Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 693: Niềm Vui Bất Ngờ

Trước Tiếp

Xương Liêm và Dung Xuyên nâng chén rượu lên, Xương Liêm nói trước:

- Cảm ơn mẹ ạ.

Dung Xuyên tiếp lời:

- Thẩm, mấy năm nay vất vả cho thẩm rồi.

Trúc Lan vui vẻ uống rượu trong chén, bởi vì ngày mai Dung Xuyên và Xương Liêm phải đi nhậm chức. Nồng độ rượu không cao, Trúc Lan uống liền mấy chén mà cũng không có việc gì.

Chu phủ ở Kinh Thành ăn uống vô cùng vui vẻ, còn Chu phủ ở Tân Châu thì có Đại phòng rất không thoải mái. Lý thị cầm roi trong tay, chống bàn bằng tay còn lại, mệt mỏi toát mồ hôi hột:

- Ranh con, ngươi đứng lại cho lão nương!

Minh Đằng nhìn cây roi, nuốt nước bọt:

- Mẹ, mẹ đặt làm roi từ hồi nào vậy? Không, không đúng, chẳng phải mẹ vẫn hay đánh con bằng bàn tay sao? Sao lần này lại thay đổi?

Minh Đằng đã quen bị đánh bằng tay, nó thật sự không sợ nữa. Minh Thụy nói đúng, ráng chịu một chút rồi cũng vượt qua. Thế nhưng cây roi thì khác, roi này mà đánh lên mông, đảm bảo mông sẽ nở hoa, nó có bị ngu đâu mà không né.

Lý thị cảm thấy cầm roi thật là đã tay, thị v**t v* roi rồi nói:

- Cái roi này à, Cẩn Ngôn mang đến hồi trưa. Lúc đó ta còn không hiểu chuyện gì, hóa ra ngọn nguồn tội lỗi là ở nơi ngươi.

Khi Lý thị nhận được roi, thị còn run bần bật, tưởng đâu cha chồng có bất mãn với mình. Thị căng não suy nghĩ lại xem bản thân đã làm chuyện gì khác thường, cuối cùng nghĩ đến đau đầu mà cũng không suy nghĩ ra. Nghĩ tới đây, Lý thị lập tức nổi giận. Cẩn Ngôn không thể nói nhiều một câu hay sao, nói nhiều một câu là chết hay sao? Thị nơm nớp lo sợ hỏi, Cẩn Ngôn còn úp úp mở mở, nói rằng buổi tối sẽ biết. Bây giờ ngẫm lại bỗng thấy tức ngực, toàn là họa do Minh Đằng gây ra.

*****

Nhị phòng

Minh Thụy đang ăn cơm chiều, nó lấy cái chén và gắp một ít thịt kho tàu, tiếp tục gắp thêm một ít thịt gà, trong chén nhanh chóng đầy ắp. Triệu thị quá quen với hành động này của con trai rồi, nói:

- Con muốn đem cho Minh Đằng à?

Minh Thụy gật đầu, đáp:

- Chắc chắn Đại bá nương chỉ cho Nhị ca ăn cơm trắng thôi.

Triệu thị cảm thấy buồn cười, chiêu này của Đại tẩu rất có tác dụng đối với Minh Đằng. Minh Đằng là đứa không có thịt ăn là không vui, Đại tẩu lại không nỡ để con trai nhịn đói, lần nào cũng chỉ cho ăn cơm trắng, cho nên Minh Thụy cứ trộm lấy thịt từ Nhị phòng cho Minh Đằng.

Ngọc Sương bật cười, nói:

- Đảm bảo Nhị bá nương biết chắc đệ sẽ mang thịt đến cho Minh Đằng.

Minh Thụy bưng chén, nói:

- Đừng nhịn ngoài mặt Đại bá nương hời hợt bâng quơ mà lầm, trong lòng Đại bá nương hiểu hết. Mẹ, con đi tìm Nhị ca đây.

Triệu thị: - Con chậm một chút, trời sắp tối rồi, đừng để bị ngã.

Minh Thụy đã chạy mất bóng, chỉ còn giọng nói vọng lại:

- Con biết rồi ạ!

*****

Chủ viện

Xương Trung ăn hoành thánh nhỏ, nói:

- Cha, sáng mai ăn hoành thánh nhỏ nữa đi!

Chu Thư Nhân mỉm cười nhìn con trai ăn, lúc thằng nhóc này ăn thì hai bên má phồng to, con của anh đáng yêu xỉu.

- Được, con muốn ăn món gì thì chúng ta sẽ làm món đó.

Nhóc con rất có sức ăn, ăn hơn một chén, nước súp trong chén cũng bị húp cạn. Sau khi ăn xong, nhóc con có chút lười biếng:

- Cha, chừng nào mẹ mới trở về?

Chu Thư Nhân cầm khăn lau tay cho con trai, nói:

- Mấy ngày nữa mới về.

Bây giờ nhắc tới mẹ, nhóc con đã không khóc nữa rồi:

- Mấy ngày là mấy ngày chứ? Hôm qua cha đã nói mấy ngày, hôm nay vẫn là mấy ngày.

Chu Thư Nhân véo cái mũi nhỏ của con trai, nói:

- Chắc là khoảng sáu bảy ngày.

Xương Trung bẻ ngón tay đếm, xòe tay ra nói:

- Là còn mấy ngày nữa vậy?

Chu Thư Nhân hôn lên gò má con trai, đáng yêu quá trời quá đất.

- Được rồi, để cha kể chuyện cho con nghe.

Anh sẽ không nói cho con trai biết, nếu như thuận lợi, anh có thể dẫn con trai vào kinh gặp mẹ. Niềm vui bất ngờ phải có cách xuất hiện thật bất ngờ. Vốn dĩ anh không muốn dâng tấu chương lên sớm như vậy, kế hoạch ban đầu của anh là chậm mà chắc, nhưng rất rõ ràng anh sẽ không ở lại đây bao lâu nữa, thế thì phải tìm thêm cho mình một con ngựa mới được.

Liễu bà tử vào bưng chậu nước ra, vừa đi tới cửa đã nghe thấy giọng kể chuyện êm ái của lão gia. Liễu bà tử trộm nghĩ, lão gia thật dịu dàng với công tử. Chủ mẫu không có ở nhà, lão gia tự mình chăm sóc công tử, ngay cả bà ấy cũng không dám nhúng tay vào.

*****

Kinh Thành, phủ Ninh quốc công

Ninh Chí Tường đọc sách không vào, hắn ta vẫn luôn suy nghĩ về thái độ của Tam thúc đối với Thám hoa, giọng điệu quá mức thân thiết, đến cả hắn ta mà còn chưa bao giờ được Tam thúc cư xử gần gũi đến vậy đâu!

Tam thúc tưởng chết nhưng lại còn sống, sau khi trở về, thoạt nhìn Tam thúc đối đãi với hắn ta và Đại ca chẳng khác gì nhau, thế nhưng hắn ta có thể cảm nhận được, Tam thúc thích Đại ca hơn.

Du thị bưng trái cây vào, nói:

- Chàng còn nghĩ về Tam thúc à?

Ninh Chí Tường thở hắt ra, đáp: - Ừm.

Du thị hết sức nôn nóng trong lòng, Đại ca kế thừa tước vị Ninh phủ, cho dù giáng xuống một bậc thì vẫn là hầu tước, Nhị phòng bọn họ không có gì cả.

- Chàng đi nói với cha chồng thử xem, Tam thúc đâu thể không có đời sau kế thừa hương hỏa đúng không?

Ninh Chí Tường xua tay, nói:

- Chờ thêm một thời gian nữa.

Bây giờ hắn ta để ý đến Thám hoa hơn, hắn ta sợ làm Tam thúc chán ghét!

*****

Hoàng cung

Tâm trạng của Hoàng thượng cực kỳ tốt, ngày mai ngài có thể gặp con trai, cũng khá lâu rồi chưa gặp, ngài vẫn luôn nhớ thương trong lòng. Hoàng thượng đi tới tẩm cung của Hoàng hậu, nhìn thức ăn trên bàn, hỏi:

- Hôm nay có chuyện gì vui à?

Đây là đồ ăn do chính Hoàng hậu làm.

Hoàng hậu cười đến cong mắt, tự tay lấy khăn qua cho Hoàng thượng lau tay, rồi nói:

- Hôm nay Tam ca gặp được Dung Xuyên và tiểu thư Chu gia. Tam ca nói rằng tiểu thư Chu gia còn tuyệt vời hơn những gì được viết trong tư liệu, còn bảo rất xứng đôi với con trai chúng ta. Phải rồi, Tam ca nói là dáng dấp tiểu thư Chu gia ăn đứt bức hoạ.

Hoàng thượng kéo Hoàng hậu ngồi xuống, nói:

- Con gái của Chu Thư Nhân thật sự không tệ.

Ngài tìm hiểu nhiều điều hơn thế. Trong khi Hoàng hậu chỉ chú ý đến con trai, thì ngài phải chú ý cái tổng thể. Cho nên, ngài biết luôn chuyện ở tiệm vải. Tiểu cô nương điềm tĩnh và xử sự chín chắn, ngài rất thích điểm này. Có điều, ấn tượng của ngài đối với Ninh Chí Tường lập tức tuột dốc không phanh. "Nồi nào thì úp vung đó", thảo nào Hoàng hậu vẫn luôn không ưa Du thị, cũng không thích gọi Du thị vào cung. Lúc đó ngài còn tưởng đâu đơn giản chỉ là vấn đề hợp mắt hay không, bây giờ xem ra, trực giác của phụ nữ cực kỳ chính xác.

Hoàng hậu gắp thức ăn cho Hoàng thượng, nói:

- Ta có suy nghĩ, chờ thêm vài ngày sau khi Dung Xuyên nhậm chức, ta sẽ tìm cớ cho mời nương tử và con gái của Chu Thư Nhân.

Chẳng qua cái cớ này không dễ tìm, phẩm cấp của Chu Thư Nhân hơi thấp, Hoàng hậu không thể tùy ý triệu kiến quan quyến. Mỗi một hành vi cử chỉ của Hoàng hậu đều có sức ảnh hưởng đến quan lại trong triều, khiến bà ấy có quá nhiều băn khoăn.

Hoàng thượng nghĩ đến tấu chương mà Chu Thư Nhân gửi tới, về việc quy hoạch châu thành. Nội dung tấu chương hết sức chi tiết, có thể thấy được Chu Thư Nhân đã làm rất nhiều khảo sát, ngay cả trong suốt mùa hạ có bao nhiêu lao động nhàn hạ hay không nhàn hạ đều được viết ra rõ ràng, giá cả hàng hoá biến động thế nào cũng có ghi chép. Ngài cảm thấy không tệ, quy hoạch châu thành tốt sẽ có lợi cho sự phát triển và tránh được không ít vấn đề.

Hoàng thượng cười nói:

- Chu Thư Nhân gửi tấu chương về, ta chuẩn bị mời Chu Thư Nhân vào kinh hỏi chuyện.

Hoàng hậu vui vẻ, đáp:

- Thế thì hay rồi.

Hoàng thượng sẽ không vô duyên vô cớ gọi người vào kinh, vậy thì chỉ có thể chứng minh rằng đề nghị mà Chu Thư Nhân đưa ra đã chạm đến trái tim Hoàng thượng. Hoàng hậu chẳng cần phải suy nghĩ cái cớ hợp lý cho mời nương tử và con gái của Chu Thư Nhân.

*****

Sáng sớm hôm sau, Xương Liêm và Dung Xuyên mặc quan phục. Trúc Lan thấy mà xuýt xoa, quan phục triều này đẹp thật. Đổng thị và Tuyết Hàm tiễn người ra cửa, hai người bọn họ vừa nói vừa cười quay trở vào nhà.

Đổng thị đi đứng nhẹ tựa lông hồng, mặc dù Đổng thị chưa có cáo mệnh, nhưng trong tương lai gần sẽ có, Đổng thị rất tin tưởng tướng công mình.

- Mẹ, tướng công đi rồi.

Đổng thị bỗng nhiên thấy hơi lo lắng, hỏi:

- Mẹ, tướng công sẽ không bị bắt nạt chứ?

Trúc Lan cũng không biết có bị chèn ép hay không, cô chỉ biết có Dung Xuyên ở đó thì chắc có lẽ Xương Liêm sẽ ké được tí hào quang.

- Con đừng nghĩ nhiều, chờ nó trở về khắc biết.

Đổng thị: - Dạ mẹ, vậy con đi làm công chuyện đây.

Chẳng qua nỗi lo trong lòng lúc này không hề vơi bớt, Đổng thị ngẩng đầu nhìn trời, hôm nay thời gian trôi qua hơi chậm.

*****

Hàn Lâm viện

Xương Liêm và Dung Xuyên xuống xe ngựa, Xương Liêm tự cổ vũ bản thân, đây là nơi bắt đầu cho con đường làm quan của hắn.

- Đi thôi, chúng ta vào trong nào.

Vẻ mặt Dung Xuyên trở nên nghiêm túc: - Ừm.

Trước Tiếp