Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 36: Có thể tốt bằng ông xã của em không?

Trước Tiếp

Mạnh Bách Thần đi rồi, Hứa Nhược Đường và Tiểu Chu cùng lên xe RV của anh ấy.

Bên trong xe không gian rộng rãi, bài trí đơn giản, ấm áp hơn hẳn cái lạnh lẽo của ngày mưa bên ngoài. Trên bàn ăn đã bày sẵn đồ ăn khuya. Hứa Nhược Đường ngồi xuống, kinh ngạc phát hiện toàn là những món cô thích, ngay cả bánh kem nhỏ vị dâu tây cũng có.

Đáng tiếc là ăn bánh ngọt vào đêm khuya thì tội lỗi quá. Hứa Nhược Đường nuốt nước miếng ừng ực, cố nhịn chỉ ăn một miếng nhỏ, phần còn lại đưa hết cho Tiểu Chu.

Tiểu Chu cắn một miếng lớn bánh su kem, hai má phồng lên, cảm động đến rối tinh rối mù: "Thầy Mạnh tốt thật đấy, không chỉ cho chúng ta mượn xe mà còn mời ăn khuya nữa!"

"Bánh su kem của tiệm này ngon quá đi mất." Tiểu Chu ăn ngon lành, vẻ mặt thỏa mãn, lại hỏi: "Chị Nhược Đường, chị thật sự không ăn thêm chút nữa sao?"

Mùi bơ ngọt ngào quyến rũ tràn ngập không khí. Để không bị ch** n**c miếng, Hứa Nhược Đường dứt khoát đeo khẩu trang lên, không nhìn đồ ăn trên bàn nữa, ánh mắt kiên định lắc đầu.

Tu dưỡng cơ bản của một diễn viên ưu tú chính là phải quản được cái miệng của mình, giữ gìn vóc dáng thật tốt. Nếu ăn uống thả cửa như vậy, sườn xám của cô mặc không vừa thì biết làm sao.

Có điều không ngờ Mạnh Bách Thần cũng thích đồ ngọt, hơn nữa khẩu vị lại giống cô đến kinh ngạc.

Quả nhiên, những người ưu tú thì gu ăn uống cũng tương đồng.

Ngồi trên xe một lúc, Tưởng Mạn Ni cuối cùng cũng quay lại phim trường. Tuy sắc mặt cô ta trông không tốt lắm nhưng may mà hai cảnh quay tiếp theo cũng khá phối hợp. Khi kết thúc công việc đã là hai giờ sáng.

Về đến khách sạn, Hứa Nhược Đường mơ màng tẩy trang, đánh răng rửa mặt, chỉ muốn leo lên giường ngủ ngay lập tức.

Đang đánh răng thì điện thoại đặt bên cạnh rung lên. Hứa Nhược Đường liếc nhìn, màn hình hiện lên lời mời gọi video từ "Ông xã AI b**n th**".

Hứa Nhược Đường ấn nghe, chẳng màng gì đến hình tượng.

Video kết nối, trên màn hình hiện ra gương mặt tuấn tú 360 độ không góc chết của người đàn ông. Mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, chắc là vừa mới đánh răng rửa mặt xong. Mái tóc đen gọn gàng sạch sẽ, vài sợi tóc mái rủ xuống trán còn hơi ẩm ướt.

Bộ đồ ngủ bằng lụa đen càng tôn lên làn da trắng lạnh không tì vết, lộ ra xương quai xanh sắc nét, toát lên vẻ cấm dục khó tả.

Hai vợ chồng nhìn nhau qua màn hình. Hứa Nhược Đường với mái tóc dài búi củ tỏi lỏng lẻo, bên mép còn dính bọt kem đánh răng trắng xóa, chẳng có chút hình tượng nào. Cô vừa đánh răng vừa ậm ừ hỏi: "Sao anh biết em chưa ngủ thế?"

Đôi mắt đen láy của Hoắc Kỳ Sâm lặng lẽ ngắm nhìn cô, đáy mắt tự nhiên toát lên vẻ dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra: "Đoán."

Hứa Nhược Đường đánh răng xong, tiếp tục rửa mặt dưỡng da. Hoắc Kỳ Sâm không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Cuối cùng cũng được nằm xuống giường, Hứa Nhược Đường như bị rút hết xương cốt, uể oải rúc vào trong chăn ấm, hàng mi dài chớp chậm rãi, sắp ngủ đến nơi rồi.

Mới ngày đầu tiên vào đoàn mà đại minh tinh đã mệt thế này rồi. Hoắc Kỳ Sâm hơi nhíu mày, đáy mắt thoáng qua vẻ xót xa, nhẹ giọng hỏi: "Mệt lắm hả em?"

Trong màn hình, gương mặt trắng nõn thanh tú của người phụ nữ áp vào chiếc gối trắng, mắt nhắm hờ, đôi môi hồng mấp máy: "Anh không biết đâu, Tưởng Mạn Ni khó chiều kinh khủng."

"Vốn dĩ 6 giờ chiều là xong việc rồi, chỉ vì đợi cô ta mà lãng phí mất mấy tiếng đồng hồ."

Dự kiến quay trong hai tháng, nếu ngày nào cũng như hôm nay thì Hứa Nhược Đường chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mệt mỏi rồi.

Hoắc Kỳ Sâm khựng lại, trên mặt không có biểu cảm thừa thãi nào, không biết đang nghĩ gì, nhàn nhạt nói: "Có một số người đúng là như vậy, cậy mình có địa vị cao nên muốn làm gì thì làm."

Nghe vậy, Hứa Nhược Đường bĩu môi, buồn bực nói: "Em chính là người bị cô ta muốn làm gì thì làm đấy."

"Bị người ta bắt nạt đến tận đầu mà cũng không dám đánh trả."

Trong màn hình, cô gái nhíu mày, vẻ mặt đáng thương hề hề như bị ức h**p thảm thương.

Hơi thở Hoắc Kỳ Sâm khựng lại, đáy mắt không kìm được hiện lên tia đau lòng. Anh hối hận vì lịch trình của mình quá kín, nếu cùng vào đoàn với vợ thì có lẽ cô sẽ bớt phải chịu ấm ức hơn.

Nói chuyện một lúc, hàng mi cong vút như chiếc bàn chải nhỏ của Hứa Nhược Đường khẽ rung, hỏi anh: "Thầy Hoắc, bình thường anh ở phim trường có mắc bệnh ngôi sao không?"

Ánh sáng vàng nhạt trong phòng hắt lên gương mặt điềm tĩnh xinh đẹp của người phụ nữ. Ngũ quan tinh tế mềm mại, không trang điểm bớt đi vài phần sắc sảo, trông như một chú mèo lười biếng. Hoắc Kỳ Sâm lặng lẽ ngắm nhìn Hoắc phu nhân trong video, ôn tồn đáp: "Đợi đến ngày em hợp tác với anh thì sẽ biết."

"Thế thì phải đợi đến bao giờ." Địa vị của hai người một trời một vực, trừ phi cô nổi đình nổi đám, bằng không xác suất hợp tác là vô cùng mong manh.

Hứa Nhược Đường ngáp một cái, câu được câu chăng nói chuyện với anh, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say. Điện thoại được cô dựng bên gối, đến cuộc gọi video cũng quên tắt.

Nhìn Hoắc phu nhân đã ngủ say, chăn cũng chưa đắp kín, hai bàn chân trắng nõn theo thói quen thò ra ngoài chăn.

Lo vợ nửa đêm bị cảm lạnh, Hoắc Kỳ Sâm hận không thể bay ngay đến bên cạnh, đắp chăn lại cho cô.

Lịch trình sắp tới của anh còn một tuần nữa mới kết thúc, sau đó sẽ đến đoàn phim quay chụp. Đến lúc đó, Hoắc phu nhân sẽ biết anh có mắc bệnh ngôi sao hay không ngay thôi.

......

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nhược Đường bị tiếng chuông báo thức đánh thức, tỉnh dậy liền chạy đến phim trường trang điểm.

Trên đường đến Hoành đ**m, Hứa Nhược Đường nhớ tới cuộc gọi video tối qua với ai kia. Bấm vào khung chat mới biết cuộc gọi đó kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ.

Cô nhớ rõ ràng là nói chuyện vài câu rồi ngủ mất, vậy mà Hoắc Kỳ Sâm vẫn không tắt máy.

Tối qua ngủ cô chắc không ch** n**c miếng đấy chứ? Hứa Nhược Đường khẽ mím môi, cứ nghĩ đến cảnh bị người ta nhìn chằm chằm lúc ngủ lâu như vậy, mặt cô lại nóng bừng lên một cách khó hiểu.

Trang điểm xong, một ngày quay phim mới chính thức bắt đầu. Có lẽ đạo diễn Triệu hôm qua đã làm công tác tư tưởng với Tưởng Mạn Ni nên việc quay chụp của Hứa Nhược Đường với đối phương cuối cùng cũng trở lại bình thường, tiến triển rất thuận lợi.

Mấy ngày tiếp theo, Hứa Nhược Đường dần quen thân với các bạn diễn. Cứ đến giờ nghỉ, cô thường chơi cùng Mạnh Bách Thần và một nữ nghệ sĩ khác là Tô Miểu - người đóng vai nữ phụ số 3 trong phim.

Tô Miểu là diễn viên mới được đạo diễn Triệu tuyển chọn từ Học viện Điện ảnh, nhỏ hơn Hứa Nhược Đường vài tuổi, tính tình hoạt bát cởi mở, rất dễ gần và đáng yêu.

Tưởng Mạn Ni với tư cách là ảnh hậu, khinh thường không thèm giao du với họ. Quay xong là cô ta đi thẳng về xe RV của mình, độc lai độc vãng.

Giờ nghỉ trưa, Tô Miểu đặt kịch bản xuống, nhìn Hứa Nhược Đường bên cạnh, tò mò hỏi: "Chị Nhược Đường, chúng ta vào đoàn cả tuần rồi, sao đến giờ vẫn chưa thấy nam phụ số 2 nhỉ?"

"Trong kịch bản chị với nam phụ số 2 có nhiều cảnh diễn nhất, chị có biết ai đóng vai đó không?"

Hứa Nhược Đường sững sờ, bị hỏi đến cứng họng. Nếu không phải Tô Miểu nhắc đến thì cô suýt quên mất mình còn có một CP trong phim.

Bấm máy được một tuần rồi mà đạo diễn Triệu cũng không thông báo cho mọi người biết nam phụ số 2 là ai, ngay cả trên mạng cũng chẳng có chút tin tức nào, còn bí ẩn hơn cả nam chính.

Cô lắc đầu, nhìn về phía Mạnh Bách Thần: "Thầy Mạnh, anh có biết nam phụ số 2 là ai không?"

Mạnh Bách Thần vẻ mặt ôn hòa, cười nói: "Đến lúc đó mọi người sẽ biết thôi."

"Nhưng cậu ấy dạo này bận lắm, xong việc mới đến quay được."

Thảo nào những cảnh quay liên quan đến nam phụ số 2 đều được đạo diễn Triệu xếp xuống phía sau, mọi người tò mò cũng là chuyện bình thường.

Tô Miểu "à" một tiếng, phân tích: "Có thể khiến đạo diễn Triệu đặc biệt điều chỉnh lịch quay vì mình, vị này chắc chắn là một nhân vật lớn rồi."

Mạnh Bách Thần cười gật đầu: "Đúng vậy."

Hứa Nhược Đường ngẫm nghĩ, khẽ hỏi: "Chẳng lẽ cũng tầm cỡ như Tưởng Mạn Ni?"

Mạnh Bách Thần: "Địa vị còn cao hơn cô Tưởng một chút."

Vãi chưởng, ghê gớm vậy sao?

Nghe Mạnh Bách Thần nói người đó có địa vị cao hơn Tưởng Mạn Ni, vậy thì độ nổi tiếng chắc cũng phải hơn Mạnh Bách Thần, thế mà lại nhận vai nam phụ số 2.

Hứa Nhược Đường càng nghĩ càng thấy lạ, nhưng vừa nghĩ đến việc đạo diễn Triệu phải đặc biệt điều chỉnh lịch quay cho vị đại nhân vật này, cô chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng, ngàn vạn lần đừng lại là một "Tưởng Mạn Ni" nữa. Cô bây giờ cực kỳ dị ứng với loại nghệ sĩ mắc bệnh ngôi sao kiểu này.

Tô Miểu còn định bám lấy Mạnh Bách Thần hỏi tiếp tên vị đại nhân vật kia, nhưng Mạnh Bách Thần lại tỏ ra bí hiểm, không chịu tiết lộ thêm nửa chữ.

Mấy ngày gần đây cường độ quay phim căng thẳng tột độ, ngay cả giờ nghỉ Hứa Nhược Đường cũng cắm cúi xem kịch bản, có khi bận quá lỡ cả giờ ăn. Những lúc ấy, Mạnh Bách Thần luôn cử nhân viên của mình mang đồ ăn ngon và tráng miệng đến cho mọi người.

Hứa Nhược Đường cực kỳ kén ăn, nhưng điều kỳ lạ là lần nào Mạnh Bách Thần mang đồ ăn đến cũng trúng phóc khẩu vị khó chiều của cô. Thậm chí có mấy lần món ăn còn được đặt từ nhà hàng cô hay lui tới.

Nhiều lần như vậy, hình tượng của Mạnh Bách Thần trong lòng Hứa Nhược Đường trở nên vô cùng cao lớn vĩ đại, quả thực là thiên sứ giáng trần cứu vớt các cô khỏi nước sôi lửa bỏng.

Buổi trưa, Hứa Nhược Đường và Tô Miểu ngồi ăn cơm hộp trên xe RV của Mạnh Bách Thần, còn anh ấy thì ăn cùng trợ lý ở chỗ khác.

Hứa Nhược Đường không kìm được chụp ảnh đồ ăn ngon trước mặt gửi cho Hoắc Kỳ Sâm, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình gõ chữ:

"Thầy Mạnh không hổ danh là nam thần quốc dân, người siêu tốt, những món này đều là anh ấy chuẩn bị đấy [Rơi nước mắt cảm động.jpg]"

Hoắc Kỳ Sâm đang trên đường ra sân bay, nhận được tin nhắn của vợ, anh mỉm cười khẽ: "Có thể tốt bằng ông xã của em không?"

Đối với câu hỏi này, Hứa Nhược Đường nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Lúc anh không làm cún thì thực ra cũng khá giống người tốt đấy."

"......"

Nụ cười trên mặt Hoắc Kỳ Sâm khựng lại, bất lực nhếch khóe miệng. Đúng là đồ vô tâm vô phổi, nuôi ong tay áo.

Cũng không chịu nghĩ cho kỹ xem, trên thế giới này còn ai hiểu rõ sở thích ăn uống của cô hơn anh chứ?

Huống chi là người ngoài như Mạnh Bách Thần.

Buổi chiều lại là cảnh diễn của Hứa Nhược Đường và Tưởng Mạn Ni. Người vây quanh màn hình monitor xem không ít, Tô Miểu cũng trà trộn vào đứng cạnh đạo diễn Triệu. Khi nhân viên trường quay hô "Action", gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều vô thức bị Hứa Nhược Đường thu hút.

Người có nhan sắc kinh diễm xuất chúng dù ở đâu cũng luôn thu hút mọi sự chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hứa Nhược Đường mặc sườn xám thực sự quá đẹp. Tô Miểu không kìm được lén lút lấy điện thoại ra chụp trộm đại mỹ nhân một tấm ảnh làm việc, nhưng ngay giây sau đã bị phó đạo diễn bắt gặp, yêu cầu xóa đi để tránh lộ tạo hình nhân vật ra ngoài.

Cảnh quay lại hoàn thành với số lần NG cực ít. Đạo diễn vừa hô "Cắt", Tô Miểu vội vàng chạy tới chỗ Hứa Nhược Đường, giọng điệu phấn khích: "Chị Nhược Đường, diễn xuất vừa rồi của chị xuất sắc quá!"

"Vừa nãy em không nhịn được chụp trộm chị một tấm, tiếc là bị phó đạo diễn Trương bắt xóa rồi."

Hứa Nhược Đường cười khẽ. Xóa đi cũng là chuyện bình thường, đạo diễn Triệu xưa nay làm công tác bảo mật quá trình quay phim rất tốt, Tô Miểu không bị mắng là may rồi.

Tô Miểu cười hì hì, không nhịn được khen ngợi: "Cảnh vừa rồi, tạo hình của chị tùy tiện chụp một cái cũng đủ trình độ làm hình nền điện thoại đấy. Đợi phim chiếu, fan của chị tha hồ mà rửa mắt."

Hai người cười nói thì thầm to nhỏ, không ngờ bị Tưởng Mạn Ni đang dặm lại phấn ở phía sau nghe thấy rõ mồn một.

Tưởng Mạn Ni vốn đang tâm trạng khá tốt, vừa nghe thấy người được mọi người khen ngợi là Hứa Nhược Đường, sắc mặt lập tức lạnh đi vài phần.

Khi lướt qua Tô Miểu, Tô Miểu vội vàng gật đầu nhẹ, lễ phép chào "cô Tưởng", thế nhưng đáp lại cô ấy chỉ là một cái liếc mắt lạnh như băng.

Tưởng Mạn Ni quay người bỏ đi, nụ cười của Tô Miểu cứng đờ trên mặt, tâm trạng lập tức chùng xuống, không nhịn được lầm bầm: "Em làm sai cái gì à? Sao cô Tưởng có vẻ ghét em thế?"

Hứa Nhược Đường vỗ vỗ vai Tô Miểu an ủi: "Cô ta đối xử với những người có địa vị thấp hơn mình đều như vậy cả, em đừng để bụng quá."

Tưởng Mạn Ni ở đoàn phim trước giờ vẫn luôn nhìn người bằng nửa con mắt, Hứa Nhược Đường đã quen rồi.

Tô Miểu bĩu môi, không nói gì nữa. Thảo nào người ta đều nói giới giải trí là thế giới nhìn mặt đặt tên, quả thật không sai chút nào.

Chiều hôm nay hiếm khi được nghỉ sớm, đạo diễn Triệu nhắn tin trong nhóm chat của diễn viên chính, thông báo tối nay có tiệc, nhà đầu tư sẽ tham dự, đồng thời chào mừng thành viên mới sắp gia nhập đoàn.

Nhìn thấy thông báo, Hứa Nhược Đường theo bản năng nhíu mày. Không rõ liệu Thẩm Tư Bạch có xuất hiện với tư cách nhà đầu tư hay không. Thâm tâm cô thực ra không muốn mọi người biết cô và Thẩm Tư Bạch là chỗ quen biết cũ, cũng không muốn dây dưa nhiều với anh ta.

Còn về thành viên mới gia nhập muộn màng mà đạo diễn Triệu nhắc tới, dù ông không nói thì ai cũng biết đó là nam nghệ sĩ đảm nhận vai nam phụ số 2.

Tuy người chưa đến, nhưng đạo diễn Triệu đã cho anh ta đủ thể diện, khiến rất nhiều người bắt đầu tò mò rốt cuộc vị thần thánh nào trong giới lại được ưu ái đến vậy.

7 giờ tối, bữa tiệc được tổ chức ngay tại khách sạn nơi mọi người ở. Đi thang máy chỉ vài phút là đến phòng bao.

Khi Hứa Nhược Đường và Tô Miểu đến, những người khác cũng vừa tới không lâu. Chào hỏi mọi người xong, hai cô ngồi xuống cạnh Mạnh Bách Thần. Còn đạo diễn Triệu Phùng Thu, Tưởng Mạn Ni và lãnh đạo phía nhà đầu tư ngồi ở vị trí chủ tọa.

Nghe phó đạo diễn giới thiệu lãnh đạo nhà đầu tư, Hứa Nhược Đường thầm thở phào nhẹ nhõm. Người đến không phải Thẩm Tư Bạch, mà là cấp dưới của anh ta, một vị tổng giám đốc bộ phận tuyên truyền tên là Trâu Du Khải.

Tổng giám đốc Trâu cười nói: "Thẩm tổng của chúng tôi bận công tác nước ngoài nên bữa tiệc này tôi thay mặt anh ấy đến."

Đạo diễn Triệu rót đầy rượu cho tổng giám đốc Trâu: "Thật tiếc vì Thẩm tổng tối nay không đến được, nhưng Trâu tổng đích thân đến đây cũng quý hóa lắm rồi."

"Lần này 'Sương Hoa' có thể bấm máy theo đúng kế hoạch, tất cả là nhờ quý công ty rót vốn." Nói rồi, đạo diễn Triệu nâng ly đứng dậy: "Trâu tổng, tôi kính ngài một ly."

Triệu Phùng Thu là đạo diễn có tiếng nói trong giới điện ảnh, Trâu Du Khải cũng vội vàng đứng dậy đáp lễ: "Đạo diễn Triệu khách khí quá, Thẩm tổng của chúng tôi nói, được hợp tác với ngài là vinh hạnh của chúng tôi."

Hai người đàn ông trung niên khách sáo qua lại, Hứa Nhược Đường nghe đến phát chán, vào tai này ra tai kia. Bận rộn cả ngày ở phim trường, lúc này cô chỉ muốn lấp đầy cái bụng đói meo.

Dưới sự sắp xếp của đạo diễn Triệu, mọi người lần lượt kính rượu lãnh đạo nhà đầu tư. Đến lượt Hứa Nhược Đường, đáy mắt tổng giám đốc Trâu lóe lên vẻ kinh diễm, ánh mắt dán chặt lên người cô.

Trâu Du Khải cười hà hà mở miệng: "Vị này chính là người đóng vai Lương Thanh La, cô Hứa Nhược Đường phải không?"

Hứa Nhược Đường khẽ gật đầu, hàng mi dài rũ xuống, tránh ánh mắt có phần mờ ám đầy thâm ý của đối phương.

Trâu Du Khải cảm thán: "Hôm thử vai, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã chú ý đến cô rồi. Cô Hứa quả thực đẹp đến mức khiến người ta gặp một lần là khó quên."

"Ly này, tôi kính đại mỹ nữ, kính cho duyên phận để chúng ta có thể gặp lại nhau."

Giám đốc Trâu một câu "đại mỹ nữ", hai câu "đại mỹ nữ", cười chạm cốc với Hứa Nhược Đường. Những người khác trong bàn mỗi người một vẻ mặt, riêng Tưởng Mạn Ni khẽ hừ lạnh một tiếng rất nhỏ.

Cô ta đường đường là ảnh hậu Tam Kim ngồi đây mà không thấy vị giám đốc Trâu này mời rượu, lại đi mời một bình hoa di động tuyến 18 danh tiếng kém xa mình. Đàn ông quả nhiên là háo sắc, trong mắt chỉ chứa được mấy cô ả có chút nhan sắc.

Mạnh Bách Thần im lặng quan sát. Tô Miểu liếc nhìn vị giám đốc Trâu này, thầm trợn mắt khinh bỉ. Điển hình của mấy gã đàn ông trung niên dầu mỡ, nhìn Hứa Nhược Đường với ánh mắt dê cụ, thật buồn nôn.

Hứa Nhược Đường mặt không đổi sắc nâng ly rượu lên, nhấp môi một cái gọi là có lệ. Ngay khi cô định đặt ly xuống, một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Nghe nói tửu lượng của Tiểu Hứa cũng khá lắm mà, giám đốc Trâu đã đích thân kính rượu, cô chỉ nhấp môi một tí như vậy, chẳng phải là không nể mặt giám đốc Trâu quá sao?"

Nghe vậy, sắc mặt Hứa Nhược Đường hơi khựng lại, rũ mắt nhìn về phía người phụ nữ vừa lên tiếng - Tưởng Mạn Ni.

Giám đốc Trâu nghe thế thì thấy ảnh hậu Tưởng nói có lý, ánh mắt lại quay về phía Hứa Nhược Đường, quả thật cảm thấy cô quá hời hợt với mình.

Mạnh Bách Thần đang định giải vây cho Hứa Nhược Đường thì cô gái bên cạnh đã lên tiếng trước. Đôi mắt trong veo sâu thẳm bình tĩnh nhìn Tưởng Mạn Ni, nửa đùa nửa thật nói: "Cô Tưởng, cô nói nghiêm túc đấy chứ?"

"Tôi bị dị ứng cồn, chưa bao giờ uống rượu. Cô nói thế, người không biết lại tưởng cô cố ý nhắm vào tôi, muốn làm khó tôi đấy."

Dứt lời, giám đốc Trâu cau mày, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Lúc này Mạnh Bách Thần mới đứng ra, ôn hòa nói: "Tôi và Tiểu Tô làm chứng, cô Hứa đúng là bị dị ứng cồn, trước giờ đều không uống rượu."

Ngồi bên cạnh Mạnh Bách Thần, Tô Miểu bỗng nhiên bị nhắc tên thì ngớ người. Hai người họ uống rượu với Hứa Nhược Đường bao giờ? Chị Nhược Đường bị dị ứng cồn á? Trước giờ có nghe nói đâu.

Cũng may đầu óc Tô Miểu nảy số nhanh, giây sau liền gật đầu phụ họa.

Ba người kẻ xướng người họa, trực tiếp đẩy Tưởng Mạn Ni vào thế đối lập. Ngay cả đạo diễn Triệu cũng cảm thấy bầu không khí kỳ quặc, sắc mặt hơi trầm xuống.

Thấy mọi người đều nhìn mình, vẻ mặt Tưởng Mạn Ni không giữ được nữa, cô ta gượng gạo nhếch mép, làm ra vẻ thản nhiên: "Vậy chắc là tôi nhớ nhầm rồi."

Hứa Nhược Đường cười dịu dàng ngoan ngoãn: "Cô Tưởng không có ý đó là tốt rồi ~"

Cứ tưởng khúc nhạc đệm này sẽ trôi qua nhẹ nhàng như thế, nhưng Hứa Nhược Đường lại bắt lấy câu nói của Tưởng Mạn Ni, tiếp tục đề tài này. Đôi mắt hạnh đen láy cong lên như vầng trăng non, cười cực kỳ xinh đẹp: "Có điều trí nhớ của cô Tưởng đúng là không tốt lắm thật."

"Bà ngoại tôi lớn tuổi rồi, trước kia cũng có triệu chứng gần giống cô, may mà gặp được một vị thầy thuốc đông y cao tay chữa khỏi cho."

Khi nói những lời này, Hứa Nhược Đường vẫn giữ nụ cười vô hại, ngây thơ vô tội: "Nếu cô Tưởng cần, tôi có thể giúp cô xin bà ngoại phương thức liên lạc của vị thầy thuốc đó."

Có lẽ do giọng điệu Hứa Nhược Đường quá chân thành, hoặc do gương mặt xinh đẹp rạng rỡ kia quá dễ đánh lừa người khác, nên gần một nửa số người trong phòng không dám chắc liệu cô có đang đá xéo ảnh hậu Tưởng hay không.

Mạnh Bách Thần chỉ cười không nói, còn Tô Miểu thì chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Hứa Nhược Đường, thầm nghĩ sao trên đời lại có người đẹp đến thế.

Tưởng Mạn Ni không ngốc, sao lại không nghe ra lời nói móc máy ẩn ý của Hứa Nhược Đường. Cô ta mím nhẹ đôi môi đỏ, nén giận cười đáp: "Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng chắc không cần đâu."

Hứa Nhược Đường cũng cười gật đầu: "Chỉ cần trí nhớ của cô Tưởng khôi phục bình thường là tốt hơn hết thảy rồi."

"......"

Giám đốc Trâu cười nói: "Hóa ra cô Hứa dị ứng cồn, sao không nói sớm?"

"Là Trâu mỗ mạo phạm rồi."

Nói xong, giám đốc Trâu liền thể hiện mặt ga lăng của mình, gọi phục vụ đến thay nước ép cho tất cả phụ nữ trong phòng, dùng nước ép thay rượu.

Khúc nhạc đệm cuối cùng cũng qua, mọi người lại bắt đầu chuyện trò vui vẻ, nâng ly cạn chén. Vì đã đáp trả được Tưởng Mạn Ni nên tâm trạng Hứa Nhược Đường rất tốt, cắm cúi tập trung ăn uống như một chú chuột hamster nhỏ đang tìm mồi.

Chứng kiến màn kịch hay này, Mạnh Bách Thần nhớ lại vẫn thấy buồn cười, bản thân anh ấy hoàn toàn vô dụng.

Trước khi bữa tiệc bắt đầu, Hoắc Kỳ Sâm còn nhắn tin dặn dò anh ấy giúp đỡ chăm sóc Hứa Nhược Đường nhiều hơn, đừng để người khác bắt nạt, đặc biệt là Tưởng Mạn Ni.

Nào là vợ mình nhát gan, đơn thuần thiện lương, yếu đuối không tự lo liệu được.

Mạnh Bách Thần hối hận vừa rồi không dùng điện thoại quay lại đoạn đó, để cho ai kia xem cho rõ vợ mình rốt cuộc "yếu đuối", "dễ bị bắt nạt" đến mức nào.

Trước Tiếp