Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dòng họ Tống gia đông người, mặc dù chức quan không phải quyền cao chức trọng nhưng ở tầm trung cho nên quan quyến cũng nhiều. Trúc Lan từng điều tra Tống gia, tất nhiên có thể nhận ra em họ Tống tiểu thư của Bạch thị trong phòng.
Bên cạnh Tống tiểu thư là mẹ của nàng ta - họ Liễu. Liễu thị là một người mẹ rất yêu thương con gái, vẫn luôn rầu thúi ruột vì chuyện cưới xin của con gái mình. Điều này càng chiếm được cảm tình của Trúc Lan hơn.
Liễu thị trông khá phúc hậu, nhưng cũng có thể nhận ra hồi trẻ thị là một người đẹp. Mẹ là mỹ nữ, hiển nhiên giá trị nhan sắc của con gái rất cao. Tống tiểu thư ngồi yên bất động, thật giống một bức tranh. Tuyết Hàm ngẩn ngơ, nét đẹp của Tống tiểu thư không phải nằm ở khuôn mặt tạo ấn tượng sâu sắc, mà là khí chất tương tự hoa lan toả ra từ tận xương tuỷ. Tuyết Hàm thầm nghĩ: Ngô Minh ca ca đúng là có phước quá chừng.
Trúc Lan ngồi xuống cùng Bạch thị, vị trí đã được sắp sẵn. Liễu thị ngồi ngay bên cạnh Trúc Lan, nhưng người quá nhiều cho nên Bạch thị không thể chăm sóc toàn bộ được. Không bao lâu sau, Bạch thị đã đi ra ngoài đón người nữa rồi. Liễu thị chào hỏi trước:
- Tham kiến Thục Nhân!
Bởi vì Trúc Lan không có qua lại với Tống gia, mà Tống gia lại thu mình vì vậy cô thật sự chưa từng gặp mặt Liễu thị trong các buổi yến tiệc ở Kinh Thành.
- Chào Liễu cung nhân.
Liễu thị nắm tay con gái, nói:
- Đây là con gái của ta, Tống Lan.
Trúc Lan cũng kéo Tuyết Hàm qua giới thiệu:
- Đây là con gái của ta, Chu Tuyết Hàm.
Liễu thị đánh giá tiểu thư Chu gia. Trong vòng nửa năm, vị tiểu thư Chu gia này nhận được đánh giá không tệ ở đất Kinh Thành. Đương nhiên, hôn ước của nàng cũng khiến người ta ghen tị.
- Chu tiểu thư trông giống Thục Nhân quá.
Trúc Lan cũng rất hài lòng vì con gái giống cô, nếu giống Chu Thư Nhân thì cô nên khóc đi là vừa.
- Tống tiểu thư cũng rất giống Cung Nhân.
Liễu thị nhanh chóng tính ra giá trị quần áo của Chu tiểu thư. Vải may quần áo không cần phải nói, là loại vải tốt nhất ở cửa hàng vải Kinh Thành. Quan trọng nằm ở những thứ nàng đeo trên người, từ vòng tay đến đồ trang sức làm cho trong đầu Liễu thị hiện lên mấy chữ: Chu gia thực sự rất giàu.
- Chiếc vòng ngọc thạch trên tay Chu tiểu thư quả là hàng hiếm.
Trúc Lan thấy được sự chấn động trong mắt Liễu thị, nhưng thứ này thật sự không phải của Chu phủ. Chiếc vòng là do Dung Xuyên tặng cho Tuyết Hàm, không biết từ bao giờ mà Dung Xuyên bắt đầu cuồng mua sắm. Tất nhiên không chỉ mua cho Tuyết Hàm, mấy món trang sức của cô cũng là Dung Xuyên mang tới. Lúc đó Chu Thư Nhân còn ghen tị rất lâu. Chu Thư Nhân muốn mua, nhưng không giàu bằng Dung Xuyên. Bây giờ Dung Xuyên giàu tới nỗi không giống người nữa rồi!
Trúc Lan mỉm cười, cô không thể nói là Dung Xuyên tặng được. Bèn đáp:
- Cây trâm của Tống tiểu thư cũng là hàng hiếm.
Đây là lời nói thật lòng. Nhìn xem nét chạm khắc trên cây trâm, hoa lan trên đó trông giống như thật, cô chỉ liếc nhìn một cái là thích nó ngay.
Liễu thị cười mỉm, bởi vì cây trâm là của hồi môn của thị. Tống gia không thiếu tiền của, cho nên trước kia thị về nhà chồng cũng có của hồi môn dài vạn dặm.
- Cây trâm này do ta mời đại sư điêu khắc từ một khối ngọc nguyên chọn trong của hồi môn của ta. Ta chỉ có hai đứa con gái, đứa lớn lấy chồng đã nhiều năm rồi. Đứa con gái này là đứa nhỏ nhất, con gái lớn có thì tất nhiên con gái út cũng có.
Trúc Lan cảm giác được một hồi tức ngực, của hồi môn của Liễu thị ấy! Cô từng tìm hiểu của hồi môn của con gái lớn Liễu thị, Tống gia có sẵn vốn liếng, các phòng dành dụm nhiều năm được khối tài sản kếch xù. Của hồi môn năm xưa cũng khiến người ta bàn tán say sưa, huống chi các phòng còn cho thêm của. Trúc Lan thầm nghĩ: kiếp này coi như Ngô Minh vượt qua khổ nạn rồi, cuối cùng duyên lành cũng đến.
- Cung Nhân là người thương con thương cái, cả Kinh Thành này ai mà không biết.
Liễu thị thích nghe lời này, thị thật lòng yêu thương con gái mình mà. Bởi vì thị cũng có cha mẹ yêu thương thị, cho nên khi con gái út bị người ta từ hôn khiến thị tức muốn nổ tung. Thị một lòng muốn tìm người tốt hơn nhà đó.
- Thục Nhân cũng thương con gái. Ta từng nghe chuyện Thục Nhân bổ sung của hồi môn cho con gái lớn.
Vàng thật bạc thật đưa hết cho con rể đấy! Rồi thị nghĩ lại ai mà không vậy, gả con gái đều phải cho một khoản của hồi môn kếch xù qua đó.
Trúc Lan cười nói:
- Chúng ta là những người từng trải như nhau. Con gái khó hơn con trai, tất nhiên phải cưng chiều nhiều hơn một chút.
Liễu thị cực kỳ tán thành điều này. Con gái xuất thân cao quý có nhiều chuyện bất đắc dĩ, may mắn thì được phúc khí vô biên, không may thì chỉ có thể chấp nhận xui xẻo. Trước đó đúng là Liễu thị rất thích Dương thị, cho nên mới dứt khoát đồng ý chuyện hôn sự của con gái.
Liễu thị hy vọng con gái và Dương thị có thể chung sống hoà thuận. Dương thị là mẹ nuôi của Ngô Minh, mặc dù sẽ không nhúng tay vào hậu viện Ngô gia nhưng tin tức mà thị nhận được nói cho thị biết Chu gia giúp đỡ Ngô gia quá nhiều. Trong lòng con rể tương lai, Chu gia là ân nhân mà cũng là thân nhân. Nhất là chuyện con rể tương lai có thể vào kinh còn nhờ Chu đại nhân thúc đẩy, ân tình này lại càng to lớn hơn.
Trúc Lan và Liễu thị hàn huyên chuyện khác, con gái và tiểu thư Tống gia ngồi ở phía sau cũng đang trò chuyện. Trúc Lan không nghe lỏm nhiều, chỉ tập trung tán gẫu với Liễu thị. Mặc dù người đến tham gia bữa tiệc ai cũng thắc mắc vì sao Trúc Lan và Liễu thị trò chuyện thân thiết đến vậy, nhưng vì tiểu thư Tống gia quá tuổi cập kê mà Chu gia lại không có ứng cử viên nào thích hợp để đính ước nên không ai nghĩ nhiều.
Bữa tiệc nhanh chóng kết thúc, Trúc Lan và Liễu thị cùng nhau rời đi. Ban đầu Liễu thị tiếp xúc với Dương thị là vì con gái, sau khi trò chuyện thị càng thích Dương thị hơn. Thị thân thiết nói:
- Ta là người không thích ra ngoài, nhưng mà nếu đến Chu phủ thì ta rất sẵn lòng đi. Hôm khác chắc chắn ta sẽ tới nhà.
Trúc Lan cũng rất thích Liễu thị, do suy nghĩ của Liễu thị có phần nào đó giống cô. Cô đáp:
- Được, ta nhất định sẽ chuẩn bị sẵn trà bánh chờ.
Bởi vì phẩm cấp của Dương thị cao hơn, Liễu thị ra hiệu Dương thị lên xe đi trước. Trúc Lan cũng không làm màu, bước lên xe ngựa đi trước. Liễu thị chờ xe ngựa đi rồi mới kéo con gái lên xe, Tống Lan hiếm khi thấy mẹ vui vẻ, bèn hỏi:
- Mẹ ơi, mẹ rất thích Dương thục nhân ạ?
Liễu thị thoải mái thừa nhận:
- Thích chứ! Con cũng biết đôi khi suy nghĩ của mẹ có chút quá phận, không ngờ Dương thị có thể trò chuyện rất hợp với mẹ.
Tống Lan thầm nghĩ, mẹ nói chuyện quá cục súc. Mẹ được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, tính cách không giống tiểu thư xuất thân quyền quý thời này. Lá gan của mẹ rất lớn, sau này lấy cha mẹ mới đằm tính lại thôi.
Trên xe ngựa của Chu gia, Tuyết Hàm nói:
- Mẹ ơi, tiểu thư Tống gia là người rất dịu dàng. Con gái và tiểu thư Tống gia nói chuyện khá thoải mái ạ. Tính cách dịu dàng, còn biết chăm sóc người khác. Tất nhiên học thức của tiểu thư Tống gia cũng tốt. Người tốt như vậy mà bị từ hôn, đúng là không công bằng.
Thoạt nhìn sau khi Tuyết Hàm đến Kinh Thành nhận được đánh giá không tệ, nhưng nàng cũng có mặt kém. Cho dù có Ngũ tẩu hướng dẫn, nàng vẫn còn những khuyết điểm. Lúc nãy tiểu thư Tống gia chỉ bảo nàng không ít chuyện, còn biết nghĩ cho cảm xúc của nàng. Quả thật là một người rất dịu dàng!
Trúc Lan bật cười:
- Con nên cảm ơn người đã từ hôn đi! Nếu không phải bị từ hôn thì làm gì tới lượt chúng ta.
Tuyết Hàm sửng sốt:
- Mẹ, mẹ nói gì vậy?
Nhà mình không có ai thích hợp với Tống tiểu thư cả. Đúng là Khương Đốc cũng tới tuổi đính ước rồi, không phải nàng coi thường Tam tỷ và Tam tỷ phu nhưng mà chênh lệch quá xa. Cho dù có là cháu ngoại Chu gia, thành tâm mà nói gia thế như Tống gia vẫn sẽ chướng mắt cháu ngoại Chu gia. Vả lại tiểu thư Tống gia đã cập kê rồi, lớn hơn cháu trai của nàng tận mấy tuổi đấy!
Trúc Lan kéo tay con gái qua, ghé sát vào tai con gái nhỏ giọng nói ra hai chữ “Ngô Minh". Sao cô không biết con gái đang nghĩ gì trong lòng chứ, cho dù tiểu thư Tống gia từng bị từ hôn một lần và đối tượng có là Ngô Minh thì vẫn bị xem trèo cao, thế nhưng ai bảo Thái tử mai mối cơ chứ! Tuyết Hàm che miệng, bởi tin tức này quá chấn động. Nàng còn tưởng đâu… Hôm nay mẹ cư xử với Liễu cung nhân nhiệt tình quá mức, đây là lần đầu tiên nàng thấy mẹ nhiệt tình như vậy.