Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 682: Cảm Giác Trưởng Thành Chín Chắn Và Có Trách Nhiệm

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân không thể từ chối Nhiễm đại nhân hai lần, chỉ có thể nói rõ ra yêu cầu về mặt phẩm hạnh mà thôi. Tính ra, Chu Thư Nhân thật sự không quá để ý đến cháu gái nhà Nhiễm đại nhân.

Nhiễm Chính nghe hiểu ý tứ, vốn dĩ ông ta không có suy nghĩ này, nhưng từ sau khi Chu tứ công tử trở thành Thứ cát sĩ và ở lại Kinh Thành, ông ta đã kịp nhận ra Hoàng thượng có ấn tượng rất tốt với Chu đại nhân. Chu phủ lại vừa có thêm một đôi song sinh trai gái, ông ta không ít lần nghe nương tử huyên thuyên: Chu phủ vận khí tốt, phúc khí dồi dào. Thế là ông ta mới có suy nghĩ như thế này, gọi cháu gái con chính thê nhà mình tới. Ông ta cẩn thận kiểm tra, ừm, không tới nỗi nào. Cho nên, hôm nay ông ta bèn tới tìm Chu Thư Nhân.

Trong lúc Nhiễm chính uống trà, đã kịp suy nghĩ không ít chuyện. Chờ thấy đáy chung trà, ông ta mới cười nói:

- Thế thì đúng là quá trùng hợp, đứa cháu gái út nhà ta năm nay vừa tròn 10 tuổi. Mặc dù còn nhỏ, nhưng mà mọi mặt đều ổn. Hôm qua ta đã kiểm tra một loạt, nhỏ tuổi thì nhỏ, cơ mà còn điềm tĩnh hơn ca ca của nó.

Chu Thư Nhân cười xòa, nói:

- Quả thật rất khéo!

Tuổi tác thật sự thích hợp, Nhiễm Chính sẽ không vì muốn kết thân mà lừa dối anh, ông ta muốn kết thân chứ không phải gây thù chuốc oán!

Nhiễm Chính vui vẻ ra mặt, nói:

- Nương tử nhà Chu đại nhân cũng từng gặp mặt rồi, thật sự không phải là do ta khen cháu gái nhà mình đâu.

Chu Thư Nhân nghe xong lời này, chỉ có thể nói hùa theo. Xem ra không thể thực hiện nguyện vọng tìm một người có xuất thân thấp hơn rồi.

- Lần sau được nghỉ, hãy sắp xếp thời gian ăn chung với nhau một bữa cơm.

Nhiễm Chính biết Chu Thư Nhân nói vậy là đã ưng rồi, đáp:

- Được, chờ tới lúc được nghỉ rồi tính.

*****

Buổi tối, trong lúc ăn cơm, Chu Thư Nhân bèn nói ra mục đích Nhiễm Chính tìm anh:

- Nhiễm Chính nói thẳng, anh cũng đáp ứng bằng miệng.

Trúc Lan buông đũa, nói:

- Tốc độ quá nhanh.

- Em có từng gặp cháu gái của Nhiễm đại nhân chưa?

Trúc Lan trả lời:

- Từng gặp, Nhiễm phủ có hai cô cháu gái, đứa lớn là con của thiếp thất của con trai cả nhà Nhiễm đại nhân, đứa nhỏ là con gái thứ hai của chính thất. Có điều, nếu Nhiễm đại nhân nói không tới nỗi nào, thì chắc chắn không sai.

Đều là cáo già thành tinh, ánh mắt nhất định không có vấn đề.

Chu Thư Nhân: - Vậy chờ tới lúc được nghỉ, tìm hiểu nhiều hơn một chút.

Trúc Lan cười nói:

- Đúng là kế hoạch không thay đổi kịp tình hình thực tế.

- Đúng vậy, chẳng qua, gả con gái đi và cưới dâu vào nhà mang ý nghĩa rất khác nhau.

- Ừm.

*****

Hôm sau, Trúc Lan tới viện của Lý thị:

- Ta tới bao cho con biết trước, chuyện hôn sự của Minh Vân gần như đã được xác định rồi.

Lý thị kích động, hỏi:

- Mẹ, là cô nương nhà ai thế ạ?

Sau đó Lý thị lập tức cảm thấy lo lắng, thị không biết mình có thể hòa thuận với con dâu không. Thị xuất thân là con nhà nông, còn con dâu thì không.

Trúc Lan liếc mắt một cái là đã nhìn thấu tâm tư Lý thị, cô vỗ về mu bàn tay Lý thị và nói:

- Là cháu gái con của chính thất nhà Nhiễm đại nhân, năm nay 10 tuổi, con cũng đừng quá lo lắng.

Lý thị lại càng lo lắng. Cháu gái nhà quan Tam phẩm, phẩm cấp còn cao hơn cả cha chồng. Bên cạnh đó, hiện tại tiểu thư Nhiễm gia đang là trắc phi của Thái tử. Gia thế tốt quá! Ban đầu Lý thị cho rằng bản thân có thể chiếu cố con dâu, thế nhưng xuất thân của thị đã được định sẵn là có chênh lệch rất lớn so với con dâu. Thế nhưng thay vì mặc kệ con dâu, Lý thị mong muốn có thể chung sống hoà thuận với con dâu hơn, không hy vọng con dâu xem thường thị.

Trúc Lan thấy Lý thị ủ rũ, cô không biết nên nói lời gì để an ủi. Cô cũng không biết cháu gái của Nhiễm đại nhân, chỉ khi nào gặp mặt cô mới biết được. Nhưng mà, gia phong Nhiễm gia không tệ, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề Lý thị đang lo. Vả lại, phụ nữ thông minh luôn luôn biết cách làm sao để chung sống cùng mẹ chồng.

Lý thị quay trở về viện, hiếm khi Ngọc Lộ nhìn thấy Lý thị không có tinh thần như vậy:

- Mẹ, chẳng phải mẹ đi gặp bà nội sao? Bà nội nói gì với mẹ mà trông mẹ cứ như người mất hồn vậy?

Lý thị ỉu xìu ngồi xuống ghế, nói:

- Chuyện hôn sự của Đại ca con gần như đã được ấn định rồi, là cháu gái con của chính thất của con trai Nhiễm đại nhân, mẹ chỉ hơi lo lắng thôi.

Ngọc Lộ thấy xót mẹ lắm, thoạt nhìn mẹ mình có chút tùy tiện, thật ra đôi khi suy nghĩ của mẹ cũng rất mẫn cảm.

- Mẹ, Đại ca là một người con hiếu thảo, cho dù Đại tẩu tương lai xuất thân cao quý, chỉ cần có Đại ca ở đây thì Đại tẩu vẫn sẽ hiếu thảo với mẹ như thường. Kể cả không thật lòng, cũng phải giả vờ hiếu thảo. Mà mẹ của con tốt như thế này, con nghĩ Đại tẩu tương lai chắc chắn rất thích.

Lý thị nghe con gái nói vậy, trong lòng tự tin hơn hẳn:

- Đúng vậy, hiếm thấy người mẹ chồng nào vô tâm như mẹ mà.

Ngọc Lộ cười nói:

- Đợi khi nào Đại ca thành thân ấy, mẹ cứ nói với Đại tẩu là mẹ sẽ không nhúng tay vào chuyện của nhà Đại ca, đảm bảo Đại tẩu sẽ thích mẹ ngay.

Lý thị lấy lại tinh thần, nói:

- Cuối cùng Đại ca của con cũng đính ước rồi, mẹ cứ lo lắng mãi thôi. Tính ra, đính ước với cháu gái của Nhiễm đại nhân là Đại ca con có phước, sau này sẽ giúp đỡ nhiều cho tương lai.

Ngọc Lộ thầm nghĩ, thật ra trong lòng mẹ hiểu tất cả:

- Mẹ, chúng con thương mẹ.

Mặc dù mẹ không có học thức, xuất thân không tốt, có vài thói xấu, nhưng mẹ rất chân thành.

Đây là lần đầu tiên Lý thị nghe được con gái nói thương mình, Lý thị có chút ngượng ngùng, không biết nên trả lời thế nào đành vội vàng đứng dậy:

- Bà nội con nói, lần này ông nội của con được nghỉ, cả nhà Nhiễm đại nhân sẽ tới. Con mau giúp mẹ chọn quần áo và trang sức đi.

Ngọc Lộ nhoẻn miệng cười nhìn mẹ, mẹ thật là quá đáng yêu.

*****

Hôm sau, Trúc Lan cầm tên mà Chu Thư Nhân đã đặt đi đến Ngũ phòng. Dáng dấp của hai đứa nhóc không tệ, mặc dù không nặng thêm được cân nào, nhưng tinh thần rất phấn chấn, bọn chúng cũng đã mở mắt ra rồi.

Trúc Lan ngồi ở bên cạnh ngắm hai đứa bé, nói:

- Bây giờ nảy nở, mới thấy bé trai thì giống Xương Trí, mà bé gái thì giống con hơn.

Trong lòng Tô Huyên mềm nhũn, hai đứa bé này có một sợi dây liên kết vô hình với nàng ta, là huyết thống của nàng ta.

- Mẹ, đây là tên của hai đứa bé này sao?

Trúc Lan mở tờ giấy viết tên ra, nói:

- Bé trai là Chu Minh Gia, bé gái là Chu Ngọc Văn.

Tô Huyên nhẩm lại cái tên hai lần:

- Tên hay! Minh Gia, Ngọc Văn, các con có tên rồi nè, đây là sự kỳ vọng của ông nội đối với các con, các con phải mau mau lớn lên.

Ban đầu Trúc Lan và Chu Thư Nhân định lấy tên “Ngọc Như” cho cháu gái, ngụ ý: vạn sự như ý. Thế nhưng lại trùng tên với Vương Như, cho nên bọn họ sửa lại. Xương Trí nhìn tên mà thấy buồn bực, hắn thân là cha, hắn rất muốn đặt tên cho con mình.

Trúc Lan nhìn Xương Trí đang chơi đùa với các con, có con và không có con rất khác nhau, từ lúc Tô Huyên mang thai, Xuông Trí đã trưởng thành hơn không ít. Sau khi bọn trẻ chào đời, Xương Trí lại càng chín chắn hơn, hắn ý thức được trách nhiệm, nói nhiều đến đâu cũng không bằng tự mình trải nghiệm. Trước thành gia, sau lập thất, cũng có đạo lý của nó.

Trúc Lan thấy hai đứa trẻ buồn ngủ nhắm nghiền mắt lại, cô cẩn thận đứng dậy, nói:

- Mẹ đi về trước, con nghỉ ngơi nhiều hơn đi.

Xương Trí rời mắt khỏi hai đứa trẻ, nói:

- Mẹ, để con tiễn mẹ ra ngoài.

Trúc Lan khẽ “ừ” một tiếng, đi tới cửa viện:

- Đừng tiễn nữa, con cũng về đi.

Xương Trí không chịu về, trái lại bước tới dìu mẹ và nói:

- Mẹ, trước kia con trai không hiểu chuyện, khiến mẹ và cha phải nhọc lòng.

Trúc Lan nghiêng đầu nhìn Xương Trí, thật sự trưởng thành rồi:

- Có con nên khác biệt hẳn.

Lỗ tai Xương Trí đỏ bừng, hắn hơi xấu hổ, hơn một tháng qua hắn không ngừng tự vấn lại bản thân. Hắn rất muốn tìm cơ hội trò chuyện cùng cha mẹ, nhưng mãi mà vẫn chưa có dịp. Lần này sinh con, hắn mới tìm được cơ hội:

- Mẹ, trước kia con trai chỉ biết nghĩ cho bản thân.

Trước Tiếp