Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 516

Trước Tiếp

Chương 516

Cạch một tiếng!

Đồ Thiên Bá đặt chiếc đĩa gỗ đựng thịt nướng xuống trước mặt người đàn ông.

A Hồi cúi đầu, phát hiện dưới miếng thịt nướng có lót một chiếc lá tròn của một loại linh thực không rõ tên, mép lá còn được điểm xuyết vài bông hoa nhỏ màu trắng. Y nhìn, trên mặt không nhịn được nở một nụ cười rất nhạt.

Ngay sau đó, thiếu niên lại ngồi khoanh chân xuống, rất hào sảng mà nói:

"Ăn đi."

Nói xong, hắn tự mình xé một miếng, ăn một cách ngon lành.

Có lẽ là do trong miệng đã nhét quá nhiều thức ăn, khuôn mặt vốn đã tròn trịa của thiếu niên trông càng phồng hơn, bộ dạng nhai nhai khiến người ta không nhịn được mà nhìn về phía hắn. A Hồi nhìn một lúc lâu, có chút không quen mà làm theo động tác của thiếu niên, cũng xé một miếng sườn ra. Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, y nghĩ rằng mình không quen với cách ăn uống như thế này.

Hơn nữa hình như đã rất lâu rồi mình không ăn gì cả?

Giây tiếp theo.

Vị mặn cực hạn truyền đến từ đầu lưỡi, động tác của người đàn ông khựng lại, mọi suy nghĩ trong lòng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vị mặn đến đắng, nhưng khi y không để lộ dấu vết mà nhìn về phía thiếu niên, lại thấy vẻ mặt đối phương rất tự nhiên, đôi mắt hạnh còn vui vẻ híp lại một nửa.

Ăn thật ngon.

A Hồi: "..."

Y có chút nghi ngờ mà cắn thêm một miếng nữa.

Thịt nướng vừa chín tới, khi xé ra còn có nước màu hổ phách nóng hổi chảy ra. Thớ thịt đỏ hồng tỏa ra mùi thơm hòa quyện với mỡ, trông vô cùng hấp dẫn.

Nhưng, thật sự rất mặn.

Đồ Thiên Bá không hề hay biết người đàn ông đang nghi ngờ vị giác của mình.

Hắn không có thói quen đãi người khác ăn. Bây giờ có thể giả vờ mời tên Tiên Quân chó má kia cùng ăn, đều là vì chuyện mà lát nữa hắn muốn làm. Hắn ăn hết miếng thịt trong đĩa, ngẩng đầu lên lại thấy người đàn ông vẫn cầm miếng thịt đầu tiên xé ra, nửa ngày vẫn chưa ăn hết, ngược lại cứ nhìn chằm chằm vào mình.

Vừa ăn no, Đồ Thiên Bá quyết định tạm thời không mắng người.

Thấy người đàn ông mãi không có động tác, hắn không kiên nhẫn hỏi:

"Này, ngươi còn ăn nữa không?"

A Hồi với tâm trạng hơi chùng xuống mà lắc đầu. Nhưng ngay khi y vừa định mở miệng nói chuyện, miếng thịt trong tay đã bị thiếu niên thò đầu tới cắn một cái rồi nuốt vào bụng. Dường như đối phương phát hiện ra vẻ mặt y có gì đó khác thường, bổ sung thêm một câu: "Ta không chê ngươi bẩn."

A Hồi: "..."

Đồ Thiên Bá không phải là người quá cầu kỳ.

So với miếng thịt chín bị người đàn ông cắn vài miếng một cách lịch sự văn nhã, chỉ tạo ra vết thương ngoài da, hắn còn từng đuổi theo linh thú chạy tứ tung mà gặm sống trực tiếp, cũng chưa từng chê bai.

Không thể không nói, thịt giao long thật sự rất bổ.

Hình như hắn còn mang nửa con đi ngâm rượu rồi, nhiều năm trôi qua, thế mà lại quên uống.

Đồ Thiên Bá nghĩ nghĩ, không nhịn được thở dài một tiếng:

"Thật thơm."

Người đàn ông chỉ nghĩ hắn đang nói miếng thịt nướng, đột nhiên chìm vào im lặng.

Suy nghĩ một lúc lâu, A Hồi quyết định tạm thời không nói gì.

Mà Đồ Thiên Bá đã nhanh chóng xử lý tàn cuộc sau bữa ăn, lại thi triển thuật điều khiển nước để dẫn một dòng nước nhỏ tới, rửa miệng rồi rửa tay, hiếm khi có tính tình tốt mà giục người đàn ông cũng rửa một lượt.

Thông thường mà nói, những tu sĩ ở cấp độ như hắn đã sớm không cần ăn uống rồi. Cho dù thỉnh thoảng có h*m m**n ăn uống, cũng tuyệt đối sẽ không như Đồ Thiên Bá, nếu không có chuyện gì quan trọng, gần như giống hệt người phàm, ăn cơm đều đặn không bỏ bữa nào.

Có đôi khi, Đồ Thiên Bá còn phải ăn thêm vài bữa.

Tục ngữ nói rất đúng, dân lấy thực làm trời.

Hắn không ăn nhiều một chút, lấy đâu ra sức lực để chống lại tâm ma?

Đồ Thiên Bá hài lòng vỗ vỗ bụng, trong lòng đã bắt đầu tính toán chuyện khác rồi.

Trước Tiếp