Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 305
Thời Lận Xuyên hơi cúi đầu, môi cọ vào vành tai y, âm thanh môi răng ướt át đặc biệt rõ ràng, hơi nóng anh thở ra không ngừng luồn vào ống tai Tạ Cảnh Hòa.
Nhột. Nhột không chịu nổi.
Anh tiếp tục nói: "Đúng rồi, chiếc kính mới này cũng là cô ấy giúp tôi chọn đấy, đẹp không?"
Tạ Cảnh Hòa bị anh đè ép, cả người dán chặt vào tường, đầu vô thức nghiêng sang một bên, chiếc cổ dài tạo thành một đường cong rất khoa trương.
Nghe những lời này, gân xanh ở cổ y nổi lên, mỗi khi hít thở, cơ bắp mảnh khảnh lại nhấp nhô theo, tần suất rất nhanh.
Từ góc nhìn của Thời Lận Xuyên, có thể nhìn rõ đôi môi mím chặt của y, tạo thành một đường cong không vui, xen lẫn ý tủi thân.
Thật đáng thương.
Tiếc rằng lòng anh sắt đá, còn hỏi thêm một câu:
"Hỏi cậu đấy, đẹp hay không đẹp?"
Tạ Cảnh Hòa không trả lời, hai tay chống vào ngực người đàn ông âm thầm dùng sức, muốn đẩy đối phương ra.
Thời Lận Xuyên không cho y toại nguyện.
Đột nhiên anh nắm chặt hai cổ tay Tạ Cảnh Hòa, bất ngờ kéo lên, đè chúng chồng lên nhau vào tường, đồng thời hai chân lần lượt giữ chặt đầu gối Tạ Cảnh Hòa, làm y mất sức.
Chiếc khăn quàng cổ màu đen hoàn toàn rơi xuống, như một khối bóng mờ méo mó nằm trên mặt đất, bị Thời Lận Xuyên giẫm lên vài lần.
Tạ Cảnh Hòa nghiêng đầu về phía nào, đầu Thời Lận Xuyên liền theo đó, không ngừng truy hỏi: "Câm rồi ư? Sao không nói gì? Có phải cậu lại muốn khóc rồi không?"
Hỏi đi hỏi lại vài lần.
Tạ Cảnh Hòa đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt nhìn anh, nghẹn cổ họng, gào lên một tiếng: "Xấu chết đi được! Anh xấu xí như quả bí trong Plants vs Zombies vậy, đeo gì cũng xấu!"
Y không biết khóe mắt mình đã đỏ hoe, cùng với mái tóc rối bời vừa ngủ dậy, trông không hề có chút tính công kích nào, ngược lại còn rất đáng thương, như thể bị bắt nạt đến mức sắp xù lông.
Toàn thân viết bốn chữ lớn: Phô trương thanh thế.
Thời Lận Xuyên bị mắng xấu mà không hề tức giận, rất bình tĩnh tiếp lời: "Vậy à, thế mà cậu lại ngủ với quả bí xấu xí ba năm rồi, buổi tối không gặp ác mộng ư?"
Tạ Cảnh Hòa không còn sức lực, dứt khoát từ bỏ giãy giụa, thay đổi thái độ thân mật quấn quýt thường ngày với Thời Lận Xuyên, chuyển sang lời qua tiếng lại.
Y đáp: "Ai bảo tôi không kén ăn."
Thời Lận Xuyên tiếp lời: "Vậy là cậu thật sự đói rồi."
Tạ Cảnh Hòa lại nói: "Anh nói đúng, người khác tùy tiện mua cho tôi một chiếc macaron ngọt đến phát ngấy, tôi cũng có thể c** q**n ra cho người ta ân ái vài lần, tôi không đáng bao tiền cả."
Thời Lận Xuyên há miệng: "..."
Tạ Cảnh Hòa hỏi: "Còn muốn tiếp tục không?"
Thời Lận Xuyên lạnh mặt nhìn y, ôm chặt người hơn.
Trong ba năm qua, Tạ Cảnh Hòa nói chuyện với anh hoặc nhẹ nhàng, hoặc tràn đầy sức sống, hoặc khàn khàn nũng nịu - đây là lần đầu tiên y thể hiện trạng thái công kích miệng lưỡi sắc bén như vậy trước mặt mình, nhất thời khiến anh không biết nói gì.
Đương nhiên, Thời Lận Xuyên sẽ không nhượng bộ, chỉ là anh đã vất vả nấu cơm rất lâu rồi, không ăn sẽ nguội mất.
Tại sao anh phải ăn cơm nguội vì Tạ Cảnh Hòa chứ.
Thời Lận Xuyên lùi lại nửa bước, chậm rãi thả tay Tạ Cảnh Hòa ra, không ngờ vừa quay người, bước một bước về phía cửa phòng, người phía sau đã nhào tới.
Hai cánh tay của Tạ Cảnh Hòa vòng qua eo anh, mỗi ngón tay đều móc vào quần áo anh, khiến những nếp nhăn trở nên lộn xộn.
Thời Lận Xuyên vô thức cúi đầu nhìn một cái.
Mu bàn tay của Tạ Cảnh Hòa gầy gò, xương xẩu, các khớp tay căng chặt, có một ngón út không kiểm soát được mà run rẩy vài cái.
"Đừng đi." Y khẽ nói.
Có lẽ y đã lầm tưởng rằng Thời Lận Xuyên tức giận vì cãi nhau với y, quay người muốn rời khỏi căn nhà này.
Lúc này, ngực y áp sát vào lưng Thời Lận Xuyên, nhịp điệu và biên độ nhấp nhô của lồng ngực đều được truyền trực tiếp đến người đàn ông đang được y ôm chặt.