Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tân Châu, nha phủ
Chu Thư Nhân ngó thấy Uông đại nhân chờ đợi trong lo lắng, không khỏi lên tiếng:
- Đại nhân đứng yên một chỗ dùm bản quan đi. Ai không biết còn tưởng đâu là con cái nhà Uông đại nhân đi thi đình đó.
Uông đại nhân cảm thấy sự nhiệt tình của mình bị chó gặm mất rồi:
- Đại nhân, ta sốt ruột thay đại nhân mà.
Chu Thư Nhân: - Vốn dĩ bản quan không thấy sốt ruột, Uông đại nhân cứ lượn lờ quanh ta, làm ta cũng lo lắng theo.
Uông đại nhân cười tủm tỉm, nói:
- Hoá ra đại nhân cũng sốt ruột à, ta thấy vẻ mặt đại nhân bình thường, ta còn tưởng đâu đại nhân không lo gì cả.
Chu Thư Nhân: - … Một đứa là con trai ruột của ta, một đứa là con rể của ta, ta vô tâm lắm hay sao mà không lo lắng?
Lúc này thông báo đã tới nha phủ của các châu rồi, Tân Châu nằm gần Kinh Thành nhất cho nên nhận được tin đầu tiên. Chu Thư Nhân lại là tri phủ, anh là người xem sớm nhất. Chu Thư Nhân còn chưa kịp reo lên, Uông Cự ở ngay sau lưng đã bật thốt lên:
- Thám hoa luôn, chúc mừng Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân truyền danh sách xuống, hiếm khi nghe thấy ba chữ "tốt" liên tiếp phát ra từ miệng anh. Con trai và con rể thật sự rất biết phấn đấu. Chu Thư Nhân không khỏi bật cười thành tiếng:
- Chu phủ cũng có một vị Thám hoa rồi.
Uông đại nhân thấy hơi ghen tị, nhà này có hai người lên bảng vàng cùng lúc, mà còn có một người là Thám hoa, thứ hạng của Chu tứ công tử trong bảng Nhị giáp cũng được xếp ở phía trước. Vận khí của Chu phủ thật sự rất thịnh vượng.
- Đại nhân, hôm nay nhất định phải đãi tiệc rượu đó, đây là niềm vui nhân đôi tới nhà.
Chu Thư Nhân có cảm giác thành tựu khi cuối cùng con cái do mình dạy dỗ đã thành tài.
- Được, được, làm tiệc rượu thật hoành tráng, hôm nay không ai được quyền trốn thoát.
Vương đại nhân tự nhủ với lòng: ông ấy không ghen tị, con trai nhà mình cũng không tới nỗi nào. Nhưng mà cả hai đứa con Chu phủ đều đỗ, thành tích còn tốt, ông ấy khó tránh khỏi hâm mộ một chút.
- Đại nhân, hôm nay không say không về.
Chu Thư Nhân rất thoải mái, đáp:
- Được, hôm nay không say không về.
*****
Tân Châu nhanh chóng loan tin: con trai nhà Tri phủ Chu đỗ tiến sĩ, con rể tương lai là Thám hoa. Tuyết Hàm sắp xếp trong phủ xong xuôi, thấy Đại tẩu và Nhị tẩu vẫn còn nhìn mình, sắc mặt Tuyết Hàm đỏ lên:
- Đại tẩu, Nhị tẩu, hai tẩu nhìn đủ chưa vậy?
Lý thị bật cười thành tiếng, nói:
- Chưa đủ. Muội muội là nương tử tương lai của Thám hoa, bọn ta cần phải dòm kỹ mới được.
Tuyết Hàm thẹn thùng, nói:
- Đại tẩu, bọn muội còn chưa có thành thân đâu.
Lý thị: - Đây chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.
Dung Xuyên thành Thám Hoa thì sao? Dung Xuyên mắc nợ Chu gia quá nhiều, không sợ sẽ đối đãi với Tuyết Hàm không tốt. Bây giờ Dung Xuyên có tên trên bảng vàng rồi, Lý thị thầm nghĩ, ánh mắt cha mẹ thật tốt, tác hợp một mối nhân duyên tuyệt đẹp.
Triệu thị thấy tiểu muội thẹn thùng, bèn kéo Đại tẩu:
- Nói thêm gì nữa là Tuyết Hàm tìm cái lỗ chui xuống đất ngay đấy.
Lý thị không trêu tiểu muội nữa, tiểu muội cái gì cũng tốt, chỉ có da mặt là vẫn rất mỏng:
- Được, được, không nói tới chuyện này nữa.
Triệu thị nhìn con gái mình, nói:
- Chớp mắt một cái mà Ngọc Sương và Ngọc Lộ đều đã lớn cả rồi.
Lý thị thổn thức:
- Đúng vậy, bọn trẻ đều đã lớn cả rồi, mới đó mà Ngọc Lộ cũng đã đính ước xong.
Nhất thời cả phòng trở nên yên tĩnh. Tuyết Hàm sửng sốt, sao nàng không biết chuyện này? Đính ước hồi nào?
Lý thị vội vàng bịt miệng, hôm nay nàng ta rất vui, vui lên một cái là không giữ được cái miệng của mình. Thấy mọi người đều đang nhìn nàng ta, Lý thị bèn buông cái tay mập che miệng xuống, cười gượng một tiếng:
- Chỉ đính hôn miệng thôi à.
Cuối cùng ra sao còn chưa biết được chắc chắn.
Tuyết Hàm biết rõ Đại ca và Đại tẩu không có can đảm tìm nhà chồng cho Ngọc Lộ, chỉ có thể là cha mẹ tìm thôi. Đại tẩu vẫn luôn giấu ở trong lòng, là do cha mẹ không cho Đại tẩu nói ra. Nàng hơi ngạc nhiên, Ngọc Lộ hứa hôn khi nào, sao nàng không cảm nhận được một chút dấu hiệu nào nhỉ?
Triệu thị là người không bình tĩnh nhất, theo lý thuyết thì Ngọc Sương lớn hơn Ngọc Lộ hai tuổi, có hứa hôn cũng phải là Ngọc Sương hứa hôn mới phải. Bây giờ Ngọc Lộ giành trước, cho dù chỉ là hứa hôn ngoài miệng, cũng là hứa hôn sớm hơn. Nàng ta không dám ý kiến và cũng không dám phản bác ý của cha mẹ chồng, nàng ta nắm chặt khăn tay, hỏi:
- Hứa hôn miệng với nhà ai vậy?
Lý thị ấp úng, nàng ta đã nói lỡ lời, không biết nên trả lời như thế nào. Nàng ta chỉ biết nhìn sang con gái. Ngọc Lộ thấy mẹ đang cầu cứu mình, âm thầm thở dài rồi đứng dậy, nói:
- Hứa hôn với trưởng tôn nhà Uông đại nhân, bởi vì âm thầm đính ước, cho nên ông bà nội nói tạm thời càng ít người biết càng tốt. Chứ không có ý giấu giếm, chỉ chờ khi nào chắc ăn rồi mới dám nói.
Lý thị thở phào nhẹ nhõm, may mà con gái biết cách nói chuyện:
- Đúng vậy, đúng là như vậy.
Tuyết Hàm cười nói:
- Hôm nay chúng ta coi như không nghe thấy gì, không ai được phép nói chuyện này ra ngoài nhé.
Triệu thị thấy tiêu cô nhìn mình, nàng ta cũng cười một cái:
- Hôm nay ta chỉ biết tin Dung Xuyên trở thành Thám hoa, và Tứ thúc đỗ tiến sĩ thôi. - Sau đó Triệu thị đứng dậy, nói: - Chắc là Ngọc Điệp dậy ra, ta đi về trước coi thử. Ngọc Sương về mới mẹ đi, lát nữa chúng ta quay lại đây sau.
Ngọc Sương đứng dậy, nói:
- Đại bá mẫu, tiểu cô, con và mẹ xin phép về trước.
Tuyết Hàm hiểu được trong lòng Nhị tẩu sẽ bị hụt hẫng, bèn nói: - Đi đi.
Rồi nàng không khỏi lo lắng quan sát Ngọc Sương, thấy Ngọc Sương thật sự không thèm để bụng, Tuyết Hàm mới cười tươi hơn một chút.
Trở về viện của Nhị phòng, lúc trong phòng không có người ngoài, Triệu thị mới nhịn không được mà càm ràm mãi:
- Có đính ước thì cũng phải đính ước cho con trước chứ!
Ngọc Sương biết trong lòng mẹ không dễ chịu, an ủi:
- Mẹ, con và Ngọc Lộ khác nhau mà. Vả lại, cho dù là đính ước sớm hay đính ước muộn, ông bà nội đều sẽ tìm cho con một mối nhân duyên tốt.
Triệu thị cũng biết, cha mẹ chồng có chút thiên vị cháu trai và cháu gái của Đại phòng, nhưng rất có chừng mực. Phàm là những chuyện quan trọng, cha mẹ chồng sẽ luôn cư xử công bằng.
- Mẹ chỉ thấy hâm mộ thôi. Mẹ nghe cha của con nói, Uông đại nhân là trưởng tử, sau này vào kinh chính là người đứng đầu dòng tộc. Gia thế Uông gia không đơn giản, con trai cả của trưởng tử lại càng khác nữa. Nha đầu Ngọc Lộ đúng là có phúc lớn.
Ngọc Sương không hề hâm mộ, gia thế càng tốt chứng tỏ sau này quy củ càng nhiều. Nàng ấy chỉ mong cuộc sống đơn giản hết mức có thể mà thôi.
*****
Lý thị và con gái trở về viện của Đại phòng, nàng ta tự vỗ miệng mình, nói:
- Sao mẹ lại không giữ được cái miệng tệ hại của mình thế này!
Ngọc Lộ kéo tay mẹ xuống, nàng ấy nghe tiếng vang mà cảm thấy đau dùm:
- Mẹ, bây giờ không phải là lúc nên tự trách mình. Chúng ta có nên viết thư cho bà nội biết hay không?
Lý thị uể oải, ngồi tựa trên ghế không muốn động đậy, nói:
- Con à, mẹ không dám viết, con viết giúp mẹ đi, con biết cách nói mà.
Ngọc Lộ lắc đầu, nói:
- Không mẹ, mẹ nhất định phải tự mình viết phong thư này, bày tỏ thái độ.
Nàng ấy viết thư thì nói làm gì, dựa trên sự yêu thích của bà nội dành cho mẹ mình, mẹ viết thư mới dễ dàng cho qua chuyện này hơn. Vả lại Tứ thúc và tiểu dượng tương lai vừa mới đề tên bảng vàng, Chu gia đã đủ tự tin, nàng ấy cảm thấy nói ra cũng không thành vấn đề.
Lý thị rất nghe lời con gái, nói:
- Được, được, mẹ đi viết thư!
*****
Chu lão đại và Chu lão nhị vẫn luôn ở ngoài nhà trước đón khách, hôm nay vất vả lắm mới tiễn về mấy đợt khách khứa. Chu lão đại ngồi xuống ghế, rót nước trà và nói:
- Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một lúc.
Chu lão nhị vẫn còn rất kích động, nói:
- Xương Liêm và Dung Xuyên đúng là rất cố gắng.
Chu lão đại cũng cảm thấy hãnh diện lây, đáp:
- Đúng vậy, ha ha, Thám hoa, tiến sĩ!
Xương Trí tiếp lời:
- Chờ Tứ ca và Dung Xuyên trở về, hai người bọn họ đã là quan lại cả rồi. Chu gia chúng ta có ba người làm quan trong cùng một nhà, cuối cùng không để một mình cha phải chèo chống nữa.
Hắn và nương tử thường nói chuyện phiếm, nương tử không ít lần nói cho hắn biết hoàn cảnh của Chu gia hiện tại. Bây giờ có thêm hai người, cha cũng có thể nhẹ nhàng hơn chút đỉnh.
Chu lão đại nói:
- Cha che chở Chu gia chúng ta đi thẳng một đường tới đây, thật sự không dễ chút nào.
Chu lão nhị: - Đúng vậy, cha quá vất vả, mấy năm gần đây tóc bạc trên đầu cha càng ngày càng nhiều.