Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Nghĩa chuyện chẳng có gì, hồi nhỏ hắn và Đại ca con khổ cực hơn bởi vì bọn họ cũng lớn lên từ đồng ruộng:
- Bọn chúng đang giúp cha mẹ làm việc.
Để tránh phải quay lại đi nhặt những bông lúa còn sót, có thể tiết kiệm được không ít công sức.
Hắn không tính công theo thời gian mà tính công theo từng mẫu, gặt bấy nhiêu mẫu là bấy nhiêu bạc. Ai có khả năng sẽ kiếm được nhiều hơn, cũng có thể tránh việc có người lười biếng phí phạm thời gian.
Xương Trung nhìn thấy có đứa trẻ bị ngã, rất nhanh đã đứng dậy tiếp tục làm việc. Nó chớp mắt ôm chặt cổ của Nhị ca, thằng bé lớn tới tuổi này mà lần đầu tiên mới được đối mặt trực quan với người có số mệnh khác biệt như vậy.
Buổi tối, Trúc Lan đã nhận được thư từ thôn trang gửi về do Xương Nghĩa viết. Chủ yếu nói về Xương Trung, thuật lại sau khi Xương Trung nhìn thấy những đứa trẻ nhà nông làm việc thì trở nên rất nghe lời. Trúc Lan đặt thư xuống, nói với Chu Thư Nhân:
- Đứa nhỏ này từ nhỏ đã quen với việc có người hầu kẻ hạ, không có nhiều cảm xúc với tôi tớ. Thế mà hôm nay trưởng thành không ít.
Chu Thư Nhân cầm lấy thư, đáp:
- Ừ, xem ra đến thôn trang cũng có lợi đó.
Trúc Lan hỏi lại:
- Ngày mai anh thật sự muốn xin nghỉ để tĩnh dưỡng sao?
- Anh nghĩ buổi tối sẽ mở cửa sổ ngủ, giả vờ chân thật một chút.
Trúc Lan đau lòng:
- Chắc không cần phải làm đến mức đó đâu nhỉ.
Chu Thư Nhân nhỏ giọng nói:
- Anh không dám đánh cược với tâm nhãn của Hoàng Thượng, nên chân thật một chút mới tốt.
Trúc Lan tựa vào vai chồng, nói:
- Em sợ anh cực thôi, em cũng lo cho sức khoẻ của anh. Nếu em ngã bệnh mà có tác dụng thì em thà là bản thân ngã bệnh.
Chu Thư Nhân nắm chặt bờ vai của vợ, tiếp lời:
- Xùy, xùy, anh sợ em bị bệnh nhất đó. Không dễ dàng gì sức khoẻ của em mới khá hơn một chút, đừng làm anh sợ.
Trúc Lan rầu rĩ trong lòng, thời đại hoàng quyền quá áp lực.
– –
Buổi tối trời đổ mưa, mưa rất lớn. Chu Thư Nhân thật sự mở cửa sổ, Trúc Lan trằn trọc cả đêm, vẫn luôn bầu bạn cùng chồng. Trái lại đến hơn nửa đêm thì Chu Thư Nhân đã thiếp đi rồi, còn mơ được một giấc mơ khác đẹp.
Sáng sớm thức dậy, Trúc Lan đắp lớp chăn dày nên không bị lạnh. Nhưng mũi Chu Thư Nhân có chút khó thở, có vẻ như bị cảm lạnh thật rồi. May mà không nghiêm trọng lắm, chẳng qua có thể mượn cớ xin nghỉ tĩnh dưỡng được.
Sáng sớm, Chu Thư Nhân rất vui vẻ. Anh viết tấu chương đưa vào cung, lại phái người đi nói một tiếng với Thái tử điện hạ, rồi yên tâm ở nhà đợi đại phu đến khám.
Sau khi buổi lâm triều kết thúc, Hoàng Thượng lập tức nhìn thấy tấu chương. Tấu chương xin nghỉ ở nhà dưỡng bệnh, số ngày tĩnh dưỡng không ít: hơn 10 ngày. Hoàng Thượng xem xong liền ném tấu chương sang một bên, nói:
- Đúng là xảo quyệt!
Thật sự tưởng rằng ngài không biết tối qua Chu Thư Nhân làm gì ở Chu phủ hay sao, Chu Thư Nhân thật biết cách tìm cơ hội.
Hoàng Thượng hừ một tiếng, nói:
- Bảo Thái y của Thái Y Viện đến Chu phủ xem xem. Còn nữa, ngươi đi chọn một ít nhân sâm không tệ đưa đến Chu phủ, truyền lời giúp trẫm, dặn Chu Thư Nhân điều dưỡng thân thể cho tốt.
Hôm nay thả cho ngươi mười ngày, sau này phải trả lại.
Liễu công công cúi đầu:
- Tuân chỉ.
Bên chỗ Thái tử cũng đã nhận được tin tức, y nói với Tôn đại nhân vừa mới lâm triều quay về:
- Tôn đại nhân! Ngài cần phải học hỏi nhiều, chỉ biết giả ngu thôi là chưa đủ đâu.
Coi Chu Thư Nhân này, biết tìm thời cơ quá.
Tôn đại nhân giật giật khóe miệng, cuối cùng biến thành tiếng thở dài. Nếu như ông có người nhà hiểu biết và vận may của Thư Nhân thì ông không tới nỗi nào, bây giờ nói cái gì cũng vô dụng, ông chỉ hi vọng thuận lợi rời khỏi Hình bộ.
*****
Chu phủ, Chu Thư Nhân bị bệnh là chuyện lớn, ngay ngày nghỉ của Xương Liêm:
- Cha, hay là mời Thái y đi.
Chu Thư Nhân chỉ bị cảm xoàng, thật sự không cần mời thái y giống như bị bệnh nặng gì đó. Anh xua tay nói:
- Hôm qua ta nghe nói ngươi muốn đi tụ họp, ngươi cũng đừng lo trông coi ta nữa mà nhanh đi đi.
Xương Liêm không muốn đi, tụ họp làm sao quan trọng bằng cha bị ốm:
- Cha, con trai muốn trông chừng người.
Trong lòng Chu Thư Nhân vui vẻ vì con trai lo lắng cho anh, nhưng lại không nói nên lời. Anh chỉ bị cảm lạnh, thật sự không phải bệnh nặng gì cả!
Trúc Lan bưng thuốc sắc xong tiến vào, nói:
- Con đừng trông cha con nữa, để cha con được nghỉ ngơi đàng hoàng.
Xương Liêm ngồi trên ghế, vẫn không động đậu:
- Mẹ, con trai lo lắng cho cha mà.
Chu Thư Nhân mất kiên nhẫn, bèn nói:
- Được rồi, tối hôm qua cha ngươi cố ý mở cửa sổ để bị cảm đó. Chuyện khác ngươi không cần hỏi, không nên biết thì không cần biết.
Xương Liêm há hốc mồm, hắn thật sự không ngờ cha mình cố ý để bị bệnh: - Dạ cha!
Chu Thư Nhân khua tay:
- Đi, đi, đi nhanh đi! Ông già của người khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, ngươi đừng có lăng xăng trước mặt ta nữa. Ta thấy mà phiền trong lòng!
Xương Liêm hoảng hốt ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy quản gia đưa Liễu công công vào sân, vội nói:
- Liễu công công.
Liễu công công khách khí nói:
- Hoàng Thượng lo lắng cho Chu đại nhân, cố tình phái thái y đến xem.
Thôi rồi, Xương Liêm không đi nữa mà lại đi theo vào phòng. Hắn sợ cha bị lộ tẩy!
Kết quả, Xương Liêm hiểu ra bản thân lo lắng thừa thãi bao nhiêu. Thái y đến kê không ít phương thuốc bồi bổ sức khỏe, cộng thêm lời nói của Hoàng Thượng, Xương Liêm chờ Liễu công công đi rồi, nhỏ giọng nói:
- Cha, Hoàng Thượng biết người cố ý bị bệnh sao?
Chu Thư Nhân nhìn phương thuốc bồi bổ sức khoẻ và nhân sâm được đưa tới, một lời khó nói hết:
- Ừ! Hoàng Thượng không hy vọng cha ngươi tiếp tục dính vào chuyện này, vừa hay đây là thời điểm tốt để nghỉ dưỡng. Chờ nghỉ dưỡng xong, cha ngươi cũng nên trở về Hộ Bộ rồi.
Mặc dù hơi tiếc nuối vì không được đến Binh Bộ, nhưng vừa nghĩ đến Lý Chiêu đại nhân… Không sao, không đi cũng được.
Xương Liêm rùng mình một cái. Quả nhiên hắn vẫn còn rất non và xanh, cho rằng đã học được rất nhiều nhưng bây giờ mới phát hiện chẳng thấm tháp gì.
- Cha, con trai ra ngoài đây.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Trúc Lan chờ Xương Liêm ra ngoài, mới cất giọng nói:
- Hình như làm cho con nó sợ rồi.
Ánh mắt của Chu Thư Nhân rời khỏi nhân sâm, đáp:
- Sớm muộn gì cũng phải tiếp xúc, tiếp xúc sớm cũng có thể cảnh giác hơn một chút.
Trúc Lan cầm lấy phương thuốc, nói:
- Hoàng Thượng muốn để anh bồi dưỡng thân thể cho tốt, tiếp tục bán mạng vì Hoàng gia!
Chu Thư Nhân chỉ vào nhân sâm và thuốc bổ:
- Mấy nhân sâm này không tệ, anh cũng không dùng được nhiều như vậy, cất vào cả đi.
Mấy năm này Trúc Lan lần lượt nhận được không ít nhân sâm, cộng thêm mỗi năm được Ngô Minh tặng. Nhân sâm của Chu gia thật sự không ít, chẳng qua không có cái nào sánh bằng Hoàng Thượng ban thưởng:
- Em dành một ít để lúc con gái xuất giá mang đi.
Ánh mắt Chu Thư Nhân cong lên:
- Anh tĩnh dưỡng hai ngày rồi chúng ta sẽ đến thôn trang. Anh tính sơ sơ có thể ở lại thôn trang sáu ngày.
Trúc Lan rất vui mừng, nói:
- Từ lúc vào Kinh đến này tinh thần vẫn luôn căng thẳng, chúng ta cũng nên thả lỏng rồi.
Nói xong, Trúc Lan có chút ngồi không yên. Cô muốn đi chuẩn bị hành lý, đúng rồi… ngoại trừ Xương Liêm còn phải đi làm, mấy phòng khác đều đi. Sau đó Trúc Lan không khỏi giật mình, trước kia cô chỉ một lòng nghĩ cho cô và Chu Thư Nhân, vậy mà bây giờ lại không suy nghĩ thế. Đúng là làm chủ gia đình lâu rồi, chuyện gì cũng phải nghĩ đến mỗi người trong nhà.
*****
Phủ Ninh Quốc Công
Hôm nay là ngày nghỉ, Dung Xuyên đang ở trong phòng nghe ông nội và cha nói chuyện.
Ninh quốc công: - Chu Thư Nhân này bị bệnh thật đúng lúc, nhưng như vậy có nghĩa là sắp xảy ra chuyện đúng không?
Ninh Tự lắc đầu:
- Hoàng Thượng đã lâu không gọi con tiến cung cho nên con cũng không biết nhiều. Nhưng mà, hẳn là có liên quan đến Hình bộ.
Ninh quốc công uống nước trà, nói:
- Hiện tại Thái tử ở Hình bộ, Nhị hoàng tử cũng quay về kinh, nghe nói hôm qua Nhị hoàng tử đã ở Hình bộ.
Ninh Tự: - Vâng, chắc là Chu Thư Nhân không muốn xen vào giữa cuộc tranh đấu của các hoàng tử cho nên mới cáo bệnh.
Ninh quốc công cảm thấy không đơn giản như vậy, nói với Dung Xuyên:
- Hôm nay không cần dạy Ninh Chiêu và Ninh Minh, cháu quay về Chu gia xem thử thế nào!
Dung Xuyên vẫn luôn lo lắng trong lòng, chỉ là cha đưa hắn đến phủ quốc công nên hắn chỉ có thể cùng đi qua đây trước:
- Vâng.