Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 26: Một cú đá đau điếng và chuyến xe bão táp

Trước Tiếp

Thằng dở hơi kia xuất hiện rồi.

Hạ Hòa nhìn theo hướng tiếng vang, đúng thật là tên mập chết tiệt từng bị cô tẩn cho một trận hồi nhỏ, giờ đây gầy nhom như bộ xương khô, Hạ Hòa thầm đặt lại cho hắn cái biệt danh mới là Tế Cẩu.

Trong lòng Hạ Hòa tự nhủ không thèm chấp nhặt với hạng óc bã đậu.

Thằng dở hơi đó dừng chiếc xe máy ngay trước mặt cô rồi lại réo lên một tiếng:

“Gà ác!”

Sau xe máy của hắn ta còn chở một cô gái, cô ta nghe hắn gọi Hạ Hòa như vậy thì cười ngặt nghẽo, chẳng thèm nể mặt ai.

Tiếng cười ấy làm tâm trạng Hạ Hòa tệ đi trông thấy, mà tâm trạng đã không tốt thì nhìn thằng dở hơi kia lại càng thêm ngứa mắt.

Con người ta một khi đã có thứ gì hoặc ai đó nhìn không thuận nhãn thì rất dễ làm ra chuyện ngốc nghếch và nghệ sĩ hành vi Tiểu Hòa đã phạm phải cái ngu ngốc đầu tiên trong ngày.

Hạ Hòa nhìn chằm chằm vào Tế Cẩu, đôi môi khẽ mở:

“Kêu mẹ mày đấy à.”

Giọng cô không lớn nhưng đủ để hai người kia nghe thấy rõ mồn một.

Tế Cẩu không ngờ cô lại dám phun ra một câu như thế, mặt hắn ta lập tức đen sầm lại.

“Mày đừng tưởng mày là con gái thì tao không dám tẩn mày nhé.”

Hạ Hòa ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho hắn ta mà tìm một tảng đá rồi ngồi xuống.

Tế Cẩu nhảy xuống khỏi xe máy, mặt đen như đít nồi, đứng từ trên cao nhìn xuống Hạ Hòa.

“Mày nhắc lại câu vừa rồi lần nữa xem.”

Hạ Hòa tức đến bật cười:

“Mày bảo tao nói là tao phải nói à, mày là ai mà mặt mũi lớn thế.”

“Hạ Hòa!!!”

Tiểu Hòa bắt đầu phạm cái ngu ngốc thứ hai:

“Kêu mẹ mày đấy à.”

Hạ Hòa quên mất rằng những kẻ dở hơi vốn dĩ dở hơi là vì cái đầu to như đầu heo nhưng bộ não chỉ bé bằng hạt mè, chẳng chịu nổi chút kích động nào.

Vừa bị khích đã cuống cuồng lên, nhất là khi cái sĩ diện còn lớn hơn cả trời.

Lẽ tự nhiên, hắn ta sẽ không muốn mất mặt trước cô gái mình thích.

Ngay khoảnh khắc cái chân của thằng dở hơi kia đá tới, Hạ Hòa định rụt cái chân đang sưng to như móng giò ra sau để tránh nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Tế Cẩu dù có gầy đi bao nhiêu thì vẫn là con trai, Hạ Hòa cảm thấy trên cái nền trẹo chân sẵn có thì cô lại vừa tăng thêm nguy cơ bị gãy xương.

Đau, đau đến mức Hạ Hòa vã cả mồ hôi lạnh.

Đau đến nỗi khi cô vung gậy quất trả vào người thằng dở hơi kia cũng chẳng còn chút sức lực nào.

Thằng dở hơi bị cô quất một gậy mới nhận ra chân của Hạ Hòa đang bị sưng.

Hạ Hòa vất vả lắm mới đi bộ từ nhà ra đầu thôn, mặt mũi vừa mới hồng hào lên một chút, giờ vì cú đá này mà đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Chân mày bị làm sao thế?”

Tế Cẩu có chút hoảng sợ, ngữ khí hiếm khi mang theo vẻ rối loạn.

Dù đau đến không chịu nổi, trong lòng Hạ Hòa vẫn không quên tự lẩm bẩm: Đối thủ đã biết sợ, Tiểu Hòa gỡ lại được một bàn.

Tế Cẩu bị dáng vẻ của cô dọa cho sợ thật rồi. Theo tính cách của Hạ Hòa, hắn ta mà đá một cái thì chắc chắn cô phải cầm gậy quất thẳng vào đầu hắn ta ngay. Không phải hắn ta có máu khổ dâm mà là vì cái "thiết lập nhân vật" của Hạ Hòa lúc này sai quá sai.

Hắn ta cúi người xuống định kéo Hạ Hòa đang ngồi bất động dưới đất lên, nhưng vừa mới khom lưng thì nghe thấy một tiếng quát lớn.

“Làm cái gì đấy!!”

Hạ Hòa bị tiếng quát đó làm cho giật mình, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy thôn trưởng cùng Thẩm Dịch đang hớt hải chạy về phía này.

Tế Cẩu nhìn khuôn mặt trắng bệch đẫm mồ hôi của Hạ Hòa, rồi lại nhìn thôn trưởng và Thẩm Dịch đang hùng hổ xông tới.

Không một chút do dự, hắn ta nhảy lên xe máy, rồ ga một cái thật mạnh để lại một làn khói xe mù mịt cho Hạ Hòa.

Thẩm Dịch chạy đến, đỡ Hạ Hòa đang ngồi dưới đất dậy rồi lại nhìn xuống cái mắt cá chân sưng vù như móng giò của cô.

Thấy sắc mặt trắng bệch của Hạ Hòa, cậu nheo mắt nhìn chằm chằm theo bóng lưng nghênh ngang của Tế Cẩu, giọng nói lạnh lẽo như vụn băng:

“Tôi thấy hắn đá cậu.”

Hạ Hòa đau đến mức không nói nên lời, đôi mày nhíu chặt lại.

Thẩm Dịch một tay đỡ cô, ngồi xổm xuống kiểm tra mắt cá chân.

Dù có lớp tất che lại vẫn thấy nó sưng vồng lên một mảng lớn, Thẩm Dịch định đưa tay sờ thử nhưng lại sợ cô đau:

“Đau lắm phải không?”

Thẩm Dịch hỏi.

Hạ Hòa vốn dĩ vẫn nhịn được nhưng khi nghe Thẩm Dịch hỏi, cô bỗng thấy mũi cay cay, không cầm lòng được nữa:

“Cũng…hơi đau.”

“Tôi định bắt xe nhờ lên trấn mua ít thuốc giảm sưng.”

Thẩm Dịch “ừ” một tiếng, tỏ ý đang lắng nghe.

“Đi bộ mãi mới ra tới đầu thôn thì lại gặp thằng dở hơi đó, cái miệng tôi lại cứ không kiềm chế được, thấy có người phạm tiện là lại thích đáp trả ngay.” Hạ Hòa cố dùng nụ cười để che giấu đi tiếng nấc nghẹn: “Mệt thật đấy.”

“Tôi sẽ không để cậu phải chịu thiệt đâu.”

Thẩm Dịch nói.

Lúc này thôn trưởng mới đi tới trước mặt Hạ Hòa.

Nhìn thấy cái mắt cá chân sưng to tướng của cô, ông ấy giật mình:

“Ái chà, sao lại ra nông nỗi này?”

Hạ Hòa lúc này đã thu lại cảm xúc được tám chín phần, cô giải thích:

“Hôm qua cháu không cẩn thận nên bị trẹo chân ạ.”

“Cái này có vẻ nghiêm trọng đấy.”

“Thẩm Dịch chẳng phải biết lái xe sao, bảo nó chở cháu lên trấn mà bốc thuốc.”

“Hả?”

Hạ Hòa ngạc nhiên nhìn Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống trước mặt cô:

“Xe đỗ ở ngã tư kia, tôi chở cậu lên trấn.”

Hạ Hòa nhìn về phía ngã tư, đúng là thấy một chiếc xe máy đang đỗ ở đó, chính là chiếc của dượng Thẩm Dịch.

Thôn trưởng xua tay hối thúc:

“Đi mau đi, đi mau đi, chân cẳng thế này là nặng lắm rồi đấy.”

Hạ Hòa vòng tay qua vai Thẩm Dịch, cả người gục lên lưng cậu, giọng lý nhí hỏi:

“Cậu lên trấn làm gì thế?”

“Đi đăng ký bảo hiểm y tế cho mẹ tôi.”

Mạnh Vi mấy năm nay vẫn luôn trong tình trạng không hộ khẩu, mãi gần đây Thẩm Dịch mới nhờ thôn trưởng làm thủ tục nhập khẩu cho bà ấy. Sau nhiều lần xét duyệt, tháng trước bà ấy mới chính thức có tên trong sổ. Thẩm Dịch không hề trì hoãn, lập tức đi đóng bảo hiểm y tế nông thôn cho bà.

Có hộ khẩu thì mọi việc dễ dàng hơn nhiều. Thẩm Dịch vừa nộp đơn tháng trước, tháng này đã có thông báo.

Trên trấn bảo thôn trưởng đưa cậu lên để điền thông tin và ký tên, sau đó cấp cho một cuốn sổ hộ khẩu mới. Trong sổ chỉ có hai người là Thẩm Dịch và Mạnh Vi mà chủ hộ chính là Thẩm Dịch.

Trên đường về thì cậu bắt gặp Hạ Hòa cùng tên béo từng bị cô tẩn hồi nhỏ.

Thẩm Dịch đỡ Hạ Hòa ngồi lên xe máy, chào thôn trưởng một tiếng rồi chuẩn bị nhảy lên xe.

Hạ Hòa một tay cầm cái cành cây lượm trong bếp làm gậy, một tay giữ lấy chân mình, tư thế trông không thể nào khó coi hơn.

Thẩm Dịch quay đầu nhìn cô một cái, đưa tay cầm lấy cái gậy trong tay cô. Hạ Hòa cứ ngỡ cậu muốn cầm giúp để mình chỉnh lại tư thế cho thoải mái.

Ai ngờ vừa đưa qua, Thẩm Dịch trực tiếp ném thẳng xuống đất.

Hạ Hòa kêu lên một tiếng:

“Ơ kìa, gậy của tôi để chống mà!”

“Tôi cõng cậu.”

Thẩm Dịch nói.

Hạ Hòa định bảo “ở ngoài đường thì cậu cõng được, chứ về đến nhà thì sao” nhưng nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm cùng bầu không khí khó chịu tỏa ra quanh người Thẩm Dịch, cô biết điều mà ngậm miệng lại. Thôi kệ đi, lát nữa về tìm cái khác sau vậy.

Thẩm Dịch giúp Hạ Hòa chỉnh lại vị trí ngồi cho ổn thỏa rồi mới leo lên xe.

Về việc Thẩm Dịch biết lái xe máy, Hạ Hòa thật sự không hề hay biết.

Đến khi Thẩm Dịch rồ ga phóng đi, Hạ Hòa mới bắt đầu cảm nhận được thực tế phũ phàng.

Chắc là Thẩm Dịch cũng mới học lái chưa lâu, Hạ Hòa cứ cảm thấy chiếc xe như sắp bay lên khỏi mặt đất đến nơi.

Vốn dĩ Hạ Hòa luôn rất bài xích việc ngồi xe, mà Thẩm Dịch cứ đột ngột tăng tốc rồi lại phanh gấp. Sau lần phanh gấp thứ ba, Hạ Hòa không nhịn được nữa:

“Cậu học lái bao lâu rồi?”

“Một tuần.”

Hạ Hòa: “……”

Hạ Hòa lặng lẽ dời tay đang chống ở yên sau sang ôm lấy eo Thẩm Dịch. Cái mạng và cái mặt cái nào quan trọng hơn, cô vẫn còn phân biệt được.

Sau bảy lần phanh gấp nữa, cuối cùng cũng đến được phòng khám nhỏ trên trấn.

Trải qua các cung bậc cảm xúc từ lo sợ phập phồng ban đầu, đến việc thầm viết di chúc trong đầu, rồi cuối cùng là tâm lặng như nước, Hạ Hòa cảm thấy mình sắp đắc đạo thăng thiên đến nơi rồi.

Lúc xuống xe cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nổi nóng nữa, chỉ thở dài một tiếng:

“Lần sau có chở người khác thì đừng lái kiểu này nhé.”

Thẩm Dịch không phản bác, gật đầu tỏ ý đã biết.

Cái "gậy chống" này của cô đúng là rất đáng tin cậy, cậu cõng cô vào tận bên trong phòng khám.

Chỉ mới một lúc mà Hạ Hòa cảm giác mắt cá chân mình lại sưng thêm một vòng nữa, Thẩm Dịch cũng nhìn thấy, sắc mặt vừa mới đỡ hơn chút giờ lại trở nên khó coi.

Bác sĩ khám xong liền hỏi cô có phải sau khi trẹo chân không dùng đá chườm lạnh không, đã vậy còn không chịu nghỉ ngơi tử tế khiến vết thương chồng thêm vết thương.

“Cái chân này của cháu thì đừng có mơ đến chuyện khai giảng là khỏi nhé, tiêu sưng được là tốt lắm rồi. Về nhà thì nằm yên một chỗ cho tôi, đừng có mà đi lại lung tung.”

Hạ Hòa nghe xong không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết gật đầu lia lịa tỏ vẻ sẽ tuân thủ tuyệt đối lời dặn của bác sĩ.

Bác sĩ kê cho cô ít thuốc tiêu viêm cùng với thuốc xịt và thuốc bôi ngoài da.

Chỉ có bấy nhiêu thuốc mà tốn của cô hơn 50 tệ, làm Hạ Hòa xót ruột vô cùng.

Sau khi lấy thuốc và nghe xong dặn dò của bác sĩ, Thẩm Dịch chở cô về nhà.

Đến cổng nhà Hạ Hòa, cậu ngồi xổm xuống định cõng cô vào nhưng cô từ chối. Giờ này chắc chắn cả nhà đều đang có mặt, cô không muốn nghe thấy trong thôn lại râm ran mấy tin đồn thất thiệt giữa mình và Thẩm Dịch.

Cô thì sao cũng được nhưng nghe mãi cũng thấy phiền.

Thẩm Dịch cũng không nài ép, cậu đứng dậy dặn dò:

“Nghỉ ngơi đi, đừng chạy nhảy linh tinh.”

Hạ Hòa gật đầu ra hiệu mình đã biết.

Từ cổng vào đến trong phòng cũng chẳng xa mấy, cô có thể lò cò vào được.

Vừa đẩy cửa ra, Hạ Hòa liền thấy mấy người ở thôn bên cạnh đang ngồi trong sân.

Với hình tượng và bộ dạng này, ngay khi mở cửa thì Hạ Hòa lập tức trở thành tâm điểm chú ý.

“Chân cẳng bị làm sao thế này?”

Một người phụ nữ trạc tuổi mẹ Hạ ngồi cạnh bà ta, chẳng biết nên gọi là thím hay là bác lên tiếng hỏi.

Mẹ Hạ thở dài:

“Bị trẹo đấy bà ạ, từ nhỏ đã cẩu thả rồi, đi đứng thôi cũng trẹo được chân, bà bảo xem thế thì làm nên trò trống gì chứ. Sau này chuyện gả chồng cũng là cả một vấn đề đấy.”

Đã có mẹ Hạ giải thích hộ rồi nên Hạ Hòa cũng lười mở miệng, cô cứ thế lò cò định nhảy về phòng mình.

Hạ Thiến chạy tới đỡ lấy cô, Hạ Hòa nhìn cô ta với vẻ kỳ quái nhưng cũng không nói gì.

Trước Tiếp