Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dòng người tản ra, Tần Cung liếc nhìn cặp vợ chồng bị đánh đến mức máu chảy đầm đìa.
Thị lực của hắn rất tốt, nhìn ra được cặp vợ chồng này bị đánh rất thảm, nhưng lại không bị thương đến xương cốt, chỉ có da thịt bị bầm dập mà thôi.
Đau thì đau thật, nhưng cũng không đến mức mất mạng.
Nếu thật sự năm mươi bản kia rơi lên cơ thể người, đừng nói đến đôi vợ chồng bình thường này, cho dù có là người luyện võ nếu không cẩn thận cũng mất mạng như chơi.
Đang nghĩ ngợi, Tần Cung phát hiện có người túm ống tay áo của mình.
Hắn nhận ra người bên cạnh là một cô bé khoảng bảy tám tuổi, tóc trên đầu không được búi lên thành chỏm, hai má phúng phính hồng hồng, đôi mắt trong veo, ngây thơ tựa như châu báu không tì vết.
Đứa bé mặc nho sam màu xanh trắng kiểu nữ, bên hông đeo lệnh bài tinh xảo, không giống con của một gia đình bình thường.
"Muội kéo ta làm gì?"
Hay là cô bé bảy tám tuổi này cũng muốn gả chomình?
Tần Cung bị suy nghĩ vừa rồi làm cho không nhịnđược mà bật cười.
Cô bé nói rõ ràng: "Thỉnh cầu ca ca đưa những thứnày cho bọn họ."
Tần Cung nhận lấy, phát hiện mấy túi đồ này đều làthuốc trị vết thương ngoài da, trừ mấy thang thuốccòn có một túi tiền nhỏ.
"Bọn họ mà muội nói là ai?" Tần Cung tò mò hỏi.
Cô bé nhìn cha mẹ đùn đẩy nhau, gào khóc mắngnhiếc mình, ánh mắt bình tĩnh pha chút phức tạp.
Cônhi viện chia thành hai bên nam nữ, vú già chăm sócbọn họ chưa từng giấu giếm điều gì, rất nhiều đứa trẻtừ khi có thể hiểu chuyện đã biết mình bị cha mẹ vứtbỏ rồi được đưa đến nơi này.
Bọn họ không có cha mẹ nhưng lại có các huynh đệ tỷmuội sống trong cùng một cô nhi viện và có cả châumục che chở cho bọn họ nữa.
"Đều là những người không liên quan."
Ánh mắt Tần Cung lộ ra sự kinh ngạc, mơ hồ đoánđược thân phận của đứa bé này.
Hắn đang muốn cảm thán lòng hiếu thảo của cô bé,đối phương lại nói: "Nếu chết ở đây, khó tránh khỏiảnh hưởng xấu đến thanh danh của châu mục."
Hàm ý là muốn chết thì cũng phải chết xa nơi này mộtchút.
Tần Cung: "..."
Mấy đứa trẻ này đều thành tinh hết rồi!
Tần Cung cũng là một người tốt, hắn ném túi tiền vàmấy thang thuốc đến bên cạnh đôi vợ chồng kia.
"Muội là đứa bé đến từ cô nhi viện kia sao?"Tần Cung quay lại phát hiện cô bé kia vẫn đứng yêntại chỗ.
Cô bé gật đầu rồi lại lắc đầu, chỉ lệnh bài bên hôngmình, kiêu ngạo ưỡn ngực.
"Hiện giờ là học sinh của thư viện Kim Lân."
Cô nhi viện xây dựng phỏng theo thư viện Kim Lân, được thiết lập thành hai bên nam nữ, trừ học tập rathì các hoạt động khác nam nữ đều bị tách ra.
Cô bé này là học sinh lớp Giáp Đinh, thành tích chỉđứng sau lớp Giáp Giáp.
Thư viện Kim Lân lần này tuyển sinh thêm nhiều họcsinh, tổng cộng hơn ba trăm người, cô nhi viện maymắn có đến năm mươi đứa trẻ được vào học, cô bé kiadựa vào năng lực của chính mình nắm trong tay mộtsuất.
Ngày ấy, cô bé thu dọn đồ đạc đi đến thư việnKim Lân, đi được nửa đường bị đôi cha mẹ này bắtcóc, thiếu chút nữa dọa chết cô bé.Sau khi bình tĩnh lại, một mặt cô bé giằng co với đôicha mẹ này, mặt khác thử tìm cơ hội trốn thoát.
Trải qua lần này đã khiến cô bé chặt đứt hoàn toànkhát vọng với hai từ "cha mẹ".
Cái gì mà cô bé chỉ cần hiếu thuận với bọn họ, giúpđỡ đệ đệ và huynh trưởng, sau này bọn họ sẽ tìm chocô bé một cuộc hôn nhân tốt?
Cái gì mà người đối xử với cô bé tốt nhất trên đờichính là bọn họ, còn âm thầm bôi nhọ chửi bới châumục?
Nếu thật sự đối tốt với cô bé, năm đó bọn họ sẽ bán côbé cho cô nhi viện sao?
Sau khi cô bé vỡ lòng biết chữ liền đọc những ghichép lúc mình bị bán vào cô nhi viện, trong đó miêutả rõ ràng quá trình cha mẹ bán cô bé vào cô nhi viện,từ lời nói hành động đến vẻ mặt của từng người và cảlý do bán cô bé đi.
Họ thật sự coi cô bé là một đứa mùchữ, không hiểu chuyện gì sao?
"Nghe giọng của ca ca đây không giống như ngườiđịa phương ở huyện Tượng Dương, nhưng nhã ngôncủa huynh tốt như vậy, chắc hẳn cũng không phảingười bình thường nhỉ?"
Nhã ngôn chính là tiếng phổ thông, rất nhiều ngườinói tiếng phổ thông đều pha chút giọng điệu của quêcha đất tổ, trừ phi đã thật sự học theo hệ thống, bằng không rất khó nói chuẩn được như vậy.
Tần Cung âm thầm kinh ngạc, hóa ra đứa bé trướcmặt đang thử hắn sao?
Quả nhiên đã thành tinh rồi.
"Ta là người xứ khác tới, đến nơi này để tìm người."Tần Cung nói: "Tìm Chủ bộ Hoàn Châu Từ Kha."
Ngoại trừ đại quản gia Từ Kha là NPC ở địa điểm xácđịnh, còn lại những người khác đều tự do hoạt động,thường xuyên bị Khương Bồng Cơ lôi đến khắp nơiđánh giặc.
Tần Cung muốn gặp được Khương Bồng Cơ thì tấtnhiên phải tìm được người có thể đứng trước mặt cônói chuyện.
Những người khác không dễ tìm, Tần Cung cũngkhông xác định được những người này có ở HoànChâu hay không, cho nên chỉ có thể tìm Từ Kha.
Cô bé kinh ngạc: "Huynh là người thân của chủ bộsao?"
Tần Cung lắc đầu nói: "Không phải, ta được ngườinhà hắn nhờ mang cho hắn một bức thư."
Đừng thấy Tần Cung hiện giờ mới mười tám tuổinhưng hắn cũng vô cùng khôn khéo.Hắn không nói thẳng mục đích của mình mà lại nóirằng mình được nhờ đưa thư đến cho Từ Kha.
Cô bé nói: "Nhìn bộ dạng này của huynh, sợ là khônggặp được Từ Chủ bộ."
Chủ bộ của một châu là người bình thường muốn gặplà có thể gặp sao?
Tần Cung cười khổ một tiếng, hắn nói: "Đang địnhthử vận may của mình, nói không chừng người canhcửa sẽ giúp ta thư lên trên."
Đương nhiên khả năng bị đuổi ra ngoài càng cao hơn,trên người Tần Cung trừ bức mật thư ra thì không cóvăn thư chính thức nào, không thể chứng minh đượcthân phận của mình.
Cô bé nghĩ ngợi một hồi rồi nói: "Thư nhà gấp à?"
Tần Cung nói: "Vô cùng khẩn cấp."
"Thật ra ta có phương pháp giúp huynh, có lẽ có thểnhanh hơn một chút."
Cô bé nói: "Có điều nếu huynhnói dối, chắc chắn sẽ mất mạng."
Hiện giờ cô bé là học sinh mới của thư viện Kim Lân,có thể gửi lời đến Phong Nghi.Phong Nghi là con trai của Phong Chân, tuy là "quannhị đại" nhưng tính tình ôn hòa, cử chỉ lễ độ.Nếu lời của Tần Cung là thật, Phong Nghi hẳn sẽbằng lòng giúp.
Tần Cung mặt không biến sắc nói: "Tất nhiên là thật."
Cô bé khá là may mắn, đến đúng lúc Phong Nghi vừahọc xong.
"Muội tìm ta có việc gì sao?"
Cô bé nói rõ mục đích đến, Phong Nghi nghe xongnhíu mày, dò hỏi cẩn thận lời nói cử chỉ, dáng vẻ bênngoài của Tần Cung.
"Sợ là muội đã bị người ta lừa rồi, Từ Chủ bộ đã đóngia quyến đến Hoàn Châu nhiều năm nay, sao cóchuyện thư nhà từ bên ngoài truyền đến?"
Cô bé nghe xong, sắc mặt trắng bệch.
"Có điều, ta vẫn phải đi gặp người này. Muội mới vàothư viện Kim Lân, nếu như có cái gì không hiểu, cứđến hỏi ta."
Phong Nghi đứng dậy gọi người hầu.
Từ khi chuyện cô bé bị bắt cóc xảy ra, thư viện KimLân và cô nhi viện đều tăng cường đề phòng, PhongNghi là quan nhị đại, hệ thống đề phòng cũng tănglên mấy cấp bậc. Không thể một mình đi ra ngoài,càng không thể một mình gặp người lạ, cần phảimang theo một đến hai hộ vệ người hầu có võ.
Tần Cung đứng chờ ở nơi hẹn, mãi không thấy cô békia đâu, ngược lại thấy một thiếu niên mặc y phụcmàu xanh trắng.
Nói là thiếu niên cũng không đúng, mà là ở giữa độtuổi của một cậu bé và thiếu niên, dáng vẻ hơi yếu ớt,ngũ quan xinh đẹp nho nhã, khí chất lịch lãm.
Nhìn y phục của Phong Nghi, ngay lập tức Tần Cungbiết y phục màu xanh trắng là đồng phục tiêu chuẩncủa học sinh thư viện Kim Lân.
"Ngươi đến Hoàn Châu có mục đích gì? Nếu khôngnói được lý do, sợ là phải mời ngươi đến nhà lao mộtchuyến." Phong Nghi ngồi xuống, hai mắt nhìn thẳngvào Tần Cung: "Chẳng lẽ ngươi không biết, Từ Chủbộ không có người ở quê nhà, càng không thể có cái gìgọi là thư nhà được sao?"
Tần Cung hỏi: "Ngươi là ai?"
"Phong Chân là cha của ta."
Mặt Tần Cung cứng lại, tựa hồ đang hoài nghi thânphận của Phong Nghi.
"Ta muốn gặp Từ Chủ bộ."
Vừa dứt lời, ánh mắt của Phong Nghi càng thêm sắcbén.
"Còn không chịu nói thật?"
Tần Cung thở dài trong lòng.Ôi chao...
Thiếu niên choai choai trước mắt này cũng thành tinhrồi sao?
"Ta muốn gặp Liễu Châu mục." Tần Cung nói: "Chủcông sai ta đưa tin đến cho Liễu Châu mục."