Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 27: Đắn đo

Trước Tiếp

Sau khi trở về thành phố S, Hứa Nhược Đường vốn định ở khách sạn vài ngày, nhưng máy bay vừa hạ cánh, điện thoại đã bị oanh tạc bởi hàng chục cuộc gọi liên tiếp, phần lớn là của người lớn trong nhà.

Hứa Mục Ngôn biết con gái bỏ nhà đi, lo lắng đến mức suýt báo cảnh sát, hỏi hết bạn bè xung quanh Hứa Nhược Đường, cuối cùng mới biết được từ người nhà họ Tạ rằng Hứa Nhược Đường đang ở tại một khách sạn thuộc tập đoàn Tạ Thị.

Hôm đó Hoắc Kỳ Sâm đưa Hứa Nhược Đường về khách sạn, biết có cả đại gia đình nhà họ Hứa đang đợi cô ở đó nên anh không đi theo. Hứa Nhược Đường vốn định nói lời tạm biệt đàng hoàng với Hoắc Kỳ Sâm, tiếc là vừa lên lầu đã bị người nhà vây kín, mọi người hỏi han ân cần, kiểm tra xem cô có sứt mẻ gì không.

Hứa Nhược Đường bị mọi người nhao nhao hỏi han đi đâu, cô vừa ứng phó vừa quay đầu tìm kiếm bóng dáng Hoắc Kỳ Sâm trong đám đông, nhưng bóng dáng cao ráo đĩnh đạc ấy không còn xuất hiện nữa, như thể đã tan biến vào hư không.

Chuyến về nước lần này của Hoắc Kỳ Sâm chỉ có bà Liễu biết, anh không muốn bị quá nhiều người nhìn thấy, nên sau khi xác nhận Hứa Nhược Đường an toàn, anh liền đi thẳng ra sân bay.

Liên tục hai ngày vất vả, Hoắc Kỳ Sâm vẫn bỏ lỡ một kỳ thi quan trọng. Về đến nhà, anh ngủ một giấc li bì, tỉnh dậy thì thấy Hoắc Bỉnh Chương mặt mày xanh mét, tay cầm thước đang đợi anh trong thư phòng.

Bà Liễu cũng lực bất tòng tâm, bà vốn đã xin nghỉ ốm cho con trai với nhà trường, ai ngờ thầy hiệu trưởng lại gọi điện hỏi thăm trực tiếp cho Hoắc Bỉnh Chương, thế là lộ tẩy.

Hoắc Kỳ Sâm không tránh khỏi một trận đòn, cũng may có bà Liễu can ngăn nên bị thương không quá nặng.

Lúc bôi thuốc, Hoắc Kỳ Sâm đau đến nhíu mày nhưng không kêu tiếng nào, quay đầu lại thấy mẹ ruột mình đang giơ điện thoại chụp lia lịa tấm lưng bị thương của anh, trên gương mặt trang điểm tinh xảo chẳng thấy chút đồng cảm nào.

Hoắc Kỳ Sâm mặt không cảm xúc kéo áo xuống, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn bà Liễu.

Bà Liễu cười tươi roi rói gửi ảnh cho con trai, ôn hòa nói: "Mẹ biết con mượn máy bay tư nhân là đi tìm cô bé nhà họ Hứa."

"......"

Phải công nhận là tin tức của bà Liễu rất linh thông.

Bà Liễu dùng ánh mắt "con không nói mẹ cũng biết tỏng" nhìn anh, khóe miệng nhếch lên nụ cười không giấu được: "Ở tuổi này của con, yêu đương cũng không tính là sớm đâu."

Cô bé nhà họ Hứa coi như là bà nhìn lớn lên, từ nhỏ đã xinh xắn như búp bê Tây Dương, bà Liễu nhìn thấy là thích ngay. Ngặt nỗi thằng con trai nhà bà cứ hay bắt nạt con bé, bà còn tưởng hai đứa khắc khẩu từ bé cơ.

Ngàn vạn lần không ngờ Hoắc Kỳ Sâm lại giống hệt bố nó, rõ ràng thích người ta muốn chết nhưng cứ cứng mồm cứng miệng, chẳng di truyền được tí nào tính cách chủ động xuất kích, tích cực tranh thủ của bà.

"Mẹ là người từng trải, con gửi bức ảnh này cho Đường Đường, con bé chắc chắn sẽ xót con lắm đấy."

Nói rồi, bà Liễu còn không quên vỗ vai con trai đầy ẩn ý, trao cho anh một ánh mắt thông thái.

Hoắc Kỳ Sâm vốn định giả ngu cho qua chuyện, nhưng đôi mắt bà Liễu quá sắc bén, anh chưa nói gì bà đã nhìn thấu tâm tư.

Hoắc Kỳ Sâm lớn thế này rồi, lần đầu tiên bị người ta nhìn chằm chằm đến mức mặt hơi nóng lên.

Anh rũ mắt nhìn bức ảnh bà Liễu vừa gửi, chụp cận cảnh vết thương trên lưng, vết thước hằn lên trông thật đáng sợ, một mảng xanh tím.

Hoắc Kỳ Sâm hơi nhíu mày, ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, thẳng tay xoá luôn bức ảnh.

Bà Liễu: "???"

Hoắc Kỳ Sâm nhàn nhạt nói: "Con sợ dọa em ấy."

Hứa Nhược Đường bình thường sợ nhất mấy thứ máu me này, nếu nhìn thấy ảnh, không chừng lại khóc nhè, thế thì thà không gửi còn hơn.

Bà Liễu thật sự bó tay, bà đã đích thân dạy bảo rồi mà thằng con này lại bỏ cuộc giữa chừng.

"Gỗ mục không thể đẽo." Bà Liễu lắc đầu liên tục: "Cứ cái đà này, bao giờ mẹ mới có con dâu đây?"

Thằng nhóc này quả thực giống hệt bố nó, đều là đầu gỗ.

Hoắc Kỳ Sâm không lên tiếng, cũng không phản bác, ý của bà Liễu anh đều hiểu, nhưng điều anh không muốn nhìn thấy nhất chính là Hứa Nhược Đường buồn.

Sau lần gặp đó, cuộc sống của hai người lại quay về quỹ đạo, Hứa Nhược Đường bận rộn chuẩn bị thi đại học, thỉnh thoảng gọi điện cho Hoắc Kỳ Sâm, chỉ là không bao giờ nhắc đến ba chữ "Thẩm Tư Bạch" nữa.

......

Màn đêm dày đặc, ánh trăng lạnh lẽo như nước xuyên qua khe rèm cửa chiếu vào, nhớ lại mùa đông năm ấy, những đoạn ký ức như vừa mới xảy ra hôm qua.

Nhiều năm trôi qua, Hoắc Kỳ Sâm rũ mắt nhìn Hứa Nhược Đường đang ngủ say trong lòng, đáy lòng mềm mại. Anh hơi cúi người, đôi môi mỏng mềm mại khẽ hôn lên vầng trán trắng ngần của người phụ nữ, giọng nói trầm thấp dịu dàng tan vào bóng đêm tĩnh lặng.

"Ngủ ngon, Hoắc phu nhân."

Sau mấy ngày liên tiếp sống đảo lộn ngày đêm, sáng sớm Hứa Nhược Đường tỉnh dậy thì bên cạnh đã không còn bóng dáng Hoắc Kỳ Sâm. Trên tủ đầu giường có tờ giấy nhớ anh để lại, hai ngày tới anh đi công tác tuyên truyền phim, thứ bảy mới về.

Hứa Nhược Đường ngáp một cái bò dậy khỏi giường, chân giẫm lên thảm mà cứ thấy lâng lâng như đi trên mây. Kéo rèm cửa ra, ánh nắng rực rỡ chói chang ùa vào, Hứa Nhược Đường lâu không thấy ánh mặt trời bị chói mắt phải nheo lại.

Cô cầm điện thoại xem giờ, không xem không biết, xem xong giật mình, cô và Hoắc Kỳ Sâm đã lăn lộn trên giường suốt ba ngày ba đêm!

Thảo nào có cảm giác không phân biệt được ngày đêm.

Dậy chưa được bao lâu, Hứa Nhược Đường nhận được tin nhắn của Dư Chi Nguyệt nói lát nữa sẽ qua đón cô, hai người đã hẹn hôm nay đi chơi cùng nhau.

Lúc đánh răng rửa mặt, Hứa Nhược Đường nhìn thấy những dấu hôn và dấu răng lớn nhỏ, đậm nhạt khác nhau trên người mình, quả thực thảm không nỡ nhìn. Da cô vốn mỏng và nhạy cảm, Hoắc Kỳ Sâm chỉ cần dùng chút lực là để lại dấu vết, lúc này vết ngón tay trên eo vẫn còn rõ mồn một.

Tuy tối qua cô cũng cắn Hoắc Kỳ Sâm không ít, người anh cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng Hứa Nhược Đường vẫn không nhịn được mắng thầm Hoắc Kỳ Sâm là đồ chó.

Dư Chi Nguyệt vừa đến đã thấy giữa mùa hè nóng nực mà Hứa Nhược Đường ở nhà lại mặc áo dài tay cổ cao, tuy trông có vẻ thiếu ngủ nhưng sắc mặt hồng hào, khuôn mặt xinh đẹp tươi tắn phơn phớt hồng.

Thấy bạn thân vừa vào cửa đã nhìn mình với ánh mắt đầy ẩn ý, Hứa Nhược Đường chớp mắt, không được tự nhiên kéo cổ áo lên cao hơn chút nữa, bắt đầu chột dạ.

Quả nhiên Dư Chi Nguyệt vừa mở miệng đã hỏi: "Vợ chồng cậu không phải là ở trên giường suốt ba ngày đấy chứ?"

"......"

Hàng mi dài của Hứa Nhược Đường chớp chớp liên hồi, mặt nóng bừng lên, lí nhí: "Rõ ràng thế à?"

Dư Chi Nguyệt cười gian xảo, ngón tay vạch cổ áo bạn thân ra nhìn một cái, vừa tặc lưỡi vừa lắc đầu: "Ông xã nhà cậu đúng là hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu mà."

Chỉ nhìn cái cổ này thôi cũng đủ tưởng tượng ra cảnh tượng đó rồi.

Nhắc tới Hoắc Kỳ Sâm là Hứa Nhược Đường lại tức anh ách. Cũng may cô là người có thù báo ngay tại chỗ, nên trên người Hoắc Kỳ Sâm cũng chẳng còn mấy chỗ lành lặn.

Dư Chi Nguyệt lười biếng trêu chọc: "Tớ bảo này, thể lực của cậu phải cải thiện đi thôi, nếu không sẽ cứ bị ông xã nhà cậu đè ra bắt nạt suốt đấy."

Hứa Nhược Đường nghiêm túc tuyên bố: "Tớ chuẩn bị đi tập gym đây, đến lúc đó ai bắt nạt ai còn chưa biết đâu."

Hai người cùng nhau ra ngoài, Dư Chi Nguyệt muốn ghé qua bệnh viện đón một người trước. Hứa Nhược Đường tranh thủ lấy điện thoại ra, theo thói quen đăng nhập Weibo xem qua một chút.

Dạo gần đây chương trình Mỹ Vị Hoàn Du Ký đang phát sóng rất hot, hầu như ngày nào cũng có chủ đề liên quan lên hot search.

Đặc biệt là tập có sự xuất hiện của Hoắc Kỳ Sâm, lượt xem của chương trình lại phá kỷ lục lần nữa, đạt mức rating cao nhất trong mấy năm qua.

Trên các chủ đề hot search, đâu đâu cũng thấy bóng dáng Hoắc Kỳ Sâm. Ngay cả việc anh xuống bếp nấu ăn cũng được vô số tài khoản marketing và người hâm mộ cắt ghép riêng thành một đoạn clip, lồng nhạc nền sang chảnh, lượng like và bình luận cao đến kinh người.

Đầu ngón tay Hứa Nhược Đường lướt trên màn hình, ánh mắt chậm rãi quét qua các chủ đề hot search, không kìm được cảm thán: Nếu mình có được một nửa độ hot của Hoắc Kỳ Sâm, có khi mấy cái hot search bóc phốt cũng giảm đi một nửa ấy chứ.

Lướt nhanh như gió, Hứa Nhược Đường bất ngờ nhìn thấy tên mình ở cuối bảng hot search, đáng sợ hơn là phía sau còn đi kèm tên của Hoắc Kỳ Sâm.

Gần như theo phản xạ, Hứa Nhược Đường bấm ngay vào xem. Đó là một đoạn video được cắt ghép từ những phân cảnh chỉ có cô và Hoắc Kỳ Sâm trong Hoàn Du Ký, kèm theo dòng tiêu đề bắt mắt:

"Hai gương mặt vĩ đại quá! Cuối cùng đời này tôi cũng thấy hai nhan sắc đỉnh cao của showbiz trong nước đứng chung khung hình rồi!"

Nhìn thấy tiêu đề, Hứa Nhược Đường thầm thở phào nhẹ nhõm. Bấm vào video xem thử, lúc ghi hình cô và Hoắc Kỳ Sâm tương tác rất nhiều, nhưng tổ chương trình chiều theo yêu cầu của ai kia nên đã cắt xén điên cuồng, dẫn đến những cảnh tương tác được lên sóng ít đến đáng thương.

Tuy nhiên, cư dân mạng vẫn có thể soi ra được chút "đường" từ vài câu tương tác ít ỏi đó. Một ánh mắt nhìn nhau bình thường khi được lồng nhạc nền sướt mướt cũng tạo ra bầu không khí mập mờ và cảm giác ngọt ngào như có như không.

Video này chỉ có lèo tèo 3000 like, nhưng phần bình luận lại vô cùng sôi nổi:

"A a a a, couple ít người chèo này thế mà tôi cũng lướt thấy được đồng bào! Tôi tuyên bố, ai chèo thuyền cặp này đầu tiên đúng là người có mắt nhìn nhất!"

"Nhan sắc của hai người này đúng là quá đỉnh! Không dám tưởng tượng nếu hợp tác chung khung hình thì sẽ đẹp mắt đến mức nào! Tiếc là địa vị hai người chênh lệch quá lớn, một bên là đỉnh lưu, một bên là tiểu hoa mới nổi, sợ là đời này khó có cơ hội hợp tác [Cười khóc]"

"Có mình tôi thấy không ship nổi à? Mặt hai người này đều đẹp một cách quá sắc sảo, nhìn không hợp nhau lắm, cảm giác đứng cạnh nhau cứ như đang tranh đua nhan sắc ấy [Buông tay]"

"Chủ thớt chắc là fan của cô này giả danh người qua đường hả? Nhiệt độ của đỉnh lưu mà cũng dám ké, da mặt dày thật đấy. Bảo chủ từ nhà bạn thoát khỏi cái danh 'sao hạng bét' đi rồi hẵng đến ké fame."

"Hứa Nhược Đường muốn nổi tiếng đến phát điên rồi sao? Cứ vớ được trai là ghép cặp, có rẻ tiền không chứ. Trước có Bùi Nham Trạch, Thi Trác Hi, giờ lại vượt cấp ăn vạ Hoắc ảnh đế, tướng ăn khó coi quá đấy [Nôn]"

"Chuyện này có gì đâu mà cãi nhau, cư dân mạng ship CP tự vui trong vòng tròn của họ thôi mà, fan Hoắc Kỳ Sâm nhảy dựng lên làm gì?"

"Ôm đại minh tinh nhà tôi đi chỗ khác, từ chối xào couple với bất kỳ sao nam nào! Kể cả là Hoắc Kỳ Sâm cũng không được!"

"......"

Hứa Nhược Đường vốn thấy hay hay, không ngờ lướt bình luận một hồi lại thấy cãi nhau, lập tức cảm thấy đau đầu.

Cũng may video này độ hot không cao, đợi lúc cô tải lại trang thì video đã biến mất tăm, không biết là do chủ bài đăng ẩn đi hay bị bên quản lý gỡ bỏ.

Khoảng nửa tiếng đi xe, hai người cuối cùng cũng đến bệnh viện. Hứa Nhược Đường vốn tưởng người Dư Chi Nguyệt đón là vị bác sĩ Đoạn kia, không ngờ vài phút sau, chẳng thấy bác sĩ Đoạn đâu, ngược lại thấy cô bạn thân dắt một bé trai lên xe.

Cậu bé năm nay năm tuổi, trắng trẻo sạch sẽ, thanh tú lại đáng yêu, nhìn thấy Hứa Nhược Đường còn biết dùng giọng sữa non nớt gọi "chị ơi".

Hứa Nhược Đường ngạc nhiên nhìn Dư Chi Nguyệt, cố gắng lựa lời rồi mới nghiêm túc hỏi: "Đây là con của bác sĩ Đoạn à?"

Dư Chi Nguyệt: "Đương nhiên là không phải rồi."

Đây là đứa trẻ ở viện phúc lợi, do sức khỏe có chút vấn đề nên gần đây vẫn nằm điều trị tại bệnh viện của bác sĩ Đoạn. Hôm nay vừa khéo được xuất viện, nhưng bên viện phúc lợi không có người qua đón.

Bác sĩ Đoạn lại bận phẫu thuật không dứt ra được, thế là Dư Chi Nguyệt chủ động nhận việc đưa cậu nhóc về viện phúc lợi.

Hóa ra là vậy, Hứa Nhược Đường đăm chiêu gật đầu. Quay đầu lại thì thấy cậu nhóc ngồi bên cạnh đang lén lút nhìn mình chằm chằm.

Hai người trừng mắt nhìn nhau, cậu bé bị bắt quả tang nhìn trộm liền ngượng ngùng cúi đầu, co người rụt vào một góc đầy bối rối và bất an, trông nhỏ thó gầy gò, có vẻ hơi suy dinh dưỡng.

Hứa Nhược Đường mím môi cười khẽ, cố ý ngồi xích lại gần cậu nhóc, đôi mắt cong cong cười tươi hỏi: "Bạn nhỏ ơi, chị có xinh không?"

Cậu bé có chút sợ sệt nhìn cô, đầu tiên là phán đoán xem cô là người tốt hay người xấu. Một lát sau, cậu bé mới cẩn thận gật đầu, mở to đôi mắt đen láy như quả nho, giọng non nớt nói: "Giống như tiên nữ vậy ạ."

Trẻ con thì không biết nói dối, hơn nữa lại còn rất tinh mắt. Hứa Nhược Đường nghe xong mà mở cờ trong bụng, bèn quyết định ngay lập tức bảo Dư Chi Nguyệt đổi lộ trình, đưa cậu nhóc đi dạo siêu thị, mua đồ ăn vặt, đồ chơi và đủ loại đồ dùng sinh hoạt để cậu bé mang về viện phúc lợi chia sẻ cùng các bạn khác.

Thấy bạn thân hào hứng giúp bé trai chọn đồ chơi, vô cùng kiên nhẫn, Dư Chi Nguyệt đi theo sau, vừa cảm thán Hứa Nhược Đường cũng chẳng khác gì một đứa trẻ, vừa cầm điện thoại chụp ảnh lén gửi cho bác sĩ Đoạn để tranh công. Tiếc là người bận rộn nào đó đang bận tối tăm mặt mũi, tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển.

Hứa Nhược Đường mua không ít đồ ở siêu thị, nhìn cái gì cũng thấy các bạn nhỏ ở viện phúc lợi dùng được, khiến cốp xe thể thao của Dư Chi Nguyệt nhét không vừa, đành phải gọi một chiếc xe tải trên mạng đến chở về.

Đưa cậu bé về viện phúc lợi xong, Dư Chi Nguyệt chở Hứa Nhược Đường đến trang viên nhà mình mới mở để dùng bữa.

Trong trang viên không chỉ có nhà hàng mà còn có cả khu suối nước nóng, hôm nay là ngày thứ ba chính thức mở cửa đón khách.

Cả tòa kiến trúc được trang hoàng theo phong cách xa hoa lộng lẫy, hành lang tráng lệ, những bức họa trên tường hai bên đều do Dư Chi Nguyệt tốn không ít công sức săn lùng từ các nhà sưu tập trong và ngoài nước, rõ ràng đối tượng khách hàng của trang viên đều là giới thượng lưu không giàu thì cũng sang.

Dư Chi Nguyệt đã sớm dặn người sắp xếp phòng, Hứa Nhược Đường ngửi thấy mùi hương trầm trang nhã thoang thoảng trong không khí, quả thực có tác dụng tĩnh tâm an thần.

Sau bức bình phong cổ kính là bể suối nước nóng riêng tư, hơi nước mịt mù.

Hứa Nhược Đường mặc bộ bikini hai mảnh màu đen phong cách vừa ngây thơ vừa quyến rũ, chậm rãi bước xuống bậc thang, bước vào làn nước ấm áp trong veo, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Cơ thể bị giày vò suốt ba ngày ba đêm cuối cùng cũng được thả lỏng hoàn toàn vào khoảnh khắc này.

Dư Chi Nguyệt cầm chai rượu vang đi tới, vừa bước qua bình phong liền thấy đại tiểu thư họ Hứa nằm bò bên thành bể nước nóng, người mềm oặt như không xương, khoan khoái nhắm mắt dưỡng thần, lười biếng hệt như một chú mèo.

Những giọt nước trong suốt long lanh chậm rãi trượt qua chiếc cổ thiên nga thon thả, lăn xuống xương quai xanh trắng ngần, cuối cùng hòa vào mặt nước tĩnh lặng. Bộ áo tắm màu đen thấm nước, ướt át dán chặt lấy người cô, phác họa nên những đường cong lả lướt quyến rũ, sống động như một bức tranh mỹ nhân xuất thủy.

Khi Hứa Nhược Đường cởi bớt đồ, Dư Chi Nguyệt lúc này mới nhìn rõ những dấu vết Hoắc Kỳ Sâm để lại trên người cô, quả nhiên giống hệt cô nàng dự đoán, Hoắc đại thiếu gia mang khuôn mặt thiên thần kia khi làm chuyện ấy chẳng giống người chút nào.

Dư Chi Nguyệt nheo mắt, trên mặt thoáng qua nụ cười xấu xa, ngay sau đó bước xuống nước, bơi về phía bạn tốt.

Hứa Nhược Đường bị hơi nóng trong phòng hun đến đầu óc mơ màng, có chút buồn ngủ, tiếp đó liền cảm giác được Dư Chi Nguyệt sáp lại gần như một con rắn nước, kề sát vào vành tai mềm mại ửng hồng của cô, thì thầm một câu.

Nghe vậy, Hứa Nhược Đường chậm rãi mở mắt, hàng mi cong vút dày rậm còn đọng vài giọt nước nhỏ, đôi mắt màu hổ phách chớp chớp, do dự nhìn về phía Dư Chi Nguyệt.

"Cậu chắc chắn làm thế này có thể nắm thóp được Hoắc Kỳ Sâm chứ?"

Dư Chi Nguyệt gác một tay lên thành bể, nhấp nhẹ ngụm rượu vang, cười như một yêu nữ: "Đương nhiên rồi ~"

Hứa Nhược Đường ngẫm nghĩ, ngay sau đó cầm lấy điện thoại bên cạnh, ngón tay trắng hồng lướt nhẹ trên màn hình, mở camera rồi đưa cho Dư Chi Nguyệt.

"Cằm nâng lên chút, ngực ưỡn thẳng lên."

"Tốt lắm, vô cùng hoàn hảo."

Dư Chi Nguyệt chụp liên tiếp vài tấm, tấm nào cũng phô diễn trọn vẹn ưu thế vóc dáng yêu kiều thanh thoát của Hứa Nhược Đường.

Hứa Nhược Đường chọn tấm đẹp và thần thái nhất, gửi thẳng cho cái tên được lưu trong danh bạ là "Ông xã AI phiên bản b**n th**".

Trước Tiếp