Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 531
Hắn không tiếng động kêu lên:
"Tâm ma, chuyện gì thế?!"
"Sao ta cảm thấy nửa cánh tay đều tê dại rồi? Dường như không thể cử động được nữa? Có phải tên Tiên Quân chó má này lại dùng ám chiêu đối phó ta không?"
"Dường như sức lực của ta đều bị y hút đi rồi!"
Trong không gian hệ thống.
N001 thật sự không thể nhìn thẳng vào màn hình.
Có câu rừng lớn thì chim nào cũng có, thế giới nhiều thì ký chủ nào cũng có.
Sao lại có người vừa b**n th** vừa trong sáng vậy chứ, sờ đùi người ta thì ra đòn mạnh, bị người ta sờ tay nhỏ một cái thì lại vô năng cuồng nộ!
Một lúc lâu sau.
Nó nặn ra một câu:
"Có thể ngài đã trúng lời nguyền của tiểu xử nam rồi, kiểu đại ca ca dịu dàng xinh đẹp như nam chính, đối với loại tiểu xử nam như ngài thì đúng là đòn đặc biệt mà."
Mặc dù nói vậy, nó vẫn không nhịn được lo lắng.
Thật sự sợ có ngày ký chủ nổi điên, trong tình trạng tinh thần không ổn định mà trực tiếp g**t ch*t nhân vật chính hoặc chính mình.
Đồ Thiên Bá nhận được sự xác nhận của tâm ma, lập tức hung hăng trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện, sau đó lại hừ lạnh một tiếng nặng nề, như thể coi y là miếng thịt trong miệng, dùng sức cắn xé.
A Hồi: "..."
Không cho sờ thì giận à?
Người đàn ông không còn cách nào, đành phải cử động ngón cái, nhẹ nhàng xoa xoa hai cái bên cổ tay thiếu niên, giống như xoa đầu trẻ con, mang theo ý an ủi.
Ôn hòa lại trong sáng.
Tuy nhiên, Đồ Thiên Bá chỉ cảm thấy cảm giác tê dại kia lập tức lan ra khắp cánh tay mình, miệng vô thức phát ra một tiếng rầm rì, âm cuối lên xuống, nghe cực kỳ ái muội.
Vẻ mặt người đàn ông hơi sững lại, động tác dưới tay cũng cứng đờ.
Sự tiếp xúc cơ thể của hai người rõ ràng đã được kiểm soát trong một phạm vi không quá suồng sã, nhưng phản ứng của thiếu niên lại khiến y cảm thấy dường như mình đã làm gì đó không đúng mực.
Đồ Thiên Bá lại kêu gào với tâm ma:
"Lẽ nào lại như vậy!"
"Có phải người này đã giấu hậu chiêu, lén lút thi triển Lôi Quyết Điện với ta không?! Ta tê rần rồi, toàn thân ta đều tê rần rồi!!"
N001 lập tức lùi lại một cách chiến thuật, tránh xa màn hình.
... My eyes.
.
Bây giờ A Hồi đang trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Nếu y buông tay thiếu niên ra, với tính cách của đối phương rất có khả năng sẽ trực tiếp sờ lên, đối với y mà nói, mức độ đó vẫn quá giới hạn.
Nhưng nếu y không buông ra...
A Hồi nhìn biểu cảm phức tạp trên mặt thiếu niên, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cả người đều không được tự nhiên.
Bữa cơm này ăn thật sự khó khăn.
May mà cuối cùng cũng ăn xong.
Thiếu niên vung tay lên, những chiếc chén đĩa và bàn ăn gần như đã được dọn sạch đều biến mất.
Thấy giữa hai người không còn vật cản, A Hồi im lặng dịch sang bên cạnh thuyền bay, quay đầu nhìn ra ngoài, muốn dùng biển sao rộng lớn kia để xoa dịu cái nóng trên mặt mình.
Nhưng thiếu niên không an tĩnh được.
Đồ Thiên Bá vẫn giơ cánh tay bị điện giật cho tê rần kia.
Hắn vẫn không tra ra được dấu vết mình bị thi pháp, vừa rồi hắn đã tự mình sờ vài cái vào bên cổ tay đã bị người đàn ông cọ vào.
Không có cảm giác gì.
Đồ Thiên Bá liếc nhìn người đàn ông có vẻ chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mình, với giọng điệu quả quyết mà nói:
"Nhất định là ngươi đã ám toán ta!"
Mặc dù thời gian tỉnh lại sau khi mất trí nhớ rất ngắn, nhưng A Hồi đã có hiểu biết sơ bộ về mấy lời nói điên điên kiểu này, y không quay đầu lại, chỉ khẽ hỏi:
"Ý này là sao?"
Thế là, Đồ Thiên Bá kể lại suy đoán mà mình đã nói với tâm ma trước đó, lại đưa ra hai ví dụ mạnh mẽ là bôi thuốc và sờ tay, chất vấn:
"Nếu không phải ngươi ám toán ta, sao ta lại nhiều lần cảm thấy toàn thân tê dại khó chịu, chỗ nào cũng không ổn? Chỉ khi ngươi chủ động chạm vào ta, ta mới có cảm giác này!"