Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 501

Trước Tiếp

Chương 501

Ừm, thật ra chủ yếu là chỉ cần bên cạnh hắn xuất hiện một người còn thở, hắn sẽ phải dốc hết sức lực để khống chế sát ý ngập trời của mình, lấy đâu ra tâm trạng mà yêu đương?

Hắn cứ dở sống dở chết như vậy mà bị lỡ dở.

Đồ Thiên Bá thật lòng cảm thấy buồn bã cho chính mình.

Ngay sau đó, hắn đã nghe thấy tâm ma thông minh hỏi ngược lại:

"Vậy ký chủ đã từng thích cô gái nào chưa?"

Đồ Thiên Bá nghĩ một chút: "Chưa."

Tâm ma thông minh tiếp tục hỏi: "Vậy ký chủ đã từng thích chàng trai nào chưa?"

Đồ Thiên Bá thẳng thắn: "Đương nhiên cũng chưa."

"Vậy ký chủ chưa từng thích con gái, cũng chưa từng thích con trai, làm sao có thể khẳng định mình không phải đồng tính?" Tâm ma thông minh nói rất trôi chảy, "Thật ra trong lòng mỗi người đều có một Chuyện tình sau núi đấy, chỉ là ký chủ ngài chưa phát hiện ra thôi."

Đồ Thiên Bá tò mò hỏi: "Thế nào là Chuyện tình sau núi'?"

Trong không gian hệ thống.

"Ý là ký chủ ngài rất có khả năng là đồng tính, nhưng tự mình không biết..." Quả cầu ánh sáng màu trắng thuận theo lời mà đáp, "Cho nên chỉ khi ký chủ tự mình trải nghiệm qua, xác nhận mình tuyệt đối sẽ không có một chút tình cảm nào với đàn ông, thì mới có thể nói mình không phải đồng tính đúng không?"

Đồ Thiên Bá suy nghĩ kỹ lại, quả thật có vài phần đạo lý.

"Ừm, khụ khụ..."

Giao tiếp bằng ý niệm với tâm ma, chẳng qua chỉ tốn vài cái nháy mắt.

Đồ Thiên Bá thu hồi suy nghĩ, ánh mắt một lần nữa tập trung lại, chỉ thấy người đàn ông đang nằm ngửa trên tảng đá lớn vẫn đang bị mình bóp cằm, đôi môi trắng bệch không có chút máu nào mở rất rộng, nhưng má lại vì ho mà ửng lên một tầng hồng nhạt, đuôi mắt cũng vậy.

Trong lúc ho, một ít thuốc nước mà Đồ Thiên Bá vừa đổ vào cổ họng y bị sặc ra.

Một chút chất lỏng này chảy dọc theo khóe miệng y, dần dần trượt đến chỗ hổ khẩu của Đồ Thiên Bá, khiến y trông vô cùng nhếch nhác và yếu ớt.

Đặc biệt là phát quan của y không biết bị hư hại trong lôi kiếp, hay là rơi xuống thung lũng sông rồi bị nước cuốn trôi đi, khiến mái tóc đen dài của người đàn ông xõa tung trên người, vài sợi tóc ướt sũng dính vào làn da trắng bệch của y, sợi tóc sau tai còn uốn lượn.

Đồ Thiên Bá thầm bĩu môi.

Không thể không nói, vẻ ngoài của tên Tiên Quân chó má này quả thực là đỉnh cấp.

... Đương nhiên, vẻ ngoài hắn cũng rất anh tuấn!

Hắn rụt tay lại, thừa lúc đối phương vừa tỉnh dậy từ hôn mê, thần trí còn chưa tỉnh táo, có chút chán ghét mà kéo tay áo của tên Tiên Quân chó má, chùi tay dính nước thuốc và nước dãi lên đó hai cái, đồng thời còn dùng giọng điệu đều đều mà đọc thuộc lòng: "Phu nhân, ngươi tỉnh rồi à."

Vừa dứt lời.

Bên tai hắn liền vang lên một tiếng 'ting'.

Tâm ma nhắc nhở hắn rằng nhiệm vụ đầu tiên đã được hoàn thành một cách nhẹ nhàng, sách cũng đã được mở khóa chương thứ hai.

Sau đó, tâm ma lại nói tên Tiên Quân chó má này là người được thiên mệnh, cũng có thể nhìn thấy quyển sách miêu tả tương lai của giới tu chân này - lời gốc của tâm ma là 'tiểu thuyết nguyên tác', dặn hắn chú ý giữ bí mật.

Đồ Thiên Bá hiểu ra, chuẩn bị đọc quyển sách này sau.

Đúng lúc này, một cơn gió mang theo hơi lạnh thổi qua.

Người đàn ông áo trắng ướt sũng toàn thân bất chợt rùng mình.

Đồ Thiên Bá ngưng tụ chân khí vào mắt, nhìn rõ ràng linh khí trong cơ thể đối phương đã bị đan dược mà hắn vừa đổ vào hấp thụ hết, không còn chút nào để chữa trị tâm mạch.

Lúc này, có lẽ người đàn ông chẳng khác gì người phàm.

Ngay lúc này.

Đồ Thiên Bá đột nhiên nghe thấy một giọng nói hơi khàn,

"... Ngươi, ngươi vừa nói gì?"

So với lần đầu gặp ở khe núi trước đó, người đàn ông toát ra khí chất chính khí lạnh lùng, cùng với sự bình tĩnh trong từng cử chỉ, lúc này đây, ánh mắt của Đồ Thiên Bá đối diện với một khuôn mặt xinh đẹp có phần trống rỗng, biểu cảm hơi khựng lại, dường như đang nghi ngờ tai mình.

Trước Tiếp