Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 454

Trước Tiếp

Chương 454

Thời Lận Xuyên vừa quay đầu lại, lập tức chìm vào ánh mắt rực rỡ của Tạ Cảnh Hòa, như thể Alice rơi vào hang thỏ, mang lại cảm giác vừa nguy hiểm vừa kỳ diệu, và cảnh tượng như vậy đã xảy ra vô số lần trong ba năm qua.

Tạ Cảnh Hòa này, có độc thật.

Thời Lận Xuyên nghĩ vậy.

Thảo nào trước khi hai người công khai, các tài khoản marketing và fan hâm mộ bên ngoài đã ghép y với các ngôi sao khác thành biết bao nhiêu CP, cố gắng giải mã trăm vạn tình ý từ một ánh mắt bình thường, rồi khẳng định chắc nịch:

"Hai người họ chắc chắn hẹn hò rồi!"

Thỉnh thoảng Thời Lận Xuyên sẽ thấy những thông tin như vậy, thấy fan trong khu vực bình luận kích động đến run tay, phát ra một loạt dấu chấm than, không nhịn được thấy buồn cười.

Mới chỉ vậy thôi mà?

Anh còn không tiện nói, Tạ Cảnh Hòa đi siêu thị mua rau cũng là ánh mắt đó.

Chỉ khi nhìn anh...

Thời Lận Xuyên bưng một bát mì thịt bò ra khỏi bếp, mì trắng ngấm trong nước dùng ngọt thanh, vài lát thịt bò kho mỏng phủ lên mặt mì, hành lá xanh biếc, trông rất hấp dẫn.

Anh hơi cúi người, đặt bát mì trước mặt Tạ Cảnh Hòa, kéo ghế ngồi xuống.

"Ăn đi."

Tạ Cảnh Hòa nhìn người đàn ông,

"Chỉ có một bát, anh không ăn ư?"

Thời Lận Xuyên ngồi đối diện y, hai tay khoanh lại, đôi mắt dài hẹp liếc nhìn y một lúc lâu, chậm rãi đáp: "Anh đâu phải em, một cái miệng no rồi, cái miệng kia lại đói."

Một câu nói đầy ý trêu ghẹo được người đàn ông nói ra như chuyện thường ngày, rõ ràng Tạ Cảnh Hòa không phải là người chưa từng trải qua những lời nói th* t*c, bản thân y còn không biết đã nói bao nhiêu, nhưng không hiểu sao, đột nhiên trong lòng y dâng lên một cảm giác khó tả.

Xương cụt cũng hơi tê tê.

Y c*n m** d*** của mình, lặng lẽ dùng hai tay bưng bát mì, cúi đầu húp một ngụm nước dùng, hơi nóng phả vào mặt y, khiến nhiệt độ gò má tăng lên vài độ.

Giây tiếp theo.

Thời Lận Xuyên nghe thấy Tạ Cảnh Hòa khẽ nói:

"Em đúng là đói mà."

Thời Lận Xuyên đã xem buổi phỏng vấn của Tạ Cảnh Hòa.

Người này không bao giờ nói chuyện như vậy ở ngoài, khi còn trẻ ngây ngô thì như một cái hũ nút, sau này trưởng thành rồi, biết giữ hình tượng nghệ sĩ trước ống kính, đối mặt với đủ loại câu hỏi khó nhằn cũng có thể mỉm cười đánh thái cực, trông đặc biệt phong độ.

Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành.

Khi Thời Lận Xuyên lần đầu gặp Tạ Cảnh Hòa ở quán bar, y đã hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, bây giờ lại gần ba mươi, và cảnh tượng hai người gặp nhau lần đầu, dường như là hai loài ăn thịt nhìn trúng nhau, tối đó đã ghi bàn vào lưới.

Cảnh tượng không hề trong sáng chút nào.

Cứ thế ba năm trôi qua, người này cũng đã chín muồi ở một khía cạnh khác.

Tuy nhiên, Thời Lận Xuyên lại thường cảm thấy...

Tạ Cảnh Hòa thật sự rất trong sáng.

Đặc biệt là khi y nhìn mình bằng ánh mắt sùng bái, mê đắm, khao khát tất cả và trao gửi tất cả, Thời Lận Xuyên vừa ghét vừa nghiện, một mặt muốn đập nát đốt cháy, mặt khác lại lưu luyến không rời.

Anh có một trái tim bị rỗng ruột, bức tường tim được đúc bằng bê tông cốt thép.

Nhưng Tạ Cảnh Hòa vẫn chui vào được.

Thời Lận Xuyên từ chối hết lần này đến lần khác, nhưng sức lực lại là lần sau nhẹ hơn lần trước, như một con ác long chỉ dọa suông. Ngược lại, Tạ Cảnh Hòa lại như một dũng sĩ cầm kiếm, càng thất bại càng dũng cảm.

Thế là, Thời Lận Xuyên chợt nhận ra...

Hình như mình đã bị dồn vào đường cùng.

Thành thật mà nói, anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thua.

Ngay từ đầu, Thời Lận Xuyên đã âm mưu đập tan sự khao khát của Tạ Cảnh Hòa về hôn nhân và tình yêu, nhưng anh không ngờ rằng, trước đó, Tạ Cảnh Hòa đã thay đổi cách lý giải của mình về hôn nhân và tình yêu.

Yêu một người không tệ đến thế.

Kết hôn với một người nào đó không phải là chuyện xấu.

Trước Tiếp