Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 900: Người Thông Minh

Trước Tiếp

 

Chu Thư Nhân phản ứng cũng nhanh, Hồ Hạ còn chưa kịp trả lời là anh đã tự mình tiếp lời rồi:

- Nếu không phải tặng thì nó là đồ thuộc sở hữu của Cổ Lưu Phong à?

Hồ Hạ nghe xong hiểu ra tất cả, chắc chắn Chu đại nhân đã đi điều tra Cổ gia. Ông ấy gật đầu nói:

- Dạ, thuộc tài sản của Cổ Lưu Phong ạ.

Chu Thư Nhân lột hạt thông không nói gì, ra hiệu Hồ Hạ nói tiếp. Hồ Hạ ngồi ngay ngắn lại, e hèm… ông ấy quen rồi. Trước mặt ông ấy là cấp cao nhất ở Hộ Bộ đấy.

- Bác của Lưu Phong tới nhà không nói một lời thừa thãi nào cả, trực tiếp đưa ra danh sách phân chia gia tài của Cổ gia năm xưa. Trước khi cụ Cổ qua đời đã chia hết rồi, ông cụ mong muốn mấy người thúc thúc của Lưu Phong có thể đưa đến Kinh Thành sau khi ông cụ từ trần. Không ngờ đám thúc thúc của Lưu Phong không hề đưa đến.

Chu Thư Nhân gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Anh không quan tâm Cổ gia chia cho Cổ Lưu Phong bao nhiêu tài sản, điều anh quan tâm hơn là:

- Người bác ruột này của Lưu Phong đúng là thông minh.

Ông ta dùng tài sản lẽ ra thuộc về Cổ Lưu Phong làm bàn đạp để gây dựng nền móng ở Kinh Thành, đồng thời tìm kiếm sự che chở.

Hồ Hạ không dám hé răng. Bác ruột của Cổ Lưu Phong mới tới Kinh Thành, lại còn đang ở Lễ Bộ. Lễ Bộ đã bị Phùng gia khống chế trong tay. Bởi vì Lưu Phong có hôn ước với tiểu thư Chu gia nên mới nhúng tay vào chuyện tài sản thừa kế của Lưu Phong, tóm lại là vì Chu gia mà đến.

Chu Thư Nhân thích người thông minh. Anh rất tán dương hành động của bác ruột Lưu Phong. Tài sản của Lưu Phong không dễ đòi lại, vàng bạc đã nuốt vào bụng rồi lại còn bị bắt nhổ ra thật sự rất khó làm được. Nếu không phải là một trong số họ thì chẳng khác nào ông ta đã xía mũi vào, đoạn giữa chắc chắn xảy ra không ít chuyện.

Hồ Hạ nhìn không ra suy nghĩ trong lòng Chu đại nhân, ông ấy cầm chung trà lên uống một hớp để dằn xuống tâm tình đang có chút hoảng loạn của mình. Ông ấy lo lắng cách Cổ gia làm sẽ khiến Chu đại nhân phản cảm. Ông ấy có thể càng ngày càng thuận lợi ở Hộ Bộ âu cũng là nhờ có Chu đại nhân che chở, ông ấy ý thức được rằng Hồ gia có thể gặp phải chuyện gì một khi Chu gia từ hôn.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Đứa nhỏ Lưu Phong này cũng không tệ.

Hồ Hạ thoáng thấy yên tâm. Nghĩ ngợi một lúc, Hồ Hạ vẫn quyết định nói cho rõ ngọn ngành:

- Tài sản Cổ gia tính góp mấy đời, cho nên của cải thật sự không ít. Năm xưa cụ Cổ chia phần cho Cổ Lưu Phong nhưng không có nghĩa là ông cụ đã chịu tha thứ, Cổ gia sở hữu tài sản khổng lồ mà lại không có chỗ dựa thì không thể nào giữ được. Cho nên muốn dựa dẫm hạ quan, lúc đó chức quan của hạ quan cũng không cao nhưng dù sao vẫn là quan ở Kinh Thành.

Chu Thư Nhân hiểu được, nếu như thật sự tha thứ thì trước khi qua đời đã đón Lưu Phong về rồi. Chứ không phải chết rồi mới chia tài sản cho, ông cụ Cổ này vẫn có suy nghĩ lợi dụng Hồ gia.

Hồ Hạ nói tiếp: - Có điều không ngờ mấy thúc thúc của Lưu Phong sẽ nuốt hết tài sản lại. Lúc đó nếu không phải nhờ bác của Lưu Phong vừa hay được thăng chức thì của cải của Cổ gia đã bị chia năm xẻ bảy từ đời kiếp nào rồi. Kể cả như vậy, chừng ấy năm trời Cổ gia cũng bán đi không ít tài sản để lấy tiền mặt cho nên không còn nhiều như xưa nữa.

Cuối cùng còn giữ được số hiện tại là công của bác Lưu Phong cả.

Chu Thư Nhân nói: - Chắc là nhóm thúc thúc của Lưu Phong đều biết Ngọc Sương nhà chúng ta đính ước với Lưu Phong rồi nhỉ, vậy mà còn chưa đến Kinh Thành sao?

Trong mắt Hồ Hạ loé lên sự khinh miệt, nói:

- Họ sợ. Mấy năm qua bọn họ thường bị bắt nạt, nuốt hết tài sản thừa kế của Lưu Phong nên cũng lo lắng sẽ bị Lưu Phong thù hằn. Làm sao họ dám vào Kinh, bây giờ Cổ gia chỉ ước có thể co đầu rụt cổ ở quê không đi đâu cả. Đường muội của Lưu Phong phải đi làm thiếp cho nhà người ta, là nhà của quan tri huyện Sân. Mà quan tri huyện đã ngoài 30 tuổi rồi.

Tin tức mà Chu Thư Nhân hỏi thăm được thật sự không chi tiết được như vậy. Lúc đó anh chủ yếu chỉ chú ý đến hình hình tổng thể của Cổ gia thôi. Anh thầm thở dài, cô bé đang sống yên ổn bỗng dưng bị dâng cho người khác trục lợi coi như mất cả một đời.

Hồ Hạ thấy Chu đại nhân lại thả hạt thông xuống, trong lòng lập tức căng thẳng: - Đại nhân?

Chu Thư Nhân nhìn sang chỗ khác, nói:

- Giờ cũng không còn sớm nữa.

Hồ Hạ không cho rằng mình sẽ được giữ lại Chu phủ dùng cơm. Ông ấy chỉ là một chủ sự mà thôi, không ít quan viên tới chúc tết còn chưa được giữ lại nữa. Đúng là cũng hơi trễ rồi, ông ấy đứng lên và đặt danh sách trong lồng ngực xuống bàn rồi nói:

- Đây là danh sách tài sản thừa kế của Lưu Phong ạ.

Chu Thư Nhân đáp “ừ", nhìn Hồ Hạ đứng dậy xin phép ra về.

 

Trúc Lan trông cho Hồ Hạ đi khỏi, mới từ trong buồng bước ra. Cô cầm danh sách trên bàn lên xem, bao gồm: 1,000 lượng bạc, chẳng có bao nhiêu đồ cổ, rất nhiều đất đai, một thôn trang ở huyện Sân, hai cửa hàng cũng ở huyện Sân, ít đồ trang sức,...

Trúc Lan đặt danh sách xuống, nói:

- Không nhiều nhặng gì, có giá trị nhất là đất đai, thôn trang và cửa hàng mà tất cả còn nằm ở huyện Sân. Nhiêu đó đủ thấy ông nội Lưu Phong đã đoán trước được Cổ gia hôm nay ra sao, chuẩn bị đường lui sẵn sàng. Đáng tiếc mấy người thúc thúc của Lưu Phong lại không nắm bắt được cơ hội đó.

Chu Thư Nhân cũng xem thoáng qua, nói:

- Lúc đó bày đặt nói là cho Cổ Lưu Phong, chi bằng nói là cho Hồ Hạ thì đúng hơn. Tính tới tính lui, cuối cùng cũng về tay Cổ Lưu Phong cả thôi.

Trúc Lan bảo Tống bà tử lui xuống, ngồi xuống rồi nói:

- Bác của Lưu Phong cũng biết điều đấy. Nếu như ông ta không xàm thì thật ra lại tốt cho Ngô Minh. Cho dù anh đã nhờ vả người trong họ Đào thị, nhưng chưa chắc gì họ sẽ tận tâm. Dòng họ Đào thị vẫn rất toan tính, người này muốn dựa dẫm song lại có thể hỗ trợ Ngô Minh nhiều việc.

Một bàn tay vỗ không thành tiếng, người Đào gia còn lâu mới chịu phối hợp, vì vậy phải tìm một người có thể phối hợp mới được.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Tiếc là triều này không cho phép đàn bà phụ nữ ra làm quan. Nếu như cho em cơ hội thì em không kém chút nào.

Trúc Lan khẽ cười, nói:

- Em cảm thấy làm người tham mưu sau màn cũng hay.

Chu Thư Nhân nắm tay vợ mình, véo nhẹ một cái rồi không muốn buông tay. Khó khăn lắm mới giảm đi được tí thịt, qua hai ngày Tết đã mập lại rồi.

- Anh sẽ không gặp bác của Cổ Lưu Phong đâu.

Trúc Lan cong cong khóe môi, nói:

- Anh muốn xem thử người này sẽ làm như thế nào à?

- Như vậy mới thú vị mà đúng không?

Vốn dĩ Trúc Lan đang rất vui vẻ, nhưng nhìn thấy Chu Thư Nhân ấn vào cái bụng phình lên của mình thì cô lại không vui:

- Anh muốn xát muối vào lòng em sao?

Chu Thư Nhân cũng không rút tay về, nói:

- Đừng nói gì cả, sờ vào đúng là êm thật.

Trúc Lan hừ hừ, béo cũng có cái hay của béo. Những nếp nhăn trước kia giờ không còn nữa, làn da cải thiện rõ rệt. Người béo lâu già là thật!

*****

Cổ gia

Cổ Trác Dân nghe đầy tớ báo tin lại, ra hiệu cho đầy tớ lui xuống. Đinh thị - nương tử của Cổ Trác Dân nói:

- Chàng thấy Hồ Hạ có nói tốt về chàng không?

Cổ Trác Dân không đoán ra được, đáp:

- Ta cũng không biết.

Đinh thị bầu bạn bên chồng suốt cả quãng đường mới đi tới được hôm nay. Tướng công lên từng bước một thật sự không dễ chút nào. Bị người khác tranh mất công còn có, huống hồ chi là gánh trách nhiệm thay. Tướng công của thị không còn trẻ nữa, vất vả lắm mới được vào kinh. Nhưng Kinh Thành mới thật sự là đầm rồng hang hổ, một tên quan quèn không có gốc gác lên kinh thì điều đang chờ đợi mình là chông gai mà thôi.

Cổ Trác Dân day day giữa trán, nói:

- Người như Chu đại nhân không dễ lấy lòng, chỉ khi lọt vào mắt xanh của Chu đại nhân rồi thì ngài ấy mới để ý hơn. Còn không có làm nhiều hơn cũng không có tác dụng. Nhưng mà ta cảm thấy ta đi bước này không sai.

Ông ta không ở Kinh Thành nhưng cũng có chút quen biết. Mặc dù chỉ là quan nhỏ, song ông ta vẫn có thể nghe ngóng được vài tin tức. Biết được thằng nhóc Lưu Phong năm xưa nay đã đính ước với cháu gái lớn của Chu gia rồi, ông ta thật sự rất mừng bởi vì đây là cơ hội của Cổ gia họ. Chẳng qua ông ta không ngờ cuối cùng lại bị hủy hoại trong tay mấy người em họ. Lưu Phong và Cổ gia không có tình cảm gì cả, ông ta buộc phải tự mình vun đắp tình cảm thôi. Hiện tại có vẻ như ông ta bỏ ra tâm huyết gây dựng cơ nghiệp đều đáng giá cả.

Ngày mùng bốn Tết, Chu gia vẫn chưa được thảnh thơi. Hôm nay Trương Cảnh Hoành cũng đến, hai vợ chồng Trương Cảnh Hoành đi cùng nhau.
 

Trước Tiếp