Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 300

Trước Tiếp

Chương 300

Thực sự là nó quá tốt bụng, không nỡ thấy ký chủ chịu khổ.

Thời Lận Xuyên không phải là học sinh chưa ra trường, đương nhiên là anh không tin một lời nào.

Từ khi còn nhỏ, anh đã được thấm nhuần một quan niệm: Trên thế giới này không ai sẽ vô điều kiện đối xử tốt với bạn, nếu có, chắc chắn không phải là không đòi hỏi báo đáp, mà là có mưu đồ lớn.

Theo anh, hệ thống chính là loại có mưu đồ lớn.

Nếu như một quả cầu ánh sáng màu xanh lam nào đó có thể nghe thấy tiếng lòng của Thời Lận Xuyên, có lẽ sẽ phấn khích phụ họa một câu:

"Ngài ấy đúng là như vậy! Ký chủ thông tuệ!"

Tiếc rằng trên đời không có "nếu như".

Não của Thời Lận Xuyên chỉ im lặng hai giây, âm thanh điện tử phiền phức đó lại vang lên, như thể buột miệng than vãn:

"Ký chủ, một trăm điểm không rẻ đâu, đủ để đổi quyền cư trú vĩnh viễn ở thế giới này rồi đó!"

Nó dừng lại một chút, rất 'lơ đãng' nhắc đến:

"À nói mới nhớ, ký chủ trước đã từ bỏ việc quay về thế giới cũ, dùng phần thưởng hồi sinh mà cậu ấy nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ để đổi lấy quyền cư trú vĩnh viễn ở thế giới đó, bây giờ chắc là đã sinh con thứ hai với nhân vật chính rồi nhỉ..."

Thời Lận Xuyên đứng dậy, dứt khoát xách túi rác đi ra ngoài, thờ ơ nói: "Tôi lại không muốn sinh con thứ hai với Tạ Cảnh Hòa, liên quan gì đến tôi? Ngậm miệng đi."

Hệ thống: "..."

Không, ai nói muốn nhân vật chính sinh con thứ hai?

Trong không gian ảo.

Màn hình quang học truyền hình ảnh ký chủ từ góc nhìn thứ ba.

Quả cầu ánh sáng trắng nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông, vươn chiêm chiếp ra xoa đầu, ước tính tổng thời gian màn hình bị tự động làm mờ trong ba năm qua, không kìm được cảm thán:

"Uầy, đáng sợ thật! Cũng may nhân vật chính của thế giới này không có khả năng sinh sản, nếu thật sự có thể sinh, tôi đã muốn đổ mồ hôi lạnh cho nhân vật chính rồi..."

Trời vừa hửng sáng.

Thời Lận Xuyên đi dép lê ra ngoài 50 mét, phân loại rác đã dọn dẹp rồi vứt vào đúng nơi quy định, động tác thuần thục và trôi chảy, sau đó thong thả đi về.

Một đoạn đường ngắn ngủi, anh đã đi qua quá nhiều lần.

Nói cách khác...

Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian vào những việc vặt vãnh, không quan trọng trong cuộc sống này.

Giáo dục từ nhỏ đã dạy Thời Lận Xuyên rằng thời gian của anh quý giá hơn hầu hết mọi người, phải được dùng để làm những việc có giá trị hơn, hoặc có thể tạo ra nhiều giá trị hơn.

Nhưng để hoàn thành nhiệm vụ sắm vai, anh buộc phải sống cùng Tạ Cảnh Hòa.

Vì tính chất công việc của Tạ Cảnh Hòa, địa điểm hẹn hò của hai người bị hạn chế nhiều, họ không thể đến được nhiều nơi công cộng đông người, thường là ở nhà cùng nhau giết thời gian.

Mà Tạ Cảnh Hòa thực sự là một người rất khó hiểu.

Thời Lận Xuyên không hiểu sao một người lại có thể rảnh rỗi đến mức đó. Y thậm chí còn vì xem một video mà lắc vai anh, muốn thi đấu với anh xem ai lẩy hạt dâu tây bằng tăm nhanh hơn.

Thời Lận Xuyên thua.

Bởi vì Tạ Cảnh Hòa phát hiện mình sắp thua liền không ngừng quấy rầy anh, thấy tình thế không thể cứu vãn, liền nhân lúc Thời Lận Xuyên không chú ý mà ngậm lấy dâu tây ăn mất.

Thời Lận Xuyên là lần đầu tiên thua.

Anh có chút không kiềm chế được mà xụ mặt xuống.

Kết quả là, Tạ Cảnh Hòa vừa dùng tăm lẩy hạt, vừa lén nhìn anh, rồi nhét quả dâu tây đã lẩy hạt vào miệng anh, hỏi anh cảm giác có gì thay đổi không.

Lúc đó hình như anh nói là không có gì thay đổi.

Tạ Cảnh Hòa còn không tin, nói là muốn tự mình nếm thử, rồi không nói không rằng hôn lên.

Mãi đến khi nước dâu tây tràn ra khóe môi hai người, y mới chép miệng, giả vờ vô tội nói:

"Có vẻ là vậy thật?"

Vừa dứt lời, y lại cong mắt, khẽ hỏi Thời Lận Xuyên:

"Anh còn giận không?"

Thời Lận Xuyên không biết mình đã chịu đựng ba năm này như thế nào.

Trước Tiếp