Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đào thị đưa quả bóng trong tay cho bà tử, nói:
- Đúng vậy, giống như chỉ chớp mắt là thằng bé đã lớn lên rồi. Quay về chuyện chính, hôm nay tỷ tới là muốn nhờ muội làm mai đúng không?
Trúc Lan lấy khăn tay đưa cho Đào thị, đáp:
- Thông minh.
Đào thị buông khăn tay xuống:
- Cũng không phải ta thông minh, mà là hành động của Nhiễm gia rất rõ ràng.
Trúc Lan nói:
- Vậy nên làm ơn nhé.
Đào thị hi vọng Chu gia càng ngày càng tốt, chuyện cưới xin này cũng có lợi với tôn tử của thị, Chu Minh Vân là ca ca ruột của Ngọc Lộ mà:
- Yên tâm đi, nhất định ta sẽ giải quyết ổn thỏa giúp tỷ, tỷ nói xem khi nào muốn tới cửa làm mai?
Trúc Lan nói:
- Ngày mai là được, con trai lớn của ta không có ở nhà, theo ý ta thì đầu tiên nói chuyện mai mối và ghép bát tự trước, sau đó chọn một ngày lành rồi đính hôn.
- Được, trong lòng ta đã có tính toán.
Trúc Lan quay về phủ, vừa vào sân thì thấy Đinh quản gia đang chỉ huy mấy gã sai vặt khiêng rương chất lên lên xe ngựa, tất cả đều là hành lý của hai vợ chồng Xương Liêm, hai vợ chồng này có nhiều đồ đạc thật, từng rương từng rương được chất lên, chẳng mấy chốc đã đầy một chiếc xe ngựa.
Trúc Lan không về sân của mình mà tới tứ phòng, ngoài sân còn bày rất nhiều rương:
- Các con tính dọn hết lên Kinh Thành luôn à?
Đổng thị nghe thấy tiếng mẹ chồng, quay đầu lại:
- Mẹ, mẹ về rồi ạ.
Trúc Lan chỉ vào mấy cái rương, hỏi:
- Mấy cái này mang đi hết hả?
Đổng thị giải thích:
- Mẹ, tướng công nói chưa biết chắc khi nào cha sẽ vào kinh, giờ bỏ lại thì tới lúc đó chỉ phiền phức hơn thôi, không bằng dọn hết lên kinh luôn.
Trúc Lan thật sự chưa nghĩ tới chuyện đó:
- Xương Liêm suy nghĩ chu đáo thật.
Đổng thị do dự, sau đó mở miệng nói:
- Mẹ, ngày mai mẹ có muốn lên kinh chung với tụi con không?
Trúc Lan buông tay Ngọc Nghi ra, nói:
- Con sợ à?
Tay Đổng thị vuốt quần áo nữ nhi, hơi sợ nên không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng:
- Mẹ, không phải con sợ, chỉ là sau khi đi thì đột nhiên phải tự mình lo liệu việc nhà, trong lòng con thấy không tự tin, vậy nên mới muốn mẹ đi theo hướng dẫn con một chút.
Sau khi trở lại Kinh Thành, thị phải tự mình đối mặt với các loại thiệp mời, còn phải đi tham gia các bữa tiệc một mình. Ở thành Tân Châu mà thị còn chưa dám tham gia một mình đấy, huống chi là Kinh Thành. Thứ không thiếu nhất ở Kinh Thành chính là quyền quý, lại càng không thiếu quan viên, thị rất sợ mình làm không tốt, làm mất mặt Chu phủ, cũng làm mất mặt tướng công.
Trúc Lan suy nghĩ rồi nói:
- Được, nhưng mà mẹ sẽ khởi hành muộn hơn hai ngày, ngày mai phải tới Nhiễm phủ cầu hôn, mẹ chờ Minh Vân ghép bát tự xong, chọn được ngày đính hôn rồi mới lên Kinh Thành.
Đổng thị áy náy:
- Mẹ vất vả rồi, nếu con có thể gánh vác nổi thì mẹ không cần vất vả như thế.
Bây giờ thị đã hiểu tâm trạng của tỷ tỷ lúc mới tới Kinh Thành ngày xưa. Không, so với tỷ tỷ thì thị đỡ hơn rất nhiều, ít ra thì thị còn có mẹ chồng, chứ tỷ tỷ chỉ có thể dựa vào bản thân. Đổng thị thấy da đầu đau nhói, nữ nhi trong lòng đang nắm tóc thị, cũng may nữ nhi còn nhỏ nên không cần tham gia những chuyện này, cũng sẽ không bị ức h**p giống như Mộc Lam.
Trúc Lan ở lại đây cũng không giúp được gì, nói thêm mấy câu rồi về sân của mình. Vừa thay quần áo xong thì Tuyết Hàm bước vào, Tuyết Hàm nói:
- Mẹ, nghe tứ tẩu nói mẹ cũng lên Kinh Thành à?
Trúc Lan: - Con biết tin nhanh thật đấy.
Tuyết Hàm vội vàng giải thích:
- Mẹ, là vì đúng lúc con tìm tứ tẩu có việc, thuận miệng hỏi một câu, chứ tứ tẩu không nói chuyện này ra ngoài.
- Mẹ biết, con cũng ngồi đi, con tới không phải để hỏi thôi đúng không!
Đầu ngón tay của Tuyết Hàm quấn lấy khăn tay, nói:
- Mẹ à, con lên kinh cùng mẹ luôn được không?
Trúc Lan hiểu ra ngay:
- Con đi vì Dung Xuyên chứ gì?
Tuyết Hàm cúi đầu:
- Con, con chỉ muốn đi xem bây giờ Kinh Thành trông thế nào thôi.
Chuyện xảy ra với Dung Xuyên ở Kinh Thành, mẹ đều nói với nàng, đầu tiên nàng thấy vui vẻ vì Dung Xuyên dám bày tỏ tấm lòng trước mặt Hoàng Thượng, nhưng sau đó lại lo Dung Xuyên có xuất thân quá cao, có khi nào sau này sẽ có người nhúng tay vào chuyện thê thiếp hay không. Vậy nên nàng muốn tới Kinh Thành xem thử, có điều một thiếu nữ chưa gả chồng như nàng không thể đi cùng được. Bây giờ thì khác, mẹ cũng đi mấy ngày, nếu nàng đi cùng mẹ thì sẽ không quá thu hút sự chú ý.
Trúc Lan nói:
- Nói dối là hư nha. Thôi được rồi, mẹ biết con nghĩ gì, con cũng soạn đồ đi, mấy ngày nữa lên kinh cùng mẹ.
Tuyết Hàm đứng dậy rồi ngồi xuống cạnh mẹ, ôm eo mẹ nói:
- Mẹ à, có đôi khi con thật sự hi vọng cả đời này sẽ không có ai nhận lại Dung Xuyên.
- Mẹ đã dạy con, chuyện gì cũng phải nhìn về phía trước, trốn tránh cũng vô dụng thôi.
Tuyết Hàm rầu rĩ:
- Con không muốn sau này có người nhúng tay vào chuyện của con và Dung Xuyên.
Trúc Lan vuốt tóc con gái, cô cũng không muốn chút nào, nhưng đáng tiếc, cha con không chơi lại cha Dung Xuyên, người làm mẹ như cô thì càng khỏi phải nói:
- Chỉ cần tình cảm của các con tốt đẹp thì con không cần lo lắng quá về chuyện này.
Dung Xuyên chịu khổ từ nhỏ, lại suýt chết nhiều lần, nhất định Hoàng Thượng và Hoàng Hậu sẽ không ép buộc Dung Xuyên chuyện gì.
Tuyết Hàm sửng sốt:
- Mẹ, có phải mẹ biết thân thế của Dung Xuyên không?
- Không, không biết.
- Nhưng giọng điệu của mẹ hồi nãy chắc nịch, giống như đã biết chuyện gì vậy.
Trúc Lan kéo con gái, nói:
- Bây giờ con thông minh nhỉ, được rồi, đừng tự chuốc thêm phiền muộn cho mình. Con mau đi soạn hành lý đi, xem như lần này lên Kinh Thành là để đi chơi.
Tuyết Hàm cười tủm tỉm, mẹ không phủ nhận, chỉ là không nói, tức là mẹ đã đoán được gì đó rồi, lòng nàng nhẹ nhõm hơn rất nhiều:
- Mẹ, vậy con về soạn hành lý đây.
- Đi đi.
Buổi tối, Trúc Lan nói với Chu Thư Nhân về chuyện đi Kinh Thành:
- Gần đây em chỉ lo tính chuyện của Minh Vân, đúng là sơ sót, lẽ ra em nên tới Kinh Thành hướng dẫn Đổng thị một chút.
Chu Thư Nhân im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới mở miệng lần nữa:
- Đều là của nợ, anh thấy vậy là không được.
Trúc Lan cười nói:
- Em thấy anh lại giận vì để anh ở lại một mình chứ gì, anh yên tâm đi, lần này có con trai ở nhà chơi với anh.
Chu Thư Nhân không biết làm sao, chỉ đành nói:
- Em nhớ về sớm một chút.
- Em không ở lại lâu đâu, em dẫn Đổng thị tham gia hai bữa tiệc xong là về, Đổng thị rất thông minh, em không cần ở lại lâu.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
*****
Trong hoàng cung, Hoàng Hậu vui vẻ, Hoàng Thượng vừa bước vào điện đã cảm nhận được, trong tiếng đàn lộ ra sự hân hoan. Hoàng Thượng ra hiệu cho cung nhân lui xuống hết, chỉ chớp mắt trong điện đã không còn người ngoài, Hoàng Thượng nói:
- Ngày mai Dung Xuyên sẽ tới Kinh Thành.
Hoàng Hậu đứng dậy từ chỗ ngồi, nói:
- Vậy nên ta muốn lén đi nhìn nó.
Hoàng Thượng: - Nàng lén đi xem nó bằng cách nào? Nó vào kinh cũng đi bằng xe ngựa, nàng không nhìn thấy được.
Hoàng Hậu kéo tay áo Hoàng Thượng, nói:
- Ta tính tới phủ của tam ca, sau đó để tam ca mời xuyên, còn ta thì núp vào rồi nhìn trộm nó.
Hoàng Thượng lắc đầu:
- Không được.
Ngài không thể đồng ý chuyện này được, nếu như chấp nhận lần đầu thì ngài sẽ không ngăn được những lần sau, ngài không thể mềm lòng, điều này sẽ mang tới nguy hiểm cho nhi tử.
Vẻ vui sướng của Hoàng Hậu tan biến:
- Ta chỉ nhớ con thôi mà, ngày xưa không thấy được cũng không chạm vào được nên ta có thể chịu đựng, nhưng bây giờ trong đầu ta chỉ nghĩ tới nhi tử thôi, nhất là khi ta đã biết nhi tử ruột của mình là ai nhưng vẫn phải diễn kịch, điều này khiến ta càng nhớ Dung Xuyên hơn.
Hoàng Thượng ôm chặt Hoàng Hậu, nói:
- Nàng thử đổi cách nghĩ xem, nàng không đi gặp nhi tử cũng là một cách bảo vệ nó, không phải ta muốn ngăn cản không cho nàng gặp con, mà là nàng gặp nhiều thì sẽ để lại manh mối, một lần hai lần còn lừa được, chứ số lần nhiều thì Dung Xuyên sẽ bị lộ.