Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian chớp mắt đã tới buổi chiều, trong đại điện, Dung Xuyên đã có thể xem Hoàng Thượng như không khí. Hết cách rồi, ai bảo Hoàng Thượng cứ hay xuống dưới đi dạo, số lần đi dạo nhiều, ban đầu còn khiến hắn đế ý chứ bây giờ thì thấy bình thường, còn không bằng dành hết sự tập trung vào áng văn của mình.
Hôm nay Hoàng Thượng rất thích xuống dưới đi dạo, người nào có tố chất tâm lý tốt thì từ từ không để ý tới Hoàng Thượng nữa, còn ai tố chất tâm lý không tốt thì bị ảnh hưởng rất lớn. Lúc này là đang thử thách sức chịu đựng của tâm lý, vậy mà Hoàng Thượng còn không tự biết được.
Sau lưng Thẩm Dương đổ mồ hôi ướt hết trường bào, tự dặn lòng rằng đừng để ý nữa, nhưng lại nhịn không được chú ý, chú ý càng nhiều, đề bài mà ban đầu hắn ta tự tin, bây giờ có thể ráng viết được tám phần đã không tồi, không chỉ thế mà viết chữ cũng không đẹp được như thường ngày.
Suy nghĩ bây giờ của Thi Khanh chỉ có một, đó chính là mặc kệ xảy ra chuyện gì, hắn cũng không được mất tập trung, lúc này không chỉ liên quan đến mạng của hắn mà còn về tương lai của hắn, cũng là bước ngoặt cho con cháu của hắn sau này, không thể có bất cứ sai lầm nào được. Cuối cùng, hôm nay Thi Khanh phát huy vượt mức bình thường.
Hoàng Thượng vẫn nhịn không được mà đứng bên cạnh Dung Xuyên, càng nhìn thằng bé này càng thấy vừa lòng. Cả áng văn không bị ngài ảnh hưởng chút nào, nhiều năm trôi qua, rất hiếm ai khiến ngài cảm thấy có thiện cảm ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, khi ngài gặp bất cứ chuyện gì thì phản ứng đầu tiên luôn là quan sát kỹ. Hoàng Thượng siết tay lại, chuyện này không bình thường, vô cùng không bình thường, nhất là đối với người tạo phản thành công và ngồi trên ngai vàng nhiều năm như ngài thì quá bất thường, vậy nên phải điều tra cẩn thận về Trương Dung Xuyên. Hoàng Thượng xoay người lại nhìn thoáng qua Chu Xương Liêm, vị này cũng không tồi, cho dù không có lời Ninh Tự nói thì thằng bé này cũng có thể nổi bật dựa vào bản lĩnh của mình.
Tẩm cung Hoàng Hậu, Hoàng Hậu hỏi nữ quan:
- Tiền điện đã kết thúc rồi à?
Nữ quan đáp: - Vâng ạ.
Đầu ngón tay Hoàng Hậu chạm vào cành cây đã bẻ vài ngày trước, chồi non đã nở ra:
- Hôm nay không cần đổi hương đâu.
Nữ quan đáp lại cung kính: - Vâng.
Cuối cùng kỳ thi đình cũng kết thúc, bài thi trên bàn bị lấy đi, có người tự tin, cũng có người luống cuống, còn có người thấy trong lòng sảng khoái vì cuối cùng đã kết thúc. Mọi người đứng lên, ra khỏi đại điện theo thứ tự, sắc trời đã tối, hôm nay trời đẹp nên còn có thể nhìn thấy hoàng hôn. Đi ra ngoài cũng là đi theo vị trí nên không lộn xộn chút nào.
Hoàng Thượng đứng trên cao nhìn mọi người rời đi, nói với Liễu công công bên cạnh:
- Đi gọi Ninh hầu gia tiến cung.
Trong lòng Liễu công công nghĩ loạn: - Tuân chỉ.
Ra cửa cung, những ai quen biết nhau thì túm tụm lại thành tốp năm tốp ba, có vài người cũng không vội lên xe ngựa đi về. Xương Liêm và Dung Xuyên đứng cùng một chỗ, nhìn thấy Thi Khanh thì vẫy tay:
- Thi Khanh, chỗ này.
Thi Khanh bước nhanh tới:
- Ta cũng đang tính tìm các huynh đấy.
Dung Xuyên tiếp lời:
- Thi đại ca, chúng ta cùng về Chu phủ đi.
Thi Khanh cũng không muốn quay về ngôi nhà lạnh như băng, bây giờ hắn rất muốn tìm một người để chia sẻ: - Được.
Ba người tụ lại rồi thong thả đi về phía xe ngựa, chờ cách xa cửa cung thì Dung Xuyên mới nhỏ giọng nói:
- Suýt nữa là hôm nay đệ mất bình tĩnh rồi.
Trong lòng Xương Liêm cũng run rẩy:
- Ta cũng vậy, có mấy lần đứng bên cạnh ta, lúc đó ta cảm thấy tim như sắp ngừng đập.
Dung Xuyên cảm thấy số lần Hoàng Thượng đứng cạnh hắn nhiều nhất, hơn nữa thời gian vô cùng dài:
- Bây giờ ta chỉ muốn về nhà ăn một bữa thật no, sau đó đánh một giấc thật ngon thôi.
Thi Khanh thì khá hơn một chút, lúc ấy chỉ biết nghĩ phải phát huy thật tốt:
- Nhìn dáng vẻ của hai người kìa, đừng để tối gặp ác mộng đấy.
Trong lòng Xương Liêm còn thấy sợ:
- Nói không chừng đấy.
Ba người vừa cười vừa nói leo lên xe ngựa, trên xe ngựa Chu phủ đã chuẩn bị sẵn bánh ngọt và nước mật ong. Xương Liêm uống nước mật ong, ăn bánh ngọt:
- Chắc chắn cái này là mẹ chuẩn bị.
Dung Xuyên cũng cảm thấy là thẩm thẩm.
Thi Khanh nghĩ thầm thật tốt khi được về Chu phủ, nếu mình ngồi xe ngựa về nhà thì chẳng có ai nhọc lòng thay hắn những chuyện này.
Thẩm Dương lên xe ngựa, gã sai vặt thấy sắc mặt công tử hoảng hốt:
- "Công tử, ngài sao thế?
Trên trán Thẩm Dương vẫn còn ứa mồ hôi như trước, nói:
- Lần này phát huy không tốt, Hoàng Thượng cứ đi qua đi lại bên cạnh, ta cứ cảm thấy là ngài đang chú ý tới ta, xong rồi, không biết Chu Xương Liêm biểu hiện như thế nào nữa, hi vọng hắn cũng phát huy thất thường giống như ta.
Gã sai vặt im lặng:
- Công tử, hình như ngài để ý Chu gia Tứ công tử quá rồi đấy.
Thẩm Dương: - Do trong lòng ta còn nghẹn cục tức, lần trước Chu Xương Liêm châm chọc ta trước mặt nhiều người như vậy, hại ta bị cả khách đ**m ngó lơ, nhất định ta phải trả lại cục tức này mới được.
Xương Liêm không hay biết rằng Thẩm Dương vẫn còn nhớ tới mình, hắn đang bàn về áng văn mình viết với Thi Khanh và Dung Xuyên. Xương Liêm nói tới chỗ hưng phấn thì quơ tay múa chân:
- Ta trích dẫn vài kiến nghị mà cha từng nhắc tới, đúng là lần này đã giúp ta rất nhiều.
Nhất là cha nhắc tới không chỉ một lần về tầm quan trọng của việc xây đường.
Trong lòng Thi Khanh vẫn thấy rất hâm mộ, Chu Xương Liêm có một người cha đầy bản lĩnh là đã chiếm ưu thế nhiều hơn rất nhiều người rồi, chắc chắn Chu đại nhân đã dạy cho nhi tử ruột rất nhiều bí quyết.
Dung Xuyên cười cong mắt:
- Ta cũng trích dẫn vài chỗ, nhưng ta có sửa lại một chút.
Xương Liêm bèn nói:
- Hai ta so sánh xem.
Dung Xuyên nói ra những câu mình dùng, Xương Liêm vỗ tay:
- Sao ta không nghĩ tới nhỉ, ta cảm thấy điểm bắt đầu của đệ tốt hơn.
Trong lòng Xương Liêm cảm thán, đúng là khả năng học hỏi của hắn không tốt bằng Dung Xuyên, nếu hắn không có người thầy giỏi như cha, và hắn cũng vô cùng chăm chỉ thì thật sự sẽ không có kết quả như ngày hôm nay, lần này hắn thật sự đã dốc hết sức lực.
Dung Xuyên nói:
- Tứ ca viết cũng hay mà, có vài chuyện huynh đề cập, ta cũng không nghĩ tới.
Lời Dung Xuyên nói không phải để an ủi, mà đúng là hắn cảm thấy tứ ca viết hay thật, nói ra thì trong toàn bộ Chu phủ, Xương Liêm là người học tập cần cù nhất, có chỗ nào không hiểu sẽ học mười lần, vẫn không hiểu thì học trăm lần, hắn thật sự khâm phục sự kiên trì bền bỉ của tứ ca.
Thi Khanh vẫn nghe, kết hợp những lời Xương Liêm và Dung Xuyên nói cũng hiểu rõ về bài làm của mình, vẻ mặt thả lỏng hơn rất nhiều:
- Xem ra trạng thái của chúng ta đều không tồi, mong rằng sẽ có thành tích tốt.
Xương Liêm siết tay lại, nói:
- Đã đi xong một trăm bước rồi, chỉ còn chờ kết quả cuối cùng nữa thôi, hi vọng chúng ta đều có kết quả tốt.
Hắn chỉ hi vọng mình không phải đồng tiến sĩ, không có yêu cầu xa vời gì, chỉ mong có thể lọt vào nhị giáp.
*****
Trong hoàng cung, Ninh Tự đang trên đường tới chính điện. Mấy ngày trước trong lòng ông ấy đầy mâu thuẫn, mâu thuẫn vì không biết có nên nói cho Hoàng Thượng nghe về phát hiện này hay không, sau đó lại nhịn được, chuyện này phải để chính Hoàng Thượng nhìn thấy người thì tốt hơn, ông ấy cũng muốn xem Hoàng Thượng phản ứng thế nào, ai bảo tính tình Hoàng Thượng đa nghi chứ. Chỉ không ngờ mới vừa kết thúc là Hoàng Thượng đã gọi ông ấy tới rồi.
Ninh Tự đến chính điện, vừa định hành lễ thì Hoàng Thượng đã mở miệng:
- Không cần đa lễ, trẫm tìm khanh tới là có chuyện cần khanh đi điều tra.
Ninh Tự nghe xong lời này, trong lòng đã đủ tự tin. Hoàng Thượng cũng có cảm giác khác biệt với Dung Xuyên, bây giờ không còn gì phải giấu giếm nữa, ông ấy nhanh chóng quỳ xuống nói:
- Thần xin thú tội.
Hoàng Thượng lập tức phản ứng lại, chắc chắn Ninh Tự đã từng gặp Trương Dung Xuyên rồi, hơn nữa còn điều tra qua:
- Khanh điều tra được cái gì rồi? Lần trước đi xem bảng thành tích thi hội cũng là vì Trương Dung Xuyên đúng không?