Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 894: To Gan

Trước Tiếp

Ánh mắt mọi người đổ dồn lên người Tuyết Mai, Tuyết Mai nói tiếp:

- Nhà muội không nói là vì cho rằng chuyện này hiển nhiên là như vậy rồi. Cha mẹ vẫn luôn ở cùng nhà muội, cho nên cha mẹ sẽ đi theo nhà muội vào Kinh Thành.

Đây là những lời thật lòng, thị không nghĩ tới chuyện đuổi cha mẹ chồng đi. Mấy năm vừa qua sống chung với nhau không tệ, thị đâu có lý gì lại không dẫn theo. Huống chi chữ hiếu phải đặt lên trên đầu, thay vì không đưa đi cùng sau này nảy sinh khúc mắt trong lòng chi bằng cứ thoải mái dẫn theo thôi.

Khương Thăng nhìn thê tử, trong lòng rất vui vẻ. Nương tử nghĩ cho y hết, nếu như không phải bởi vì có quá nhiều người thì y đã nắm lấy tay thê tử rồi.

Mấy đứa con trai khác của Khương gia đã yên tâm. Không phải bọn họ không muốn nuôi dưỡng cha mẹ, mà là rõ ràng cha mẹ muốn đi theo đứa con trai út.

Ưu sầu trong lòng hai vợ chồng già Khương gia hoàn toàn tan biến. Ở trong nhà này, lời con trai nói còn khiến bọn họ bồn chồn đôi chút. Nhưng con dâu thì khác, con dâu thật sự sẽ dẫn hai vợ chồng già bọn họ vào kinh.

Tuyết Mai có quá nhiều đồ, thị tặng cho người trong dòng họ không ít. Thị còn cố tình để lại vài món cho mấy người tẩu tẩu, rồi quần áo trẻ con và mấy thứ đồ dùng linh tinh. Lúc Tuyết Mai tiễn các ca ca và tẩu tẩu đi, Khương Thăng đứng ở cổng sân nói:

- Ta nhẩm tính ngày thì chắc đoàn xe tới đón chúng ta cũng sắp tới rồi.

Tuyết Mai cảm thấy lòng có chút buồn man mác. Lúc muốn rời đi, thị rất vui vẻ. Bây giờ thật sự sắp phải rời đi, trong lòng bỗng dưng khó chịu đến lạ. Dù sao đây cũng là nơi thị sinh sống rất nhiều năm.

- Ừm. Chỉ mong trước Tết có thể kịp đến Kinh Thành.

Khương Thăng lắc đầu, nói:

- Từ giờ tới Tết chỉ còn hơn 10 ngày, chúng ta không lên kinh kịp đâu.

Tuyết Mai quan sát Khương Thăng, thị rất hiểu chồng mình, bèn hỏi:

- Ý của chàng là chờ ăn Tết xong mới đi à?

Khương Thăng nắm tay thê tử, đáp:

- Ừa. Thật ra đây cũng là ý của tộc trưởng. Chẳng qua tộc trưởng ngại nàng nên mới ấp ủ mãi mà không nói ra thôi. Nàng cũng biết rồi, năm sau có mấy người trong tộc sẽ đi Kinh Thành.

Tuyết Mai nghĩ ngợi rồi nói:

- Vậy thì để năm sau đi.

Dù sao cũng là người chung một họ, đi chung chăm sóc lẫn nhau sẽ khiến bọn họ cảm kích cha hơn. Vả lại bây giờ lên kinh không kịp, thôi thì cứ ở yên một chỗ đón cho xong cái Tết vậy.

Buổi tối Chu Thư Nhân ăn cơm xong mà mấy đứa con trai và con dâu vẫn chưa chịu giải tán, đến cả cháu trai cháu gái cũng đang chầu chực bên cạnh. Xương Trung nôn nóng thôi rồi:

- Cha ơi, mau mở cái rương ra đi.

Nó đã háo hức sáng giờ, vậy mà cha về còn có tâm trạng ăn cơm cơ đấy!

Chu Thư Nhân ấn vào chóp mũi con trai, nói:

- Cha từng dạy con làm bất kỳ chuyện gì cũng không được phép hấp tấp. Con quên rồi à?

Xương Trung giang tay, nói:

- Con còn nhỏ mà, cái này là mẹ nói á.

Trúc Lan trợn mắt. Thằng nhóc thối tha, nó cả gan lôi cô ra làm bia đỡ đạn. Cô lườm con trai út một cái, thấy con trai lè lưỡi thì khẽ cười:

- Được rồi, anh đừng trêu nó nữa.

Chu Thư Nhân hừ nhẹ. Lúc anh vừa về đến nhà đã muốn mở rương ra ngay, nhưng thấy vẻ mặt của đám con cháu nên anh quyết định dằn xuống. Anh cảm thấy chơi xấu như vậy rất thú vị, song phần lớn là mong muốn rèn luyện con cháu. Sống ở Kinh Thành, không khi nào được phép hấp tấp.

Chu Thư Nhân quét mắt nhìn nhìn mấy đứa con trai và cháu trai. Chu lão đại phản ứng chậm chạp còn chưa hiểu được. Đám người Xương Lễ thì đã ngộ ra: cha đang muốn dạy bọn họ. Trong nhóm cháu trai, Minh Vân và Minh Thụy vừa ý thức được. Minh Đằng vẫn luôn một lòng muốn mở rương ra, hắn thật sự không có lòng dạ nghe xem ông nội nói gì! Chu Thư Nhân ghi nhớ phản ứng của Minh Đằng. Còn Lão Đại thì thôi, anh đã quen rồi.

Bỏ ra 20,000 lượng thật sự mua được rất nhiều rương, chất thành một đống. Chu Thư Nhân sẽ không ngu ngốc tới mức tự mình mở từng cái một, anh gọi Minh Vân và Minh Thụy tới nhưng không gọi Minh Đằng khiến Minh Đằng sốt ruột lắm.

- Ông nội, cháu cũng giúp một tay ạ.

Chu Thư Nhân quát: - Ngươi ở yên đó cho ta.

Minh Đằng há hốc mồm. Hắn không hiểu mình đã làm sai chỗ nào mà nhìn ông nội rõ ràng đang muốn răn dạy mình. Hắn thắc mắc nhìn sang cha, rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi. Cha không đáng tin, Nhị thúc và Tứ thúc được việc hơn.

Xương Nghĩa bật cười, nhỏ giọng nói bên tai Minh Đằng một câu. Minh Đằng lập tức co rụt cổ lại. Hu hu, bị ông nội ghim rồi! Hắn vẫn muốn sống những ngày thảnh thơi mà!

 

Chẳng mấy chốc đã mở hết rương. Bởi vì loại rương giá rẻ cho nên phần thưởng không giá trị lắm. Cho dù có trúng cũng sẽ không khiến người ta bị k*ch th*ch quá độ.

Chu Thư Nhân không ngốc. Hoàng thượng không cản không có nghĩa là anh sẽ không đâm đầu vào chỗ chết. Anh thật sự không chừa lại bản sách gốc nào cả. Chu Thư Nhân và Trúc Lan hiểu rõ trong lòng, còn mấy đứa con Chu gia thì trợn tròn mắt.

Ngoại trừ Xương Trung quá nhỏ không hiểu sự đời, mấy đứa con khác đều ngơ ngác nhìn cha mình. Chuyện này chấn động làm sao, cha… gian lận cái rương. Cha to gan quá!

Chén trà trong tay Xương Liêm rơi phịch xuống bàn, tay cũng hơi run:

- Cha… chuyện này… chuyện này có trót lọt không vậy?

Không phải hắn ít trải sự đời, mà là hắn bị choáng thật.

Xương Trí nuốt nuốt nước bọt. Cha già đúng là không làm gì thì thôi mà đã làm kiểu gì cũng sẽ làm cho người ta bàng hoàng. Chuyện này quá chấn động rồi. Không ai ngu ngốc cho rằng đây là may mắn đâu, rõ ràng có tính toán cả!

Chu Thư Nhân nhìn Xương Liêm đầy ghét bỏ, nói:

- Ngươi ở Hàn Lâm Viện cũng lâu, hai ngày trước mới vừa vào cung nhưng có nghe Hoàng thượng nói gì chưa?

Xương Liêm cẩn thận ngẫm lại: - Dạ không có ạ.

Chu Thư Nhân: - Không có thì thôi. Ngươi tưởng chuyện gì cũng qua mắt được Hoàng thượng chắc. Nếu như Hoàng thượng thật sự muốn cảnh cáo cha ngươi thì ngài đã lợi dụng ngươi truyền lời lâu rồi.

Xương Liêm nuốt nước bọt, hắn thật sự bị sốc:

- Hoàng thượng cũng biết ư?

Chu Thư Nhân ý nhị nói:

- Trong Kinh Thành này, chỉ cần là chuyện Hoàng thượng muốn biết thì ngài đều sẽ biết được. Cha ngươi biết chừng mực, vả lại lần này Hoàng thượng rất hài lòng về trò chơi chiếc rương bí ẩn này. Mấy cái rương ở đây coi như ban thưởng cho cha của ngươi đó.

Trong nửa năm qua anh lập rất nhiều công trạng, mà Hoàng thượng thì ban thưởng ít ỏi. Thứ nhất anh dễ bị người ta chán ghét; Thứ hai, Hoàng thượng cũng sợ cuối cùng không có phần thưởng để thưởng. Anh không nói với mấy đứa con trai những chuyện này, coi như đó là sự ăn ý giữa vua và bề tôi. Đương nhiên, chủ yếu là do Chu Thư Nhân thấu hiểu. Anh không tự nghĩ ra cách thì Hoàng thượng thật sự sẽ không ban thưởng cho anh.

Xương Liêm nghe cha nói vậy cuối cùng cũng yên tâm rồi. Cha là cáo già… E hèm, không thể nói cha như vậy. Hắn bình tĩnh lại, bắt đầu có tâm trạng khui rương xem đồ bên trong.

Chu Thư Nhân vuốt râu, tính toán giá trị từng món. Khỏi phải nói trong mắt anh đang hưng phấn đến cỡ nào. Ngoại trừ những thứ để lại cất giữ, những thứ mang đi bán chắc cũng hơn 30,000 lượng. Lần này vừa kiếm được đồ để dành, vừa lời hơn 10,000 lượng bạc. Mà đây là vì anh đã không mất kiểm soát nhé, nếu không anh có thể kiếm nhiều hơn. Cảm giác bỏ ra 20,000 lượng không thu về được 60,000 lượng thì cũng 50,000 lượng chứ.

Chu Thư Nhân không nói con số cụ thể cho mấy đứa con trai biết. Anh bảo đầy tớ tới dọn rương đi, số rương này phải cất vào để tận dụng lại. Không sai, sau khi mua về nhà khui ra, phải quay lại trả Hộ Bộ. Trò chiếc rương bí ẩn này chắc chắn sẽ còn tiếp diễn sau này, tất nhiên là nên tái sử dụng rương. Anh là người rất tiết kiệm đó.

Sau khi cất hết đồ cổ và tranh chữ trong rương, Trúc Lan hôn Chu Thư Nhân một cái. Cô nói:

- Kiếm tiền thật nhanh, đáng tiếc vụ làm ăn này chỉ được một lần.

Chu Thư Nhân bật cười:

- Chúng ta đã lời nhiều rồi. Tiêu đại nhân dám hùa theo ta, âu cũng là vì mấy năm vừa qua Tiêu đại nhân thật sự vất vả và có công trạng lớn lao hơn. Chỉ cần không nổi lòng tham không đáy, Hoàng thượng sẽ mắt nhắm mắt mở thôi. Nếu có lòng tham, Hoàng thượng không bao giờ nhân nhượng.

Tất nhiên Trúc Lan biết những điều này, đáp:

- Anh xem, sắp ăn Tết rồi nên một số thương nhân sẽ tổ chức trò chiếc rương bí ẩn này. Nhưng mà cần phải kiểm soát chặt chẽ một chút, ví dụ như được phê chuẩn mới làm. Đề phòng xảy ra tình huống rối loạn. Một vài cơ chế thưởng phạt cũng cần hoàn thiện, tránh cho những kẻ làm ăn bất chính lừa gạt bạc của bá tánh.

Chu Thư Nhân hôn chụt lên gương mặt đã hơi tròn trịa của vợ, nói:

- Anh có nghĩ rồi, đã viết tấu chương gửi đi từ trước.

Trúc Lan cong mắt, nói: - Vậy thì tốt rồi.

Trước Tiếp