Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 12: Đòn đáp trả và Lòng tự trọng

Trước Tiếp

“Thẩm Dịch!”

Thẩm Dịch ngẩng đầu nhìn về phía cô. Lúc này Hạ Hòa cũng chẳng thèm quan tâm xem hai người có còn đang chiến tranh lạnh hay không.

“Quay lại trường ngay!”

Hạ Hòa gọi thêm một tiếng.

Đám oắt con tóc tai đủ màu kia lập tức trừng mắt nhìn cô. Thế nhưng ánh mắt của ba Hạ lúc giận dữ còn uy phong hơn đám oắt con này nhiều nên Hạ Hòa sớm đã chẳng thấy sợ. Cô chạy nhanh đến bên cạnh Thẩm Dịch, kéo tuột cậu vào lại phía trong cổng trường.

Thẩm Dịch không phản kháng, cứ thế để mặc cho Hạ Hòa lôi đi.

“Cậu ngốc à? Cửa trường có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cậu kìa. Cậu không cảm thấy có gì bất thường sao?”

Thẩm Dịch ngước mắt nhìn Hạ Hòa, khẽ hỏi:

“Cậu hết giận rồi hả?”

Hạ Hòa suýt nữa thì bật cười vì tức. Vào cái lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà Thẩm Dịch vẫn còn tâm trí để quan tâm xem cô có đang giận hay không.

“Sáng nay cậu đánh nhau với bọn họ à?”

Hạ Hòa hỏi.

Từ khi Thẩm Dịch biết đánh trả, cậu như trút bỏ được sự nhẫn nhịn bấy lâu, không chỉ đánh nhau với Thẩm Võ mà thỉnh thoảng còn xô xát với đám trẻ cùng lứa. Hạ Hòa chưa từng tận mắt thấy cậu đánh nhau bao giờ, lần nào cũng chỉ có thể dựa vào mức độ thương tích để đoán xem cậu thắng hay thua.

“Vì sao?”

Hạ Hòa hỏi tiếp.

“Bọn họ xúc phạm mẹ tôi.”

Giọng Thẩm Dịch đều đều, Hạ Hòa không nghe ra được là cậu đang buồn hay đang đau lòng.

“Có cả Hạ Thiên tham gia đúng không?”

Thẩm Dịch im lặng.

Nhìn phản ứng này, Hạ Hòa thừa biết cái thằng trời đánh Hạ Thiên chắc chắn có nhúng tay vào.

Chuyện Thẩm Dịch có một người mẹ điên và một ông bố nát rượu chẳng phải điều gì xa lạ ở cái làng này hay trong trường học. Đàn ông ở đây hễ say vào là đánh người, gần như chẳng có ai là không biết uống rượu cả. Chỉ là nhà Thẩm Dịch có phần nghiêm trọng hơn thôi. Thế nên mỗi khi mẹ cô lấy ba mình ra so sánh với ba Thẩm Dịch, Hạ Hòa luôn muốn nói rằng ai cũng như ai cả, chẳng có ai tốt hơn ai đâu.

Hạ Hòa không hỏi sâu thêm xem bọn họ đã nói gì nhưng dù là lời gì đi nữa thì đối với Thẩm Dịch, đó chắc chắn là một sự tổn thương sâu sắc.

Cô chợt nhớ đến tờ giấy hồi sáng:

“Cái đứa con gái ban sáng, cậu quen nó đúng không?”

Thẩm Dịch đáp lời rất nhanh:

“Không quen.”

“Thế cậu đã từng gặp đám người ở ngoài cổng kia chưa?”

“Chưa.”

“THẨM DỊCH!!!”

Ngay khi nghe thấy tiếng gọi đó thì gương mặt Thẩm Dịch lộ rõ vẻ chán ghét. Hạ Hòa rất ít khi thấy cậu biểu lộ cảm xúc trực tiếp như vậy, đây là lần đầu tiên cô thấy Thẩm Dịch thể hiện sự căm ghét một người ra mặt.

“Thằng ranh con, mày có giỏi thì đừng có chui rúc trong trường! Hai ngày trước chẳng phải mày đánh hăng lắm sao? Hồi sáng chẳng phải mày lì lợm lắm sao? Giờ sao lại nhát như cáy thế?”

Mấy đứa tóc đen bắt đầu tràn vào trường, Hạ Thiên lủi thủi đi cuối cùng. Đám nam sinh cùng mấy đứa con gái đưa giấy cho Thẩm Dịch hồi sáng cũng có mặt. Tầm bảy tám người vây quanh Hạ Hòa và Thẩm Dịch vào giữa. Hạ Thiên đứng ở ngoài cùng, cúi gầm mặt không dám nhìn thẳng vào chị mình.

Hạ Hòa thầm nghĩ, Hạ Thiên dù có nát thì cũng chỉ nên giống như thế hệ trước trong làng: uống rượu, hút thuốc, đánh vợ và bốc phét. Không ngờ nó còn "có bản lĩnh" đến mức bắt đầu kéo bè kết cánh như thế này.

Thẩm Dịch nắm lấy quai cặp của Hạ Hòa định dắt cô chạy ra ngoài nhưng đám người kia vất vả lắm mới chặn được cậu, sao có thể dễ dàng để cậu đi như vậy. Chúng đứng chắn đường, nhất quyết không cho đi.

“Tránh ra.”

Gương mặt Thẩm Dịch còn lạnh lẽo hơn cả giọng nói.

“Không tránh đấy!”

Hạ Hòa cảm thấy lực kéo trên quai cặp của mình biến mất. Đến khi cô kịp phản ứng thì Thẩm Dịch đã lao vào đánh nhau với kẻ đang chắn trước mặt.

Lần đầu tiên Hạ Hòa thực sự thấy Thẩm Dịch chiến đấu. Mấy đứa cùng xông lên một lúc mà cũng không áp chế nổi cậu. Cô không hiểu một Thẩm Dịch gầy gò như thế sao lại có sức mạnh lớn đến vậy.

Nhưng dù sức dài vai rộng đến đâu thì Thẩm Dịch cũng chỉ có một mình, hai nắm đấm không địch lại bốn tay. Chẳng mấy chốc cậu đã bị ba đứa con trai ấn xuống đất và bắt đầu ăn đòn đau. Mấy đứa con gái đứng bên cạnh rõ ràng đã quá quen với cảnh này nên chỉ dửng dưng đứng xem.

Hạ Hòa sốt ruột vô cùng. Vừa thấy Lý Tư Tư đang quét dọn gần đó bước ra, cô liền hét lớn:

“Lý Tư Tư, mau gọi thầy giáo đến đây!”

Sau đó Hạ Hòa quẳng cặp sách xuống đất, lao lên đá một cú thật mạnh vào đứa đang đè trên người Thẩm Dịch.

Cú đá này làm cả đám sững sờ. Đàn ông con trai đánh nhau, đây là lần đầu tiên chúng thấy một đứa con gái xông vào ứng cứu như vậy. Hạ Thiên vốn đứng ở góc khuất, thấy Hạ Hòa lao vào can thiệp thì nó chẳng lấy gì làm lạ vì với tính cách của chị nó, không vào giúp mới là chuyện lạ. Nó định chạy lên kéo Hạ Hòa ra nhưng vừa bị cô trừng mắt một cái, nó đã sợ hãi rụt tay lại.

Sự chú ý của mấy đứa đang đè Thẩm Dịch bị phân tán, nhờ đó cậu cũng thoát khỏi sự kìm kẹp. Thấy Thẩm Dịch đứng dậy được, Hạ Hòa mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên trong lòng cô vẫn rất lo lắng, cô chỉ có thể cầu nguyện Lý Tư Tư chạy thật nhanh, tốt nhất là đưa thầy giáo đến trước khi cô bị bọn chúng đánh.

Lý Tư Tư quả nhiên không phụ lòng mong đợi của Hạ Hòa, cô bé ấy chạy rất nhanh.

Ngay trước khi Hạ Hòa sắp bị ăn đòn thì từ đằng xa đã vang lên giọng oang oang của thầy Giám thị:

“Làm cái gì đấy? Đánh nhau trong trường học, các anh các chị còn coi kỷ luật ra gì không?”

Mấy đứa đang định lao vào Thẩm Dịch vừa nghe tiếng quát của thầy Giám thị là lập tức khựng lại. Chúng liếc nhau một cái rồi nhanh chân chạy biến. Hạ Hòa lần đầu tiên thấy Hạ Thiên có thể chạy nhanh đến thế.

“Chạy cái gì mà chạy! Đứng lại đó!”

Thầy Giám thị là một người đàn ông nhỏ nhắn ngoài năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, vừa chạy vừa thở hồng hộc trông có chút buồn cười.

Trên người Thẩm Dịch đầy vết dấu chân, mặt cũng bị cào xước rướm máu.

Cô chủ nhiệm cũng chạy đến trước mặt Hạ Hòa:

“Có chuyện gì thế này?”

Hạ Hòa lắc đầu:

“Em cũng không rõ ạ, vừa tan học là bọn họ đã chặn đường không cho Thẩm Dịch về.”

Cô chỉ tay vào Thẩm Dịch cáo trạng:

“Dấu chân trên người cậu ấy đều là do bọn họ đá đấy ạ.”

“Em có nhìn rõ là học sinh lớp nào không?”

Thầy Giám thị hỏi.

Hạ Hòa thực sự không nhìn rõ, ngoài Hạ Thiên ra cô chẳng quen ai trong số đó cả. Cô lắc đầu đáp:

“Em không quen ạ.”

Chuyện học sinh đánh nhau xảy ra như cơm bữa, thầy Giám thị thấy không bắt được người, hỏi han thêm vài câu rồi cũng để cho hai đứa ra về.

Hạ Hòa cùng Thẩm Dịch đi bộ về nhà. Cô biết với cái tính của cậu, nếu cậu không muốn nói thì có hỏi cũng chẳng được gì nên cô cũng lười đào sâu. Dù sao lý do đánh nhau của học sinh thì nhiều vô kể: có khi chỉ vì nhìn thấy ghét, có khi vì nghe phong phanh ai đó nói xấu mình.

Cô chỉ hỏi vài câu xem vết thương của Thẩm Dịch thế nào, dặn cậu về nhà nhớ chú ý rồi nhắc cậu sau này gặp đám người đó thì né xa ra một chút, đừng có đâm đầu vào như kẻ ngốc nữa.

Thẩm Dịch lắng nghe rất nghiêm túc, mỗi câu cô nói cậu đều đáp:

“Được.”

Khi Hạ Hòa về đến nhà, Hạ Thiên đã có mặt ở đó từ lâu.

Cô xưa nay vốn luôn mang định kiến với nó:

“Chà, chạy nhanh gớm nhỉ.”

Ba mẹ Hạ đang xem tivi trong phòng, Hạ Thiên lo lắng quay lại nhìn cửa phòng vì sợ ba mẹ nghe thấy.

“Liên quan quái gì đến mày.”

Nó đen mặt, hạ thấp giọng gắt gỏng.

Hạ Hòa cười lạnh:

“Ừ, không liên quan đến tao.”

Rồi cô hỏi tiếp:

“Đám bọn mày tìm Thẩm Dịch có chuyện gì?”

Thẩm Dịch không nói cho cô biết vậy thì cô đổi cách khác, hỏi thẳng kẻ chặn đường.

“Liên quan gì đến mày!”

Vẫn là câu trả lời cũ rích ấy.

Hạ Hòa đẩy mạnh Hạ Thiên đang chắn đường ra, thò đầu về phía phòng chính:

“Mẹ ơi, hôm nay con thấy Hạ Thiên cùng một lũ ngồi xổm dưới chân tường hút thuốc đấy!”

“Mày về muộn thế này còn có tư cách gì mà nói em nó.”

Giọng mẹ Hạ đầy vẻ mất kiên nhẫn vọng ra từ trong phòng.

Chuyện Hạ Thiên biết hút thuốc không phải bí mật trong nhà nhưng ba mẹ Hạ luôn mắt nhắm mắt mở cho qua. Theo lời họ thì con trai biết hút thuốc là chuyện bình thường. Cả nhà chỉ có mỗi mình Hạ Hòa là xem chuyện đó ra hồn.

Hạ Thiên cười đắc thắng, từ nhỏ đến lớn đồ đạc trong nhà này Hạ Hòa đừng hòng tranh với nó.

“Hôm nay nó còn đánh nhau ở trường nữa.”

Câu này của Hạ Hòa âm lượng không lớn.

Ba mẹ cô trong phòng không nghe thấy nhưng Hạ Thiên thì nghe rõ mồn một. Đánh nhau và hút thuốc là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Ba mẹ Hạ tuyệt đối không chấp nhận con cái gây chuyện thị phi ở bên ngoài, dù đó có là Hạ Thiên đi chăng nữa.

Hạ Thiên trợn mắt nhìn chị mình.

“Mẹ ơi!”

Giọng Hạ Hòa lần này đủ lớn để bà Hạ nghe thấy.

“Mày gọi hồn đấy à?”

Lần này Hạ Hòa không để cho em trai mình có cơ hội tẩu thoát:

“Con trai mẹ hôm nay đánh nhau ở trường đấy!”

Mắt Hạ Thiên như muốn rớt ra ngoài vì kinh ngạc.

Hạ Hòa nhướng mày nhìn nó, để lại cho nó một bóng lưng rồi ung dung bước vào phòng.

Ba mẹ họ vốn cực kỳ khắt khe với chuyện đánh nhau. Hạ Thiên tuy không bị ăn đòn nhưng bị mắng suốt cả buổi tối còn bị cắt luôn tiền tiêu vặt trong hai tuần.

Hạ Hòa chẳng biết là nó có cả tiền tiêu vặt nhưng cô cũng chẳng để tâm, miễn là nó thấy khó chịu thì cô thấy thoải mái.

Đám người kia sau lần tìm rắc rối đó cũng bặt vô âm tín. Hạ Hòa theo dõi Thẩm Dịch suốt một tuần, thấy trên người cậu không có thêm vết thương mới nào mới yên lòng.

Cô không định hỏi nguyên do nữa nhưng thật bất ngờ là chính Thẩm Dịch lại chủ động tìm cô để kể. Lý do đơn giản vô cùng: hai ngày trước khi mẹ cậu là Mạnh Vi phát bệnh đã chạy ra ngoài thì bị mấy đứa nhỏ ép ăn bùn, đúng lúc Thẩm Dịch trông thấy.

Thẩm Dịch giờ đã không còn là đứa trẻ của ngày xưa. Sức lực của một đứa lớp năm so với đám lớp ba là một trời một vực, chưa kể cậu còn thường xuyên đối phó với hạng người như Thẩm Võ. Kinh nghiệm thực chiến của cậu chắc chắn dày dạn hơn đám nhóc tì kia nhiều thế nên cậu đã tẩn cho chúng một trận.

Đám nhóc đó về mách anh chị, chính là mấy đứa đầu gấu trong trường kia. Những chuyện xảy ra sau đó thì Hạ Hòa đều đã biết cả rồi.

Nghe xong đầu đuôi, Hạ Hòa tức đến đỏ cả mặt. Cô "rầm" một cái vỗ mạnh xuống bàn. Thẩm Dịch nhìn chằm chằm vào bàn tay đỏ ửng của cô định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Hạ Hòa xắn tay áo lên, giọng cao hơn vài phần:

“Đánh hay lắm, mấy cái loại ranh con đó phải dạy cho một bài học mới chừa. Lần sau còn gặp hạng người như thế bất kể là nam hay nữ, cậu cứ gọi tôi, tôi cùng cậu tẩn chúng nó!”

Thẩm Dịch vốn đã quen với những chuyện này, cậu chủ động kể cho Hạ Hòa nghe chẳng qua vì thấy hôm đó cô giận vì cậu cứ giấu giếm. Thật ra cậu không muốn để cô biết những điều này. Chẳng hiểu sao Thẩm Dịch không muốn Hạ Hòa thấy mình sống quá thảm hại, cậu không muốn cô phải thương hại mình.

Chút lòng tự tôn ít ỏi của Thẩm Dịch đều dành trọn cho một mình Hạ Hòa.

Trước Tiếp