Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một sinh vật nhanh chóng bơi về phía tôi, kéo tôi lên bờ.
Đôi mắt cô ấy như đá quý, bất lực nhìn tôi: "Má Ngô, nước ở đây bẩn lắm."
Tôi ướt sũng, ngốc nghếch cười hai tiếng: "Đừng lo, má Ngô chuyên dọn dẹp, không sợ những thứ này."
Cô ấy nói: "Rác ở đây cô dọn không sạch đâu, sau này đừng đến nữa."
Tôi cười: "Tôi còn chưa nản, cô đã lo lắng rồi. Nói thế này đi, về dọn dẹp rác rưởi, tôi mạnh đến đáng sợ."
Mỹ Tể thở dài: "Vậy thì cô tự mình bận rộn là được rồi, cũng không cần lần nào cũng gọi tôi đi cùng chứ. Tôi cũng không giúp được gì cho cô."
Tôi nói: "Động đậy một chút cũng tốt, sinh mệnh là ở vận động. Hơn nữa lần này tôi đến không phải để dọn rác, là vì chuyện Tết Trung Nguyên."
Cô ấy hỏi: "Tết Trung Nguyên có chuyện gì?"
Tôi nói: "Tất cả NPC vào ngày này đều có thể về nhà, cô có muốn về không?"
Chỉ cần cô ấy nói muốn, tôi thế nào cũng phải kiếm cho cô ấy một chiếc đèn lồng.
Nửa đuôi cá của Mỹ Tể vùi dưới nước, bất động. Cô ấy nói: "Không phải là vấn đề muốn hay không muốn, tôi căn bản không về được."
Tôi nhìn cái đầu cúi thấp của cô ấy, hỏi: "Là ông chủ không cho cô đèn lồng sao? Tôi đi tìm ông ấy ngay."
Cô ấy kéo tôi lại: "Không phải vì lý do này, tôi không dùng được. Trong thế giới thực căn bản không có ai nghĩ đến tôi. Tết Trung Nguyên năm ngoái đã thử rồi, một người cũng không có, có lẽ tôi là người không ai yêu thích."
Tôi đưa tay muốn ôm cô ấy, nhưng nghĩ lại người mình bẩn thỉu, lại rụt tay về.
Tôi nghiêm túc nhìn cô ấy: "Đến nhà tôi đi, tôi sẽ nhớ cô."
Cô ấy ngẩng đầu lên, không dám tin hỏi: "Thật sao?"
Tôi gật đầu thật mạnh: "Thật, còn thật hơn cả cái cọc xi măng phía trước kia."
"Cô muốn làm điểm đến của cô ấy trong thế giới thực?" Ông chủ nhìn tôi.
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, cho nên xin ông cho tôi thêm một chiếc đèn lồng nữa đi."
Ông ta nheo mắt: "Tôi không ngạc nhiên khi cô đưa ra quyết định như vậy, nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cô một câu, ngày Tết Trung Nguyên này đặc biệt nguy hiểm đối với cô. Cô ở đây, an toàn hơn bất cứ nơi nào khác."
Tôi lắc đầu: "Nếu tôi ở đây, vậy thì Mỹ Tể cả năm nay đều ở dưới cống rồi. Cô ấy cũng nên được đi xem thế giới rộng lớn."
Ông chủ nghĩ một lúc, đi đến [Địa Phủ] lấy một chiếc đèn lồng trắng: "Đi đi, đi treo cho cô ấy."
Tôi vui vẻ nói: "Cảm ơn ông chủ."
Ông ta xua tay: "Đừng quên trả lương cho tôi."
Tôi nói: "Ông trừ thẳng vào lương của tôi đi. Đỡ cho tôi phải chuyển cho ông."
Ông ta nói: "Không được, như vậy không có cảm giác đi làm chút nào."
Tôi phục ông ta, nói: "Được được được, cho tôi số tài khoản của ông, về tôi sẽ chuyển cho ông."
Ông ta hớn hở.
Mất hơn mười phút, cuối cùng cũng treo được chiếc đèn lồng này ngay ngắn.
Như vậy là được rồi.
Tôi rời khỏi văn phòng trò chơi, trở về thế giới thực.
Sau ngày 1 tháng 5, vì lo lắng tôi thường xuyên ra vào phó bản sẽ mất liên lạc, tôi đã tự thuê nhà ở bên ngoài, tránh cho người nhà lo lắng.
Tôi xuống dưới lầu ăn một bát mì, tiện đường mua một ít hương nến.
Mặc dù bây giờ tôi đã tắt linh nhãn, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được một số ánh mắt kỳ lạ.
Ngày Tết Trung Nguyên này không chỉ NPC của trò chơi kinh dị sẽ trở về thế giới thực, mà những quỷ quái kia cũng sẽ giáng lâm nhân gian.
Thể chất của tôi vốn đã đặc biệt, theo lời ông chủ nói: dễ chiêu ruồi nhặng, tốt nhất là nên trốn trong trò chơi.
Tôi không dám mở linh nhãn, vội vàng trở về chỗ ở.
Nhưng khi tôi mở khóa điện tử, rõ ràng không ấn gì cả, mà cứ hiện mật khẩu sai. Nhất định là có vấn đề.
Tôi mở linh nhãn, nhìn thấy... một đôi bàn tay khuyết ngón được làm mờ, đang che mắt tôi.
Quỷ che mắt trong truyền thuyết, cuối cùng vẫn bị tôi gặp phải.
Tôi triệu hồi bộ dụng cụ dọn dẹp bốn món của mình: "Tôi đếm ba tiếng, bỏ tay xuống."
"Một."
"Hai."
"Ba!"
Tôi nhặt cây chổi lên, vung thẳng ra phía sau.
Tôi nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết "A!".
Quay người lại nhìn, một mảng hình ảnh mờ ảo, thảm hại hiện ra, dường như đã bị chổi đánh cho hồn xiêu phách lạc.
Lúc này tôi đã hiểu rõ, cầm chổi tiến lên một bước như đuổi chó: "Còn không đi tôi sẽ đánh cho hồn bay phách tán!".
Nó sợ sệt liếc nhìn, rồi đi vào thang máy biến mất.
Tôi thu dọn ba món đồ còn lại, cầm chổi nhìn trái nhìn phải, xác định không còn gì nữa mới mở khóa điện tử bước vào.
Với loại quỷ này không thể cho nó sắc mặt tốt, dám dùng quỷ che mắt với tôi, chắc chắn là có ý đồ xấu.
Nghe lời người lớn có cơm ăn, lời ông chủ nói không sai chút nào.
Tôi chỉ đi dạo phố một chút mà đã chiêu một con quỷ về, đây còn là ban ngày, không dám tin đến tối sẽ thế nào.