Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trưa đó Trúc Lan giữ Lưu thị và Nhiễm Uyển lại ăn cơm, Tuyết Hàm dẫn Nhiễm Uyển đi tham quan trong phủ. Còn có Ngọc Sương và Ngọc Lộ, cộng thêm Ngọc Điệp - Ngọc Nghi nhỏ tuổi, trong phủ chưa từng gián đoạn tiếng cười của mấy tiểu cô nương. Trúc Lan thì tán gẫu với Lưu thị, coi như trao đổi tin tức. Trúc Lan nói ra vài điểm cần dè chừng của các quan quyến trong kinh, rồi nhắc tới vài chuyện ở Kinh Thành. Lưu thị cũng thuật lại tình hình Tân Châu, và những tin tức mà Nhiễm Tề thị nhờ truyền lời. Đến chiều Lưu thị và Nhiễm Uyển mới rời đi.
Tuyết Hàm đợi khi tiễn khách đi rồi bèn hỏi:
- Mẹ ơi, dòng họ Tề thị có liên quan đến vụ án Giang Hoài cho nên mẹ mới nhắc nhở Lưu thị cần phải thu mình đúng không?
Trúc Lan: - Ừm. Cho dù nương tử của Nhiễm đại nhân và nhà mẹ đẻ có chộn rộn cỡ nào thì lúc cần thu mình buộc phải thu mình mới được. Hôm qua Lưu thị vừa đến Kinh Thành đã gửi thiệp mời, cốt yếu là vì muốn nhận được tin tức chính xác.
Tuyết Hàm nghịch chiếc gối mẹ mới làm, nói:
- Vì sao không đi hỏi Nhiễm trắc phi ạ?
Trúc Lan điểm lên chóp mũi con gái, trả lời:
- Nhiễm gia có thể hỏi thăm tin tức từ bất kỳ ai, nhưng không thể hỏi Nhiễm trắc phi.
Tuyết Hàm không màng hình tượng dựa hẳn vào gối, nói:
- Con gái hiểu rồi, Nhiễm trắc phi ở hậu viện của Thái tử không dễ dàng. Trắc phi nghe thì êm tai, nhưng vẫn là thiếp. Bây giờ vốn dĩ là Tề gia bị dính vào, Nhiễm gia sẽ không gây phiền toái cho Nhiễm trắc phi.
- Thông minh! Được rồi, con đừng ở lì chỗ này của ta nữa, ta hơi mệt rồi muốn nghỉ ngơi một lát.
Tuyết Hàm ngồi dậy, nói:
- Dạ mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi. Con về phòng trước.
- Ừm.
*****
Trên xe ngựa của Nhiễm gia, Lưu thị vui mừng khấp khởi:
- Chu gia coi trọng con, trong lòng mẹ vui lắm. Chỉ tiếc hôm nay không phải ngày nghỉ của học viện nên không gặp được Minh Vân, nhưng mà sau này con phải đến Chu phủ nhiều hơn. Mẹ nói cho con biết, tình cảm cần được tích lũy, con gặp Minh Vân đừng có câu nệ.
Thị và tướng công hài lòng về cháu trai cả của Chu gia hết biết. Tân Châu cũng gần, cho nên bọn họ nắm hết tin tức trong kinh. Bây giờ không ai là không nói cháu trai cả của Chu gia kế thừa sâu sắc tài đức của Chu đại nhân.
Nhiễm Uyển ngại ngùng mặt lại đỏ lên, cho dù tâm trí trưởng thành sớm nhưng nàng ta vẫn không thể nào tỏ ra tự nhiên với vị hôn phu được.
- Mẹ, người đừng nói nữa.
Lưu thị khẽ cười:
- Bây giờ đã ngại rồi, sau này còn rất nhiều dịp ngại ngùng hơn đấy!
Nhiễm Uyển ôm chiếc hộp không lên tiếng, trong đầu nàng ta toàn là Chu Minh Vân. Con gái sẽ có những lúc mộng mơ, nàng ta nghe cha và ông nội nhắc tới Chu Minh Vân nhiều lần nên cũng ghi nhớ trong đầu. Nghĩ đến ngày học viện được nghỉ, khóe miệng nàng ta cong lên.
Tin tức Ngũ hoàng tử bị bệnh không dấy lên bất kì gợn sóng nào ở kinh thành. Đa phần mọi người đang đổ dồn sự chú ý vào Giang Hoài, chỉ có một số ít người để ý Trương Cảnh Hoành mà thôi.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Chu gia đã chọn được ngày tốt mời Cao thị và người mai mối đi cùng một chuyến. Chu gia thực hiện quy trình đính ước cũng kín đáo, đôi bên đều muốn đẩy nhanh tốc độ cho nên mọi chuyện tương đối thuận lợi. Kết quả coi tuổi tính ra không tệ.
Vừa chớp mắt đã đến ngày đính hôn. Minh Đằng đính hôn vì vậy Chu Thư Nhân cố tình xin nghỉ, thúc thúc như Xương Liêm cũng xin nghỉ ở Hàn lâm viện. Toàn bộ Chu gia đều đến Lưu phủ, Chu gia không có dòng họ trong kinh nên chỉ có người nhà. Có điều Chu gia cũng được coi như nhà đông con cháu, cả gia đình cộng lại gồm không ít người, thêm sính lễ nữa, cuối cùng đội ngũ rất dài.
Lưu Kinh chờ ở cửa phủ, thấy xe ngựa dừng lại thì tiến lên một bước:
- Chu đại nhân, Thục nhân.
Chu Thư Nhân xuống xe ngựa trước, sau đó tự mình đỡ vợ xuống xe ngựa. Chu Thư Nhân chào lại:
- Lưu đại nhân.
Trúc Lan và Mã thị đi cùng nhau, sau đó các phòng của Chu gia cũng xuống xe ngựa. Đoàn người tiến vào cửa phủ Lưu gia. Lưu gia không lớn, toà phủ có hai lối vào nhưng không có vườn, dọc đường đến hậu viện đủ thể bao quát hết thảy tình hình.
Trúc Lan đã hỏi thăm Lưu gia rõ ràng từ trước đó, trên dưới Lưu gia dựa vào mỗi mình Lưu đại nhân. Xuất thân vừa làm ruộng vừa đi học lại không có kế sinh nhai, có cải có được toàn là nhờ dành dụm từng chút. Bổng lộc chẳng đáng bao nhiêu, hoàn cảnh Lưu gia hiện tại là thành quả dành dụm của rất nhiều năm.
Chủ tử Chu gia rất nhiều, cộng thêm các nha hoàn bà tử mang theo khiên sân của Lưu gia trở nên chen chút. Lưu đại nhân thấy năm người con trai và các cháu của Chu đại nhân, nói:
- Con cháu của đại nhân sung túc thật.
Như vậy cũng áp lực lắm, bởi vì tất cả là con của vợ cả thôi. Sực nhớ ra con gái út của Chu đại nhân có hôn ước với Hầu phủ, Chu gia đúng là giàu có.
Chu Thư Nhân nhìn hai người con trai của Lưu đại nhân, nói:
- Chờ con trai của ngài thành thân thì ngài không cần hâm mộ ta có nhiều cháu nữa rồi. - Anh ngừng một nhịp rồi mới nói tiếp: - Đừng gọi đại nhân, gọi là thúc thúc đi.
Lưu đại nhân ngẩn người một giây. Đúng rồi! Hôm nay con gái đính hôn với cháu trai của Chu gia, vai vế của ông ta đúng là thấp hơn một bậc.
- Thúc thúc.
Chu Thư Nhân đáp lại một tiếng, rồi dặn dò mấy người Xương Lễ cách xưng hô.
Bên chỗ Trúc Lan, Lưu gia chỉ có một người con gái mà còn là con gái nhỏ nhất. Lần này không giả vờ, Lưu Giai tự nhiên hào phóng tiếp đãi mấy người Ngọc Lộ.
Trúc Lan nói với Mã thị:
- Ta nhìn thế nào cũng thích Lưu Giai, con dâu cả của ta là đứa biết thương người. Sau này nó nhất định sẽ coi Lưu Giai như con gái ruột.
Lý thị nhanh chóng bày tỏ thái độ. Thị không phải mẹ chồng độc ác, thị cũng không muốn quản chuyện trong nhà con trai bởi vì chuyện của thị mà thị còn làm không ra hồn nữa.
- Đúng vậy, ta nhất định sẽ yêu thương và coi nó như con gái ruột.
Mã thị tin lời Lý thị nói, nguyên nhân rất đơn giản: tính tình của thị và Lý thị giống nhau.
- Nha đầu nhà ta hiếu thuận, đừng thấy tuổi tác không lớn mà lầm, mỗi lần ra ngoài đều rất săn sóc ta.
Trúc Lan thấy Mã thị cười ngây ngô, bỗng nhiên thấy ngại thay thị. Mã thị không giả vờ nữa, đồng thời cũng nói cho biết cô bé Lưu gia rất có chủ kiến và kế hoạch.
Ngọc Lộ khe khẽ nói chuyện với Ngọc Sương tỷ tỷ:
- Muội đã nói mà, cô nương này quá tinh ranh. Chờ xem, ngày tháng sau này của Minh Đằng khổ rồi.
Ngọc Sương lấy khăn che khóe miệng, nháy mắt. Nàng ấy nhận ra muội muội có vẻ đang rất hả hê khi thấy người khác gặp nạn.
Quả thật Ngọc Lộ đang rất hả hê. Nàng ấy mong Minh Đằng lấy một người vợ có thể kìm hãm huynh ấy từ lâu rồi, để giày vò Minh Đằng mỗi ngày.
Lưu Giai kéo tay Ngọc Điệp. Phải chăng các cô nương Chu gia đều rất xảo quyệt? Ngọc Điệp mới có tí tuổi mà đã biết hỗ trợ hai vị phía sau, thật sự cho rằng nàng ta không nhận ra đằng sau đang nói về nàng ta sao?
Trong phòng, Minh Đằng bị nhạc phụ tương lai đánh giá. Hắn đang căng thẳng, cực kỳ căng thẳng. Nhạc phụ tương lai là Đại lý tự, biểu cảm nghiêm túc này khiến hắn không khỏi sợ hãi. Lưu đại nhân vuốt râu, theo như tin tức ông ta hỏi thăm: vị cháu thứ hai này của Chu gia hơi hoạt bát một chút, nhưng học hành không đến nỗi nào. Chẳng qua dễ bị phân tâm, nếu có thể hoàn toàn tập trung thì tương lai vẫn không tồi.
Minh Đằng không dám cử động, ánh mắt của hai cữu ca tương lai sắc như dao!
Chu Thư Nhân làm như không thấy Lưu gia đang đánh giá Minh Đằng, cúi đầu uống nước trà. Đương nhiên trong lòng nghĩ, nếu Minh Đằng dám làm mất mặt anh thì về nhà trừng trị nó. Xương Trung thì không nghĩ như vậy, nó là thúc thúc mà. Nó đứng xị khuôn mặt nhỏ ra trước mặt cháu trai, trừng mắt đối diện với công tử Lưu gia:
- Các huynh lớn hơn cháu trai thứ của ta mà bắt nạt người là sao?
Thiếu chút nữa Chu Thư Nhân đã phun trà trong miệng ra, nói:
- Xương Trung đến chỗ cha nào.
Xương Trung cau mày:
- Cha, ánh mắt vừa rồi của bọn họ ác quá. Con trai không thể đi qua, con trai là thúc thúc phải bảo vệ cháu mình.
Chu Thư Nhân: "..."
Biến cố phát sinh là thằng con trai út thì không thể đánh, cũng không thể mắng. Ngược lại tay còn ngứa ngáy muốn ôm, con trai thật đáng yêu, mới nhỏ đã biết bênh vực người mình. Thôi thì mặc thằng bé vậy!