Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ba mươi Tết năm nay có vẻ nhộn nhịp hơn hẳn mọi năm.
Ông bà ngoại cùng nhà cậu đều sang chơi, khiến căn nhà vốn chẳng rộng rãi gì của nhà họ Hạ càng trở nên chật như nêm cối.
Hạ Hòa đang ngồi xổm dưới đất xem em trai và em gái chí chóe nhau, thấy mẹ bưng đĩa quýt đường mới mua hai hôm trước đặt lên bàn cô liền đứng dậy bốc vài quả nhét vào túi áo.
Chị gái và bà ngoại đang bưng mâm cơm tất niên ra chiếc bàn đặt ngoài sân, Hạ Hòa đã đói bụng từ lâu nên chạy lại đứng cạnh bàn, chỉ chờ người lớn lên tiếng cho phép ăn cơm.
Khi bà nội bưng đĩa gà luộc nóng hổi lên bàn, Hạ Hòa không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
Cô lén liếc mắt nhìn thấy cái đầu gà vẫn còn đó.
Bà nội kéo Hạ Thiên đang ngồi xổm dưới đất dậy ôm vào lòng.
Mắt Hạ Hòa cứ dán chặt vào cái đầu gà. Năm nay chắc phải đến lượt cô chứ, năm ngoái là em trai, năm kia cũng là em trai nên năm nay hẳn phải là cô rồi.
Gà nhà họ Hạ từ trước đến nay đều được chia phần rõ ràng, miếng nào của ai vốn đã định sẵn.
Người lớn lần lượt ngồi vào bàn, Hạ Hòa chẳng mảy may để tâm họ đang nói gì vì trong đầu cô lúc này chỉ có độc cái đầu gà.
Vừa nghe ba lên tiếng bảo "ăn cơm thôi" là cô lập tức đưa đũa gắp ngay lấy chiếc đầu gà.
“Bà nội ơi, chị ấy gắp mất đầu gà của con rồi!”
Giọng của Hạ Thiên làm tâm trạng đang tốt của cô bay biến mất một nửa, cô vờ như không nghe thấy mà cứ thế đưa đầu gà định tống vào miệng.
“Mẹ ơi, đầu gà của con!”
Tiếng gào của Hạ Thiên khiến đầu cô đau như búa bổ.
Chiếc đầu gà còn chưa kịp chạm môi đã bị bà nội nhanh tay giật mất, đến khi Hạ Hòa kịp phản ứng thì nó đã nằm gọn trong bát của Hạ Thiên.
Hạ Hòa uất ức nhảy dựng lên, định vươn tay giật lại cái đầu gà vốn thuộc về mình.
Vừa thò tay ra đã bị ai đó vả cho một nhát, Hạ Hòa đau đến mức rụt tay lại ngay lập tức.
“Bà nội nhìn chị ấy kìa!”
Giọng điệu đắc ý của Hạ Thiên càng làm Hạ Hòa thêm lộn ruột.
Cô không nói một lời lại tiếp tục chìa đũa về phía bát thằng bé, Hạ Thiên ôm khăng khăng cái bát vào lòng bà nội:
“Bà nội nhìn chị ấy kìa!”
Nó càng gào to thì Hạ Hòa càng thấy khó chịu, đôi đũa của cô lách vào bát Hạ Thiên, mắt thấy cái đầu gà vừa giành lại được sắp rơi vào bát mình đến nơi thì...
“Con không cho đâu, của con mà!”
Hạ Thiên bắt đầu khóc rống lên, giọng nó vốn dĩ rất vang làm cho hai tai Hạ Hòa tê dại.
Một chiếc đũa vụt mạnh xuống mu bàn tay cô đau nhói. Theo quán tính, cái đầu gà vừa gắp lên lại rơi tõm vào bát Hạ Thiên.
Mẹ Hạ cầm đũa đứng chắn trước mặt Hạ Hòa:
“Mày còn tranh giành với nó cái gì?”
Hạ Hòa trợn tròn mắt, ấm ức phản bác:
“Dựa vào đâu chứ, con gắp được trước mà!”
Lưng lại bị giáng thêm một cái tát khiến người Hạ Hòa lảo đảo:
“Nó muốn thì cho nó, Tết nhất đừng có để tao phải ra tay tát mày.”
Hạ Hòa chẳng màng đến mấy lời đó, cô không học được chiêu lăn lộn ăn vạ của Hạ Thiên nên chỉ biết trừng mắt lặp đi lặp lại một câu:
“Con gắp được trước, gắp được là của con.”
Hạ Hòa nói xong lại định xông về phía Hạ Thiên lần nữa.
Hạ Thiên làm mặt quỷ trêu tức cô rồi lại rúc sâu vào lòng bà nội.
“Ôi dào, nó đã để vào bát rồi thì thôi, có mỗi cái đầu gà thì cho nó đi.”
Bà nội lên tiếng.
“Con cũng bỏ vào bát rồi, con không cho, là con gắp được trước.”
Hạ Hòa cãi lại.
Bà nội nhìn sang ba Hạ:
“Anh xem nó kìa, có cái đầu gà mà cũng hậm hực phát cáu lên.”
Hạ Hòa không phục:
“Rõ ràng là con gắp được trước, dựa vào đâu mà bắt con nhường cho nó, năm ngoái là của nó, năm kia cũng là của nó. Năm nay vẫn là của nó!”
Mẹ Hạ tát bốp một cái vào đầu cô:
“Cái miệng mày không khép lại được đúng không?”
“Con gắp được trước thì phải là của con!”
Ba Hạ đứng bật dậy, bước đến đứng trước mặt Hạ Hòa:
“Hôm nay mày có muốn ăn cơm nữa không?”
Thân hình cao lớn của ông ta gây áp lực cực lớn cho đứa trẻ bảy tuổi như Hạ Hòa. Cô vốn dĩ rất sợ ba nhưng tính tình lại chẳng bao giờ chịu nhận thua.
Cô cúi đầu lầm bầm:
“Rõ ràng là con gắp được trước mà.”
“Ăn được thì ăn, không ăn được thì cút!”
Giọng Hạ Long rất lớn, cả nhà ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía này.
Hạ Hòa luôn không kiểm soát được cái miệng của mình, não chưa kịp nảy số thì miệng đã mở ra trước:
“Rõ ràng là con gắp được trước, mọi người thiên vị!”
Khi cái tát giáng xuống mông, Hạ Hòa còn chưa kịp định thần, cơn đau cộng với nỗi uất ức khiến nước mắt cô lã chã rơi:
“Mọi người đúng là thiên vị!”
“Cút ra ngoài!”
Hạ Long chỉ tay ra cửa lớn gầm lên với Hạ Hòa.
Hạ Hòa không dám cử động ngước mắt nhìn Hạ Long. Cô vừa uất ức vừa đói, nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng.
Lúc khóc trông cô rất xấu xí, rõ ràng là con gái nhưng lại đen nhất nhà. Bộ quần áo bông của chị gái để lại quá rộng so với cô, mặc vào trông chẳng khác nào khoác một cái bao tải rộng thùng thình. Mái tóc vì khó chăm sóc nên mẹ Hạ cắt cho cô kiểu đầu bù xù y hệt phiên bản lỗi của Hạ Thiên, trông chẳng khác gì một búi cỏ dại.
Hạ Hòa vẫn không giữ được miệng, nức nở nói:
“Rõ ràng là con gắp được trước...”
Hạ Long chẳng bao giờ thèm nghe nỗi lòng của cô, ông ta chỉ lặp lại hành động chỉ tay ra cửa:
“Cút!”
Hạ Hòa cảm thấy tủi thân vô cùng, lén ngước mắt nhìn ba mình.
Gương mặt Hạ Long đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, cô lại nhìn sang biểu cảm của những người khác trong nhà.
Trên gương mặt mỗi người đều là sự không đồng tình và chỉ trích, chẳng có lấy một ai đứng về phía cô.
Hạ Hòa thấy mình không sai liền vùng chạy ra ngoài.
Tuyết rơi rất dày, mỗi bước chân dẫm xuống đều để lại một dấu vết sâu hoắm.
Hạ Hòa quệt mặt cố nén những giọt nước mắt sắp trào ra.
Chiều ba mươi Tết, ngay cả con chó vàng nhỏ thường ngày hay đuổi theo sủa cô hôm nay cũng chẳng thấy đâu, chắc cũng đã về ăn cơm tất niên rồi.
Hạ Hòa đi về phía đầu thôn, cô nghĩ nếu mình đi lạc thật thì để bọn họ phải hối hận cả đời.
…
Thẩm Võ tát Mạnh Vi một cái mạnh đến mức khóe miệng Mạnh Vi chảy máu. Thẩm Dịch nấp trong góc, cậu quá gầy, trên người chỉ mặc độc một chiếc áo đồng phục rộng thùng thình mà cô của cậu mang sang, vốn là của con gái lớn nhà họ.
Lạnh quá, lạnh đến mức răng Thẩm Dịch va vào nhau cầm cập. Cậu không biết mình đang sợ hay đang lạnh, chỉ biết cơ thể cứ run lên bần bật.
Tiếng khóc thút thít của Mạnh Vi truyền vào tai, cậu ngước mắt nhìn kẻ bị đánh và người đang đánh. Gió lùa qua cửa sổ lạnh buốt, Thẩm Dịch run rẩy vòng tay ôm chặt lấy lớp áo mỏng manh.
Mặt Mạnh Vi đã bắt đầu sưng lên, khóe miệng rướm máu, nằm bệt dưới đất vừa khóc vừa cười.
Thẩm Võ bước tới, giơ chân định đá vào người cô ấy.
Thẩm Dịch chạy đến chắn trước mặt Mạnh Vi, hứng chịu cú đá đang giáng xuống của Thẩm Võ. Vì suy dinh dưỡng lâu ngày nên cậu thấp bé hơn bạn đồng lứa, gầy gò chỉ còn da bọc xương, Thẩm Võ chỉ cần một cước đã đá văng cậu ra đất.
Đau quá. Thẩm Dịch cảm giác như xương cốt mình đã gãy vụn.
Tinh thần Mạnh Vi vốn dĩ không ổn định, bị Thẩm Võ dọa một trận như vậy lại càng mất kiểm soát hơn.
Cô ấy trợn trừng mắt nhìn Thẩm Dịch đang nằm bò dưới đất không dậy nổi, ban đầu là khóc thút thít nước mắt nước mũi giàn giụa, sau đó lại bắt đầu cười ha hả, vừa cười vừa bò dậy chạy biến ra ngoài.
Thẩm Dịch gượng dậy đuổi theo sau, tuyết đã ngừng rơi, gió thổi hun hút át đi tiếng chửi rủa của Thẩm Võ ở phía sau.
Thẩm Dịch cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, Mạnh Vi đã chạy mất dạng nhưng dấu chân trên đất vẫn còn. Cậu ngồi thụp xuống một lúc để xoa dịu cơn đau trên người.
Hai năm nay Mạnh Vi lúc tỉnh lúc điên, dạo trước Thẩm Dịch mới phát hiện mỗi khi cô ấy phát bệnh thì lũ trẻ trong thôn lại ném đá vào người cô ấy, mấy hôm trước đầu cô ấy vừa bị ném trúng một lỗ, tuy không lớn nhưng chảy rất nhiều máu.
Thẩm Dịch hít sâu vài hơi, cái lạnh thấu xương khiến nỗi đau thể xác vơi đi đôi chút, cậu lần theo dấu chân Mạnh Vi để lại mà đi tiếp.
Hạ Hòa đi đến đầu thôn thì bắt đầu chùn bước, gió thổi vào mặt đau rát, sau lưng là ánh đèn lấp lánh của các nhà còn phía trước chỉ là một màn đen kịt.
Hạ Hòa nhấc chân định đi rồi lại rụt lại, cứ thế vài lần.
Sau ba lần thử, cô quyết định không làm khó mình nữa mà tùy tiện tìm một chỗ rồi ngồi xổm xuống.
Nếu lúc này mà ba mẹ ra tìm thì cô sẽ theo họ về nhà ngay.
Cô ngồi xổm trên mặt đất, tay chán nản vẽ những vòng tròn trên nền tuyết.
Cô bắt đầu tưởng tượng nếu người nhà đến tìm, cô sẽ kể lể chuyện họ thiên vị ra sao rồi kiện cáo tội trạng của Hạ Thiên ngày thường thế nào.
Cô mải mê suy nghĩ đến mức có người đứng cạnh cũng không hay biết.
Mạnh Vi với cái trán còn vương máu, ngồi xổm ngay cạnh Hạ Hòa rồi bắt đầu cười hì hì không dứt.
Đến khi Hạ Hòa sực tỉnh thì đã thấy Mạnh Vi đang ngồi cạnh mình cười ngây ngô.
“Á! Ma cứu mạng với!!”
Cô bật dậy như lò xo, nhấc chân chạy thục mạng:
“Cứu mạng!!”
Mạnh Vi cũng đứng dậy đuổi theo, vừa chạy theo cô trên tuyết vừa kêu a a ê ê.
Hạ Hòa vừa la vừa chạy hơn mười phút, Mạnh Vi vẫn kiên trì bám đuôi.
Chạy được một lúc Hạ Hòa mệt đứt hơi, cô lấy hết can đảm quay đầu nhìn lại, càng nhìn càng thấy quen rồi bước chân chậm dần. Mạnh Vi với mái tóc rũ rượi, gương mặt trắng bệch đến phát xanh trông quả thật rất đáng sợ.
Về Mạnh Vi thì Hạ Hòa có biết, Mạnh Vi là người phụ nữ đẹp nhất thôn này. Hạ Hòa nghe người lớn bàn tán loáng thoáng rằng cô ấy là người thành phố, còn là sinh viên nữa. Hạ Hòa không hiểu tại sao một sinh viên thành phố lại xuất hiện ở cái thôn nghèo này. Lúc Mạnh Vi không phát bệnh thì trông vẫn rất khí chất, ít nói và rất xinh đẹp.
Hạ Hòa dừng lại th* d*c lấy tay vỗ vỗ ngực, cái miệng lại không nhịn được mà thốt lên:
“Cô làm cháu sợ chết khiếp đi được.”
Mạnh Vi cũng bắt chước cô, dừng lại cười hì hì rồi vừa vỗ ngực vừa đấm lưng.
Hạ Hòa nhìn tư thế này là biết cô ấy lại phát bệnh rồi, cũng lười chấp nhặt lại ngồi xổm xuống th* d*c.
Nghỉ ngơi đủ rồi, cô nhìn về hướng nhà mình, cảnh tượng có người ra tìm trong tưởng tượng hoàn toàn trống không.
Hạ Hòa thấy hơi buồn bực, lại ngồi xổm dùng tay vẽ vòng tròn lẩm bẩm trong lòng:
“Ra tìm mình, không ra tìm mình, ra tìm mình, không ra tìm mình...”
Mạnh Vi cũng ngồi xổm bên cạnh vẽ vòng tròn theo cô.
Khi Thẩm Dịch tìm thấy Mạnh Vi liền thấy cô ấy và Hạ Hòa đang ngồi xổm trên mặt đất vẽ những vòng xoắn ốc, lớp tuyết dưới chân họ bị vẽ thành một đống vòng tròn méo mó lộn xộn.