Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 885: Cô Nương Tốt

Trước Tiếp

Chu gia

Bữa cơm tối nay vô cùng im ắng. Cho dù cả Chu Thư Nhân và Trúc Lan đều đã khôi phục vẻ mặt như trước nhưng những người có trực giác nhạy bén như hai vợ chồng Lão đại vẫn rất yên tĩnh.

Sau khi ăn xong, Trúc Lan và Chu Thư Nhân trở về phòng ngủ. Trúc Lan uống miếng nước trà cho dễ tiêu hoá:

- Em vẫn nghĩ cho Tuyết Mai vào kinh mới yên ổn được.

Chu Thư Nhân cũng có suy nghĩ tương tự, nói:

- Hơn nữa còn phải càng nhanh càng tốt, anh không muốn chờ đến năm sau đâu.

Trúc Lan nói nhỏ: - Anh sợ sẽ có người ra tay lần nữa sao?

Chẳng lẽ mềm mỏng không được nên muốn mạnh bạo?

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Anh quá khiến người ta ghét. Tránh cho sau này lại bị bại lộ giống như lần này, cả nhà bọn họ vẫn nên vào kinh thì hơn.

Trúc Lan buông chén trà xuống, nói:

- Anh nói rất đúng, phải ở trong tầm mắt mình mới được.

Chu Thư Nhân: - Ngày mai cho đám Thận Hành khởi hành đi luôn, mang theo nhiều người về quê một chút.

Trúc Lan khẽ ừ, nói:

- Đúng rồi,về chuyện hôn sự của Cẩn Ngôn và Thận Hành thì em đã chọn được người rồi. Tống bà tử có tới coi thử nhà gái, hai nhà đều là con gái của nhà tú tài. Tính tình đằm thắm, hiểu biết chữ nghĩa. Hai ngày trước đã dẫn tới phủ cho em gặp mặt, là những cô nương tốt.

Chu Thư Nhân hỏi: - Cẩn Ngôn và Thận Hành tìm đối tượng hả?

Hai thằng nhóc thối không thèm báo với anh tiếng nào cả.

Trúc Lan thoáng thấy nét mặt của Chu Thư Nhân là biết ngay chồng mình đang nghĩ gì. Cô nói:

- Không phải bọn họ không muốn nói cho anh biết. Thứ nhất là do anh quá bận rộn, thứ hai là họ muốn cho anh một niềm vui bất ngờ.

Chu Thư Nhân hừ hừ coi như chấp nhận hai lý do này, anh cong môi nói:

- Năm sau chọn ngày lành tháng tốt cho hai đứa nó thành thân cùng nhau. Hai đứa nhỏ này không có người thân, lúc đó em sẽ vất vả một chút.

Trúc Lan mím môi cười. Chu Thư Nhân thật sự rất thích Cẩn Ngôn và Thận Hành, thái độ dành cho bọn họ rất giống cháu trai. Anh cũng thường hay trêu chọc bọn họ.

Trúc Lan nói tiếp:

- Ban đầu em định mua cho hai đứa nó hai căn nhà nhỏ, nhưng mà chúng nó không muốn. Nói là chúng nó có bạc.

Chu Thư Nhân trầm mặc, rồi nói:

- Thì hai đứa nó có bạc thật mà.

Cẩn Ngôn và Thận Hành cực kỳ keo kiệt, đã vậy còn không ít lần chiếm lợi từ anh.

Trúc Lan: - Bọn trẻ đúng là có bạc, cho nên em nói để nhà chúng ta ra sính lễ cho. Lần này em không cho hai đứa nó cơ hội phản bác, nên cả hai phải đồng ý.

Chu Thư Nhân bĩu môi, ngoài mặt ghét bỏ những vẫn nói:

- Chọn đồ tốt tốt một chút, dù sao cũng là người Chu gia ta.

Trúc Lan cười nói: - Em nghe theo anh.

 

Thôn Chu gia

Khương Thăng đi xem hai đứa song sinh rồi mới trở về phòng ngủ. Tinh thần của y không chịu nổi k*ch th*ch nữa. Dạo này trong nhà nuôi thêm vài chú chó, vậy mà y vẫn cảm thấy chưa yên lòng. Y vừa vào phòng thì thấy nương tử đang cầm giấy bút, nương tử cầm bút thất thần. Mực nước đã nhỏ xuống trang giấy. Khương Thăng thở dài, nói:

- Nàng đã như vậy suốt mấy ngày nay, chuyện đã qua cả rồi mà!

Tuyết Mai mệt mỏi thả bút lông xuống, nói:

- Chẳng phải chàng cũng còn rất lo lắng hay sao?

Khương Thăng không có cách nào phản bác, y cũng thường hay thất thần trong mấy ngày qua.

Tuyết Mai hít vào một hơi thật sâu, nói:

- Chúng ta vào kinh thôi! Sau chuyện lần này, chắc chắn cha mẹ sẽ kêu chúng ta vào kinh.

Trong lòng thị hiểu rất rõ, cho nên cứ do dự mãi không biết có nên viết thư hay không. Thị có thể đoán ra được thư hồi âm của cha mẹ sẽ là bảo thị vào kinh. Thị lo cho con, nhưng thị cũng phải nghĩ cho tướng công.

Khương Thăng mím môi. Y thật sự không nghĩ tới chuyện vào kinh. Thứ nhất, y không có lòng tham. Y đã đưa con trai lớn đi rồi, đây là lần y nảy sinh tham vọng nhất. Về phần của hồi môn của thê tử, tất cả là của thê tử. Y chưa từng suy nghĩ tới; Thứ hai, một tú tài như y ở Kinh Thành đôi lúc cũng cảm thấy khiến nhạc phụ mất mặt. Nhiều năm qua y không hề thi tiếp, rất thích cuộc sống hiện tại. Mục tiêu lớn nhất của y là trúng cách thôi. Nhưng, con cái mới quan trọng nhất.

- Chúng ta vào kinh thôi.

Tuyết Mai mím môi. Tướng công không nói thẳng ra nhưng mỗi lần nhận được tiền lương ở trường tộc, tướng công rất vui. Thi thoảng tướng công sẽ dùng tiền đó để mua cho thị mấy món quà nhỏ, mua thức ăn cho đám trẻ, còn lại để dành mua những thứ có giá trị hơn. Ngần ấy năm trời, tướng công chưa từng xoè tay xin tiền của thị hay yêu cầu thị làm bất kỳ chuyện gì. Cho dù mấy người anh chồng có tới mượn bạc, tướng công cũng cản lại hết.

Tuyết Mai mím môi, nói:

- Để ta nghĩ lại.

*****

Chu gia

Lý thị và tướng công ở Đại phòng cũng đang thảo luận chuyện Tuyết Mai. Xương Lễ nói:

- Chắc chắn Tuyết Mai sẽ dẫn bọn trẻ vào kinh.

Hắn rất hiểu muội muội của mình, là đứa không có dã tâm và luôn biết lúc nào nên buông hay lúc nào nên nhận. Thế nhưng con cái chiếm giữ vị trí rất quan trọng trong lòng nó.

Lý thị vui mừng:

- Đó là chuyện tốt, chẳng qua trong nhà không còn viện nào lớn nữa.

Xương Lễ kéo thê tử ngồi, nói:

- Tam muội sẽ không ở trong phủ đâu.

Lý thị nghĩ lại cũng phải, theo như tính cách của Tam muội thì sẽ không làm như vậy. Nếu Tam muội muốn tới Kinh Thành ở thì có quá nhiều cơ hội, chừng ấy năm trời chỉ đưa Khương Đốc tới rồi không làm phiền cha mẹ thêm bất cứ chuyện gì nữa.

*****

Nhị phòng

Triệu thị vừa trải chăn xong, thị ngồi ở trước gương đồng chải tóc.

- Tam muội vào kinh chắc chắn cha mẹ sẽ vui lắm đây.

Xương Nghĩa gật đầu, nghĩ tới hai đứa song sinh bèn nói:

- Hai đứa song sinh đó gan cùng mình.

Triệu thị biết tướng công thích mấy đứa trẻ lớn gan, cho nên tướng công rất thích Minh Đằng. Trước kia mỗi lần về quê, tướng công nói cho thị nghe không ít chuyện về hai đứa song sinh.

- Hai đứa nhỏ sắp lên kinh, chàng cần phải răn dạy chúng nó nhiều hơn.

Xương Nghĩa gật đầu:

- Ta nhớ rõ rồi. Nơi này là đất Kinh Thành, ta sẽ giám sát bọn chúng sát sao hơn.

*****

Tứ phòng

Đổng Sở Sở thất thần, thị đang nghĩ về nhà mẹ của mình. Lần này Đại ca gửi thư tới nói rằng trong nhà đều khoẻ, thị thật sự không yên tâm được.

- Chàng thấy ta tìm cho nhà mẹ đẻ một tiên sinh giỏi dạy học được không?

Xương Liêm: - Sao nàng lại có suy nghĩ này?

Đổng Sở Sở bĩu môi, nói:

- Ta chỉ nghĩ rằng một tiên sinh tốt rất quan trọng đối với trẻ con. Tiên sinh do ta mới về, chắc chắn cha và Đại ca sẽ coi trọng.

Thị luôn lo lắng. Thay vì không nhìn thấy được cũng không can thiệp vào được, chi bằng giải quyết vấn đề ngay từ gốc rễ.

Xương Liêm cũng nhận được không ít thư từ do nhạc phụ viết. Nhạc phụ tâng bốc hắn đủ kiểu, hắn nói nhạc phụ sẽ nghe.

- Làm sao nàng biết được chỗ nào có tiên sinh tốt. Cứ để đó cho ta!

Đổng Sở Sở ôm cổ tướng công, nói:

- Ta đang chờ những lời này của chàng đó.

Xương Liêm hôn “chụt" lên má thê tử, nói:

- Giờ không còn sớm, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi.

*****

Ngũ phòng

Tô Huyên đích thân chỉ bảo tướng công, thuật lại những thủ đoạn mà thị từng nghe hoặc thấy. Thật sự không phải Tô Huyên chủ động nói ra, mà là Xương Trí chủ động hỏi tới. Tô Huyên rất mừng, chủ động học hỏi chứng tỏ tướng công có lòng muốn trở thành kẻ mạnh. Trước kia tướng công chẳng thèm hỏi thăm mấy chuyện này làm gì.

Tô Huyên vẫn thấy tiếc nuối. Năm xưa lúc mà Tứ ca tự mình đua bơi đã được tôi luyện không ít, còn có một vị Giang đại nhân dẫn dắt. Tướng công thì không như thế: cha chồng không rảnh, Tứ ca bận rộn. Chỉ có thể để thị làm, thị có chút lòng riêng nói thêm những mưu kế của nữ nhân. Hy vọng tướng công ghi tạc trong lòng, tránh cho sau này sẽ bị nữ nhân gài bẫy.

Xương Trí nghe rất nghiêm túc, thi thoảng lại còn chắc lưỡi. Đàn bà mà tàn nhẫn lên thì không thua kém gì đàn ông. Hắn nhìn thê tử kích động, nuốt nuốt nước bọt. Không nên làm phật ý nàng ấy, không nên làm phật ý nàng ấy!

*****

Hôm sau, Trúc Lan đang dặn dò quản gia và Thận Hành thì Diêu Hinh đến. Đã vậy còn không có gửi thiệp thông báo trước.

Trúc Lan chưa từng xã giao với Diêu Hinh, tất cả những gì cô biết về Diêu Hinh chỉ thông qua lời đồn thổi. Sau chuyện Trương Cảnh Hoành đúng là có phần rửa mắt mà nhìn Diêu Hinh. Cô không biết Diêu Hinh tới có mục đích gì nhưng cô vẫn muốn gặp người thật một lần.

Không lâu sau đó, Diêu Hinh và một nha hoàn đi vào. Diêu Hinh tự xách quà cáp trong tay, lối ăn mặc khá mộc mạc. Trên miệng luôn nở nụ cười, ánh mắt cũng rất ưa nhìn làm cho người ta cực kỳ có thiện cảm.

Trúc Lan thấy Diêu Hinh chào mình, cô nói:

- Mau đứng dậy đi. Trước kia cứ nghe nói về ngươi suốt, cuối cùng hôm nay cũng có dịp gặp người thật.
  

Trước Tiếp