa tay cứu giúp.
Họ tiếc nuối cái gì?
Họ bi thương vì cái gì chứ?
Chẳng phải chính họ đã thấy chết mà không cứu sao?
Chẳng phải chính mọi người trong cái thôn này đã gây ra tất cả chuyện này hay sao?
Hạ Hòa cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, cô cảm thấy cả cái thôn này đều là những kẻ giết người.
Họ đã g**t ch*t Mạnh Vi.