Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 280

Trước Tiếp

Chương 280

Dường như anh rất ngại nhìn Tạ Cảnh Hòa, cúi đầu nhìn chằm chằm sàn nhà, thẳng thừng móc từ túi quần tây ra một chiếc bánh macaron đựng trong hộp trong suốt, đưa đến trước mặt Tạ Cảnh Hòa.

Anh nói,

"Tiểu Cảnh, sinh nhật vui vẻ."

Macaron màu hồng, nhỏ xíu, chỉ đủ cho Tạ Cảnh Hòa ăn một miếng. Đầy một miệng đường hóa học, ngọt chết người.

Tạ Cảnh Hòa khó nhọc nuốt xuống, lặng lẽ liếc nhìn người đàn ông đang dọn dẹp bãi chiến trường trên bàn, cái đầu ngu ngốc vòng vo nửa ngày, chỉ lắp bắp nói một câu:

"Hay là, hay là chúng ta uống thêm một lát nữa nhé?"

Nghe vậy, ánh mắt người đàn ông nhìn sang đầy kinh ngạc, nhưng khi Tạ Cảnh Hòa tưởng anh sẽ từ chối, đối phương lại cười nói: "Nếu đó là điều ước của em..."

"..."

"Được."

Ba năm trôi qua, Tạ Cảnh Hòa vẫn nhớ giọng điệu của người đàn ông khi đó, y hạ cửa kính xe xuống, vừa hóng gió lạnh vừa vỗ vỗ khuôn mặt nóng bừng, chân thành nói:

"Nhạc Ngôn, em không biết anh ấy đối xử với anh tốt đến mức nào đâu."

Nhạc Ngôn nghe đến mức tai muốn mọc kén: "..."

Sau đó, Tạ Cảnh Hòa lo lắng nói: "Thật ra sau khi kết hôn với Lận Xuyên, anh vẫn luôn muốn giảm bớt công việc để về với gia đình, nhưng anh ấy luôn nghĩ cho anh, sợ anh sẽ hối hận."

Nhạc Ngôn: "..."

"Mấy tháng trước Lận Xuyên bị công ty sa thải, lúc đó anh ấy còn an ủi anh, bảo anh đừng lo lắng, cứ yên tâm đóng phim." Tạ Cảnh Hòa tiếp tục nói, "Kết quả là mấy tài khoản marketing còn viết linh tinh, nói anh ở đoàn làm phim cặp kè với người khác, chắc chắn thời gian này anh ấy rất thiếu cảm giác an toàn..."

Nói xong, y còn lo lắng thở dài một hơi.

"Lận Xuyên quá quan tâm anh, nên mới hay ghen, anh ấy đối xử với anh thật sự rất tốt, anh ấy thất nghiệp rồi, là bạn đời anh phải quan tâm đến cảm xúc của anh ấy nhiều hơn..."

Tạ Cảnh Hòa vừa nói vừa ngẩng đầu, chợt nhận ra xe đã dừng dưới nhà mình, Nhạc Ngôn đang nghiêng đầu nhìn chằm chằm y.

Cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa cao nín thở, cố gắng nuốt lại một bụng lời muốn nói, chỉ đề nghị: "Anh Tạ, hay là anh giới thiệu cho anh ấy một công việc đi? Có việc làm rồi sẽ không nghĩ lung tung nữa."

Mới là lạ. Nhạc Ngôn nghĩ thầm.

Cô nhìn bóng lưng người đàn ông xách vali lên lầu, không kìm được thở dài một hơi.

Có những chuyện, người ngoài cuộc mới sáng suốt.

Dù sao cô cũng cảm thấy, người đó không phải là thứ tốt đẹp gì.

"Cạch."

Cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, người đàn ông kéo vali vào phòng khách, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi khói nồng nặc đến nghẹt thở, nỗi lo lắng và bất an trong lòng dâng lên đến đỉnh điểm.

Thời Lận Xuyên ngồi thẳng trên ghế sofa, khi nghe tiếng ngẩng đầu lên, anh thu hết vẻ mặt lo lắng của đối phương vào mắt, đôi mắt dưới tròng kính lóe lên một tia thích thú.

Khóe môi lại mím chặt, đường nét sắc bén.

"Lận Xuyên, em về..."

Khoảnh khắc đối phương mở miệng nói, Thời Lận Xuyên nặng nề dập điếu thuốc đã tắt trên ngón tay vào gạt tàn, lạnh lùng nói: "Thì ra em còn biết đường về."

Vừa dứt lời.

Trong đầu Thời Lận Xuyên lại vang lên giọng nói không đúng lúc của hệ thống: "Ký chủ, cậu đúng là đồ không ra gì."

Thời Lận Xuyên âm thầm chậc một tiếng.

"Tắt tiếng đi, đừng phá hỏng bầu không khí."

Thời Lận Xuyên đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi.

Vì thế, anh đã sắm vai một người chồng dịu dàng suốt ba năm - dù trên giường hay dưới giường, anh đều chiều chuộng Tạ Cảnh Hòa một cách chu đáo và thỏa mãn, hàng ngày hỏi han ân cần, các dịp lễ đều không thiếu bất ngờ, còn không quên nói những lời tình cảm ngọt ngào đến mức sến sẩm.

Hoàn toàn nâng cấp độ giả tạo của gã chồng cũ tra nam trong nguyên tác lên một tầm cao không đáng có.

Theo thiết lập, gã chồng cũ tra nam là một nhân viên bình thường của một công ty nhỏ, học vấn bình thường, năng lực làm việc cũng bình thường, ngoại hình chỉ ở mức khá, may mắn là khí chất khiêm tốn dịu dàng, trông rất có phong độ của người trí thức

Trước Tiếp