Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng hôm sau khi Hứa Nhược Đường thức dậy, vị trí bên cạnh đã trống không. Hoắc Kỳ Sâm rời đi từ lúc nào không hay, không hề gây ra chút tiếng động nào.
Hai tháng quay phim với lịch trình dày đặc cuối cùng cũng sắp kết thúc. Dù ban ngày ở phim trường Hứa Nhược Đường luôn giữ khoảng cách với Hoắc Kỳ Sâm, ngoài công việc ra thì tuyệt đối không nói với anh nửa lời, nhưng ban ngày cô càng lạnh lùng với anh bao nhiêu thì ban đêm người nào đó càng không kiêng nể gì mà tiếp xúc cơ thể với cô bấy nhiêu.
Ngày quay cuối cùng, có lẽ vì sắp đóng máy nên Hứa Nhược Đường cảm thấy chút lưu luyến. Khi Sương Hoa đóng máy, cô sẽ không còn được nhìn thấy Hoắc Kỳ Sâm trong tạo hình tướng quân quân phiệt phiên bản giới hạn nữa.
Dù người nào đó có hơi chó một chút, nhưng Hứa Nhược Đường phải thừa nhận rằng cô cực kỳ thích vai Khấu Khải Niên của Hoắc Kỳ Sâm. Anh mặc quân phục thực sự quá soái.
Nếu sau khi đóng máy, người nào đó chịu mặc quân phục ở nhà cho cô ngắm thì tốt biết mấy. Chỉ mới nghĩ đến thôi khóe miệng Hứa Nhược Đường đã không kìm được nhếch lên, nhưng lại sợ bị người khác chú ý nên vội che miệng, giả vờ ho nhẹ một tiếng.
Chạng vạng tối, toàn bộ cảnh quay của đoàn phim cuối cùng cũng kết thúc. Đạo diễn Triệu cầm loa lớn tập hợp mọi người đứng lại chụp một tấm ảnh tập thể kỷ niệm ngày đóng máy.
Hoắc Kỳ Sâm tuy là nam thứ, nhưng đạo diễn vừa hô lên đã có nhân viên đưa anh vào vị trí trung tâm, các diễn viên chính khác cũng tự nhiên đứng sang hai bên anh. Hứa Nhược Đường vai vế nhỏ nên bị đẩy cùng Tô Miểu ra góc ngoài cùng của đám đông. Nếu không phải khuôn mặt cô quá nổi bật thì thật sự rất khó để người ta chú ý đến.
Đoàn làm phim Sương Hoa từ trên xuống dưới cả trăm người, nhìn qua chỉ thấy người là người. Ánh mắt Hoắc Kỳ Sâm tìm kiếm khắp nơi bóng dáng vợ mình, cuối cùng cũng thấy Hứa Nhược Đường đang cười hì hì trò chuyện với Tô Miểu ở một góc khuất.
Người phụ nữ hơi nghiêng đầu nghe Tô Miểu thì thầm, không biết đối phương nói gì mà cô đỏ mặt vội vàng đưa tay bịt miệng Tô Miểu, như sợ bị người khác nghe thấy.
Nhìn ý cười trong mắt Hoắc phu nhân, Hoắc Kỳ Sâm có chút ghen tị. Ở phim trường người nào đó chưa từng cười với anh như vậy. Khó chịu thì khó chịu, Hoắc Kỳ Sâm vẫn lấy điện thoại nhắn tin cho vợ, ngắn gọn vài chữ: "Lại đây, đứng cạnh anh."
Cảm nhận được điện thoại rung, Hứa Nhược Đường thu lại nụ cười, cúi xuống xem. Thấy tin nhắn của Hoắc Kỳ Sâm, cô theo bản năng ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm phải ánh mắt anh đang nhìn thẳng về phía mình.
Hứa Nhược Đường vội vàng cúi đầu, ngón tay thon dài gõ chữ trên màn hình: "Không cần đâu, em đứng đây được rồi."
Tránh hiềm nghi a tránh hiềm nghi, hai chữ này cô nói không biết bao nhiêu lần, tai người nào đó chắc sắp mọc kén rồi mới đúng. Huống hồ hiện tại cả trăm người đang ở đây, hai người càng nên giữ khoảng cách.
Nhận được tin nhắn trả lời của Hoắc phu nhân, Hoắc Kỳ Sâm rũ mắt im lặng một lát, sau đó cất điện thoại, nghiêng đầu chào hỏi người bên cạnh rồi mục tiêu vô cùng xác định, đi thẳng về phía góc Hứa Nhược Đường đang đứng.
Hứa Nhược Đường đang nói chuyện với Tô Miểu, giây tiếp theo cô ấy không biết nhìn thấy gì mà mắt trợn tròn, nén kích động nắm lấy cánh tay cô lắc mạnh hai cái, ánh mắt ra hiệu cô mau quay lại nhìn.
Hứa Nhược Đường nghi hoặc nhìn Tô Miểu, quay đầu theo hướng cô bé nhìn, không kịp phòng bị chạm mắt với Hoắc Kỳ Sâm đang sải bước đi tới.
Người đàn ông trước mặt mặc bộ quân phục màu xanh đậm, dáng người thẳng tắp, gương mặt anh tuấn sắc bén, đi đôi bốt quân đội màu đen, chiều cao gần mét chín tạo nên khí trường áp bức bẩm sinh. Dưới sự cộng hưởng của bộ quân phục, khi anh rũ mắt nhìn người khác luôn khiến người ta có cảm giác bị áp đảo từ trên cao.
Nhìn Hoắc Kỳ Sâm đột nhiên xuất hiện trước mặt, Hứa Nhược Đường không khỏi mím môi, tim đập lỡ một nhịp, nhất thời quên cả nói chuyện.
Hoắc Kỳ Sâm giấu ý cười trong đáy mắt, nhìn Hứa Nhược Đường đầy ẩn ý rồi chuyển ánh mắt sang Tô Miểu, khóe miệng ngậm cười, giọng điệu lễ phép ôn hòa khác hẳn khí trường túc sát quanh người: "Xin hỏi tôi có thể đứng ở đây không?"
Tô Miểu: "Đương nhiên là được ạ!!!"
Hứa Nhược Đường: "Không được!"
Hai người gần như đồng thanh, nhưng giọng Tô Miểu to hơn, hoàn toàn át đi tiếng Hứa Nhược Đường. Hoắc Kỳ Sâm cũng làm như không nghe thấy cô nói, ngang nhiên và không chút khách khí đứng chen vào giữa hai người. Tô Miểu lại còn vô cùng phối hợp, cố ý nhích ra nhường chỗ cho anh, còn chu đáo hỏi đứng thế này có chật quá không.
"......"
Hứa Nhược Đường không lên tiếng, hơi cúi đầu không nhìn anh, nhưng lại cảm nhận được người nào đó đã đứng vào vị trí, cánh tay cọ vào vai cô, bất động thanh sắc ngày càng dựa sát vào cô.
Mùi hương thanh mát dễ chịu chỉ thuộc về Hoắc Kỳ Sâm len lỏi vào chóp mũi cô, làm loạn nhịp tim vốn đang bình ổn của Hứa Nhược Đường.
Theo bước chân Hoắc Kỳ Sâm, ánh mắt của vô số người tại hiện trường cũng đổ dồn về phía Hứa Nhược Đường. Có tò mò, có bát quái, nhưng chưa ai nghĩ đi quá xa.
Dù Hoắc Kỳ Sâm là ngôi sao lớn nhất ở đây, nhưng trong phim anh và Hứa Nhược Đường là một cặp đôi, đứng cạnh bạn diễn cặp của mình cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Mọi người lần lượt đứng vào vị trí, anh quay phim phía trước chỉnh xong ống kính liền nhanh chóng chạy về phía đám đông, hô hào mọi người cùng hô to "Đóng máy đại cát".
Ngay khoảnh khắc bức ảnh sắp được chụp, tay Hoắc Kỳ Sâm trực tiếp đặt lên vai thon của vợ, kéo cô về phía mình một chút. Đầu và cơ thể anh gần như theo thói quen không kìm được mà ngả về phía cô, ý cười nơi khóe mắt, đuôi mày chỉ tăng không giảm.
Cảm nhận được bàn tay ai đó đặt lên vai mình, Hứa Nhược Đường hơi trợn mắt, trong lòng thầm chửi thề một tiếng.
Tên này điên rồi sao, dám ôm vai cô!!!
Trong mười mấy giây chụp ảnh, gò má Hứa Nhược Đường đỏ bừng lan đến tận mang tai, tự nhiên có cảm giác chột dạ như làm việc xấu. Ngược lại Hoắc Kỳ Sâm bên cạnh thì bình thản ung dung vô cùng.
Chụp ảnh tập thể xong, Hứa Nhược Đường định đi thì bị người đàn ông bên cạnh gọi lại: "Cô Hứa, đây là lần đầu tiên chúng ta hợp tác, có thể chụp riêng một tấm làm kỷ niệm không?"
Giọng Hoắc Kỳ Sâm không nhỏ, như cố ý để người xung quanh nghe thấy rõ mồn một. Hứa Nhược Đường nếu từ chối thì có vẻ không hiểu chuyện.
Hứa Nhược Đường ngước mắt nhìn ai kia, trấn định gượng cười: "Được chứ."
Tô Miểu xung phong nhận việc, giơ máy ảnh trong tay lên: "Để em chụp cho hai người!"
Có lẽ thấy Hứa Nhược Đường quá câu nệ, Tô Miểu nhiệt tình làm quân sư: "Chị Nhược Đường, chị khoác tay thầy Hoắc đi, coi như hai người đang là Khấu Khải Niên và Lương Thanh La ấy!"
"......"
Thấy Hứa Nhược Đường mãi không động đậy, khóe môi Hoắc Kỳ Sâm lười biếng nhếch lên, thong thả nói: "Nhanh lên nào, nếu không nhanh thì anh sẽ ôm em đấy."
Vừa dứt lời, tay Hứa Nhược Đường đã ngoan ngoãn khoác lên cánh tay Hoắc Kỳ Sâm.
Hoắc Kỳ Sâm không nhịn được cười khẽ thành tiếng. Tô Miểu vội vàng bấm máy liên tục, nhan sắc hai vợ chồng bất phân thắng bại, cân được cả cam thường, tấm nào cũng đẹp xuất sắc.
Mỹ nhân sườn xám kiêu sa sánh đôi cùng sĩ quan quân phiệt lạnh lùng, Tô Miểu không dám tưởng tượng nếu mấy tấm ảnh này tung lên mạng thì fan CP sẽ phát cuồng đến mức nào!
Hứa Nhược Đường vốn muốn giữ khoảng cách với Hoắc Kỳ Sâm, nhưng sau đó ngày càng có nhiều người đến xin chụp ảnh chung với họ, nên việc cô chụp chung với ai kia lại trở nên bình thường.
Sau khi chụp ảnh kỷ niệm, mọi người lục tục rời đi. Lúc chia tay Tô Miểu còn rất lưu luyến Hứa Nhược Đường, nhưng nghĩ đến lúc phim chiếu đi tuyên truyền hai người lại được gặp nhau, nên bao nhiêu không nỡ đều nuốt ngược trở lại.
Lúc tan cuộc, Hứa Nhược Đường nhận được tin nhắn của ai kia: "Về nhà cùng nhau không?"
Cô gửi lại một meme "từ chối khéo", sau đó quay đầu lên xe bảo mẫu của mình. Cách đó không xa, Hoắc Kỳ Sâm vẫn luôn để ý động tĩnh của vợ. Hoắc phu nhân chân trước vừa đi, anh đành ngồi lại vào xe mình, ung dung bám theo sau.
Trên đường về nhà, Hoắc Kỳ Sâm mở album xem lại những bức ảnh vừa chụp lúc đóng máy. Anh lướt qua tấm ảnh tập thể, càng ngắm ảnh chụp chung hai người với Hoắc phu nhân càng thấy ưng ý. Im lặng một lát, anh thong thả mở Weibo, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, cập nhật một dòng trạng thái mới.
Từ phim trường về khu biệt thự mất gần hai tiếng đi xe. Hứa Nhược Đường về nhà trước, vừa vào cửa đã thấy thùng chuyển phát nhanh của mình.
Nhân lúc ai kia chưa về, Hứa Nhược Đường mở thùng, ôm đồ bên trong lén lút chạy nhanh lên lầu.
Về đến phòng ngủ, Hứa Nhược Đường mở hộp, lấy bộ quần áo bên trong trải lên giường.
Bộ quân phục màu xanh đậm, chi tiết đến từng chiếc áo choàng và thắt lưng, từ đầu đến chân đều làm thủ công, đường cắt may hoàn hảo. Thoạt nhìn cứ tưởng là trang phục diễn của Hoắc Kỳ Sâm trong Sương Hoa, nhưng thực ra đây là bộ Hứa Nhược Đường đặc biệt tìm nhà thiết kế làm lại theo tỉ lệ 1:1, nên trông y hệt.
Hứa Nhược Đường vốn định mua luôn bộ đồ diễn kia, nhưng sợ người trong đoàn phim nghĩ nhiều nên đành tốn công đặt làm lại một bộ mới.
Cô đã nóng lòng muốn thấy Hoắc Kỳ Sâm mặc nó. Nghĩ đến đây, ánh mắt Hứa Nhược Đường tự nhiên dừng lại trên chiếc giường lớn trước mặt.
Nếu người nào đó mặc bộ này, đứng trước mặt cô cởi từng chiếc cúc áo, chắc là quyến rũ lắm nhỉ...?
Một vài hình ảnh nhạy cảm hiện lên trong đầu khiến cô đỏ mặt tía tai. Hứa Nhược Đường sờ sờ gò má nóng bừng, đang định nhắn tin hỏi xem bao lâu nữa anh về đến nhà thì màn hình hiện lên tin nhắn của Tô Miểu: "A a a a a ăn tết rồi ăn tết rồi!!!"
Ăn tết cái gì? Giờ mới tháng 12, còn cả tháng nữa mới đến tết mà.
Hứa Nhược Đường vốn không để ý lắm, cho đến khi Tô Miểu hỏi cô có thấy bài đăng Weibo mới nhất của Hoắc Kỳ Sâm không.
Weibo của anh thì có gì đẹp chứ. Tuy nghĩ vậy nhưng Hứa Nhược Đường vẫn mở Weibo ra xem. Thông báo đầu tiên hiện lên từ người cô theo dõi chính là bài đăng của Hoắc Kỳ Sâm 10 phút trước.
Lúc đóng máy đã chụp rất nhiều ảnh, nhưng bài đăng của Hoắc Kỳ Sâm chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp chung của hai người.
Trong ảnh, một người diện chiếc sườn xám nhung đỏ thêu thủ công cầu kỳ, quyến rũ động lòng người, rực rỡ bắt mắt.
Người còn lại mặc bộ quân phục màu xanh đậm thẳng thớm, mày mắt tuấn tú sắc bén, toát lên vẻ lạnh lùng bức người. Thế nhưng khi nhìn vào ống kính, ánh mắt ấy lại bất ngờ chứa thêm vài phần dịu dàng.
Hai người với phong cách và khí chất hoàn toàn khác biệt, nhưng khi đứng chung một khung hình, bầu không khí lại hòa hợp đến lạ kỳ.
Phía trên bức ảnh còn kèm theo một dòng chữ: "Đóng máy vui vẻ, Lương Thanh La."