Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 419
Đỉnh đầu có xoáy tóc.
Nốt ruồi nhỏ ẩn trong lông mày.
Từng vết sẹo cũ trên da.
Và, cái tên được khắc trên bắp đùi trái của y.
Thời Lận Xuyên ngồi xổm xuống, ánh mắt rơi vào mắt cá chân gầy guộc của thi thể, rồi xuống nữa, là những ngón chân tròn trịa trắng nõn, phơn phớt hồng. Hình dáng rất đẹp, sức lực cũng không nhỏ.
Trước đây, vào một đêm nào đó ở Tẩy Giang, vết thương ở cổ tay Tạ Cảnh Hòa chưa lành, vẫn cần mình giúp y tắm. Trong lúc tắm vòi sen, anh đã từng dùng giọng điệu ác liệt mà mắng Tạ Cảnh Hòa không chỉ thích dẫm chân người khác, mà còn rất thích kẹp người, thích hợp đi công trường giẫm xi măng.
Thực ra là nói đùa.
Anh thấy rất đáng yêu.
Ngón chân của Tạ Cảnh Hòa thực sự rất linh hoạt.
Rất lâu trước đây, vào một buổi chiều đẹp trời nào đó.
Hai người đã làm hai lần trên ghế sofa dài trong phòng khách, anh dựa vào lưng ghế sofa, một chân hiếm khi không tao nhã mà gác lên mép ghế sofa, tận hưởng sự thư thái tinh thần sau đó.
Toàn thân Tạ Cảnh Hòa đầy dấu vết, vừa ngượng ngùng vừa thẳng thắn, đang nằm trên một chân khác của anh, cả người lười biếng nằm dài trên ghế sofa, hai bắp chân không hề giữ hình tượng mà gác lên lưng ghế sofa.
Khi nói chuyện, giọng hơi khàn.
"Lận Xuyên, em biểu diễn một chút tài nghệ cho anh xem."
Nghe vậy, Thời Lận Xuyên quay đầu nhìn y.
Liền thấy người này tại chỗ biểu diễn "ngón chân nở hoa", sau đó rất linh hoạt đánh đàn piano không khí, còn tận tâm tận lực giải thích:
"Đây là [Tinh linh nhỏ], em lợi hại không?"
Thời Lận Xuyên nhìn kỹ vài giây, phát hiện quả thật là vậy.
Tuy nhiên, chưa kịp khen y, Tạ Cảnh Hòa đã tự mình cười phá lên, mồ hôi mỏng ở cổ và thái dương khiến y trông lấp lánh, nhưng lại không thể sáng bằng đôi mắt đó.
Trong mắt phản chiếu hình bóng người đàn ông.
Trong mắt y, Thời Lận Xuyên nhìn thấy nụ cười giả tạo của mình.
Anh thường có một cảm giác - thế giới này thật vô lý, hết sức hoang đường.
Mười mấy tuổi, anh đã có thể chơi thuần thục những bản nhạc piano khó của các bậc thầy như Liszt, Canon, nhưng trong lòng chỉ có sự chán ghét và nhàm chán, trong khi người trước mắt chỉ dùng chân để mô phỏng vài ô nhịp của [Tinh linh nhỏ], nhưng lại có thể vui vẻ thuần túy đến như vậy.
Còn có mặt mũi đòi mình khen?
Ghen tị là rắn độc, rắn độc lạnh lẽo cắn xé trái tim anh; giận dữ là lửa dữ, lửa dữ bùng cháy thiêu rụi lý trí anh - ở những góc khuất không nhìn thấy, Thời Lận Xuyên thỉnh thoảng nảy sinh lòng đố kỵ, ngượng ngùng, không dám thừa nhận với chính mình, chỉ một mực phớt lờ nó.
Thỉnh thoảng, rất thỉnh thoảng, anh lại ngưỡng mộ Tạ Cảnh Hòa có thể thẳng thắn đến vậy, thích là thích, ghét là ghét, sống như một con người.
Không giống mình.
Anh là chó. Chó của Pavlov. (*)
Thời Lận Xuyên đã quên lúc đó mình có khen Tạ Cảnh Hòa theo ý muốn của y không, nhưng anh nhớ rõ cơn đau âm ỉ từ sâu thẳm trong lòng, không thể giải tỏa và thoát ra. Thế là anh cười, nhẹ nhàng kéo gáy người kia, xoay hướng...
Không cho y từ chối, ấn mặt y xuống.
Tốt quá.
Bây giờ Tạ Cảnh Hòa cũng giống như một con chó vậy.
Con chó ti tiện riêng của anh.
Khi đó, anh đã nghĩ một cách đê hèn như vậy.
Trong giấc mơ, thời gian mất đi khái niệm.
Thời Lận Xuyên ngồi cạnh thi thể, trong lòng không hề có chút động lòng nào.
Anh biết đây không phải Tạ Cảnh Hòa.
Tạ Cảnh Hòa là một người sống sờ sờ, biết thở, có hơi ấm, đôi mắt rất sáng. Nơi y ở có ánh nắng rực rỡ, không khí cũng náo nhiệt, vĩnh viễn không phải lo lắng cảm thấy cô đơn.
Vì y sẽ ầm ĩ nói,
"Em yêu anh, em thật sự yêu anh."
Khiến cho Thời Lận Xuyên lặp đi lặp lại hàng ngàn lần rằng "tôi ghét cậu", nhưng ma thuật lại không chịu có tác dụng với người đó, dẫn đến việc anh nhiều lần muốn trốn chạy, không muốn đối mặt với thất bại đã định sẵn tiếp theo.