Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 652: Thi Đình

Trước Tiếp

Chờ cơn tức đỡ hơn rồi tiếp tục xem, người ông ấy phái đi đã điều tra rất rõ ràng. Cố nhẫn nhịn xem hết xong, Ninh Tự nhắm mắt lại.

Ninh Tự mở mắt ra, nếu ông ấy là người tráo hoàng tử thì chắc chắn sẽ giết luôn, tuyệt đối sẽ không để lại nhược điểm. Chuyện gì đã làm thì đều để lại dấu vết, cách ổn thỏa nhất là loại bỏ từ gốc rễ, suýt chút nữa là Dung Xuyên đã chết, cũng rất trùng hợp. Chẳng qua những điều này còn chưa đủ để chứng minh Dung Xuyên, nhất là trông thằng bé ấy còn không giống Hoàng Thượng, cũng không giống Hoàng Hậu, ai không biết còn tưởng Ninh phủ đang âm mưu chuyện gì đấy!

*****

Thôn Chu gia, Tuyết Mai nhìn tướng công đang chơi với con, cuối cùng trong lòng không nén được thắc mắc:

- Mấy ngày gần đây, phu thê Trương Đại Thiết thường xuyên loanh quanh trước cổng nhà mình, lần nào gặp ta cũng ấp úng rồi thôi, chàng nói xem trông có lạ hay không?

Hai vợ chồng ấy khiến nàng ấy cứ nhắc mãi với mẹ chồng là nhớ trông kỹ mấy đứa nhỏ trong nhà, nàng ấy không quên Trương Đại Thiết quen biết với rất nhiều kẻ buôn người, nàng ấy không đủ tự tin cho rằng Trương Đại Thiết sẽ không bán mạng vì người khác. Từ sau khi cha làm quan, nàng ấy làm gì cũng vô cùng cẩn thận!

Khương Thăng để con trai xuống, nói:

- Có chuyện này à? Sao bây giờ nàng mới nói với ta?

- Không phải chàng cứ ở trường tộc không kịp nghỉ ngơi sao, hai vợ chồng Trương Đại Thiết cũng chưa làm ra hành động quá đáng nào, vậy nên ta chỉ giữ trong lòng thôi.

Bây giờ nói ra, trong lòng thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Khương Thăng hỏi:

- Có phải nhà Trương Đại Thiết xảy ra chuyện gì rồi hay không?

Tuyết Mai lắc đầu:

- Không có, ta còn cố ý nhờ mẹ đi hỏi thăm, nhà Trương Đại Thiết không xảy ra chuyện gì hết.

Khương Thăng cũng khó hiểu, hỏi:

- Hay là chuyện học hành của nhi tử Trương Đại Thiết?

Tuyết Mai: - Không phải con của hắn ta được vào trường tộc rồi sao?

- Không thể trách ta quên mất chuyện này được, gần đây có rất nhiều đứa trẻ vào trường tộc, nếu vậy thì là chuyện gì nhỉ?

Tuyết Mai cũng nghĩ không ra:

- Thôi không nghĩ nữa, còn không bằng ta lo lắng cho Xương Liêm và Dung Xuyên nhiều hơn.

Khương Thăng tính ngày:

- Hai ngày sau là thi đình rồi.

Tuyết Mai không giấu được nụ cười trên môi, bọn họ cũng vừa biết kết quả thi hội:

- Xương Liêm và Dung Xuyên biết phấn đấu hăng hái.

Khương Thăng cũng cười:

- Đâu chỉ là biết phấn đấu, mấy ngày trước đó Chu tộc trưởng còn thấy chân cẳng khó chịu, nghe tin này xong thì đi đường còn nhanh hơn cả ta, từng bước chân như mang theo gió vậy.

Mặt mũi Tuyết Mai hớn hở:

- Mấy ngày qua ta cũng sốt ruột muốn chết.

*****

Kinh Thành, chỉ chớp mắt đã tới ngày thi đình, ở Chu phủ, trời còn chưa sáng mà Trúc Lan đã thức dậy, hai người Xương Liêm và Dung Xuyên phải tiến cung đúng giờ để thi đình. Xương Trung cũng dậy theo, miệng còn ngáp:

- Tứ ca, tiểu tỷ phu cố lên.

Xương Liêm hôn gương mặt mũm mĩm của đệ đệ, nói:

- Ca ca đã nhận được lời cổ vũ của đệ rồi.

Xương Trung mở to hai mắt, tỉnh táo hơn rất nhiều, đôi mắt to tròn nhìn tiểu tỷ phu, ý là huynh không hôn đệ sao?

Dung Xuyên vốn đang thấy hồi hộp, nhưng khi thấy dáng vẻ đáng yêu này của thằng bé thì không thấy căng thẳng nữa, nhanh chóng hôn một cái:

- Cảm ơn Xương Trung đã cổ vũ.

Trúc Lan dặn dò hai người:

- Các con đừng căng thẳng quá, cố gắng giữ tâm trạng ổn định.

Xương Liêm đáp:

- Mẹ, mẹ yên tâm đi.

Dung Xuyên cười nói:

- Thẩm, con với Tứ ca sẽ giữ vững tinh thần.

Trúc Lan tự mình tiễn hai người ra tới cổng lớn, mãi đến khi xe ngựa đi xa, không thấy đèn lồng treo trước xe ngựa nữa thì Trúc Lan mới xách đèn lồng quay vào nhà. Trên đường trở lại sân sau, Trúc Lan cảm nhận cơn gió thoáng qua:

- Mấy ngày nay nhiệt độ không khí tăng cao, nên cất áo choàng dày vào rồi.

Tống bà tử: - Mấy ngày qua trên nhánh cây đã đâm chồi, qua một khoảng thời gian nữa là có thể ăn rau dại rồi đấy.

Trúc Lan nhớ lại:

- Ta nhớ lúc ta còn ở thôn Chu gia, vào lúc này thời tiết vẫn còn rất lạnh, không thấy cây cỏ nhanh như ở đây, mới chớp mắt đã mấy năm chưa về rồi.

Đúng là thời gian cô ở thôn Chu gia rất ngắn, nhưng dù ngắn thì đó cũng là nơi ở đầu tiên lúc cô mới tới, mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Tống bà tử: - Lần này Tứ công tử và Dung Xuyên thiếu gia ghi tên bảng vàng, cần phải về quê tế tổ rồi.

Cô và Chu Thư Nhân là người từ ngoài tới, nhưng Xương Liêm thật sự là con cháu Chu gia, Xương Liêm khác với Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân là hàng giả tế tổ, nói ra thì lần trước Chu Thư Nhân cũng không tế tổ mà là Chu lão đại làm thay.

Xe ngựa Chu gia đến cửa cung, phía trước đã lục tục kiểm tra cho vào. Xương Liêm xuống xe ngựa trước, sau đó đỡ Dung Xuyên xuống. Từ sau khi trong lòng Xương Liêm hoàn toàn chấp nhận Dung Xuyên, vì tuổi tác lớn hơn nên trong tiềm thức luôn quan tâm chăm sóc Dung Xuyên.

Cẩn Ngôn đi trước xách đèn lồng, Dung Xuyên nhón chân nhìn thoáng qua:

- Xếp hàng khá dài đấy.

Xương Liêm vươn tay cảm nhận nhiệt độ:

- May mà hôm nay không quá lạnh.

Rất nhanh đội ngũ đã tới lượt hai người Xương Liêm và Dung Xuyên, trời đã tờ mờ sáng, hai người là người cùng nhà nên cùng nhau vào cửa cung. Rất nhanh đã tìm được vị trí của từng người, vị trí của hai người đều ở gần đầu. Chờ đến đông đủ hết, mọi người xếp hàng đi vào trong đại điện. Vào trong điện, bầu không khí vô cùng tĩnh lặng, chờ Hoàng Thượng đến thì khom lưng hành lễ.

Hoàng Thượng ngồi trên ngai vàng, Thái Tử đứng ở bên cạnh, bởi vì nhóm cống sĩ đều cúi đầu, hơn nữa trong điện khá tối tăm nên Hoàng Thượng không nhìn rõ, chỉ nói thản nhiên:

- Bình thân ngồi hết đi.

Sau đó lục tục ngồi vào chỗ, Hoàng Thượng ra đề, rất nhanh đã có người bắt đầu viết. Hoàng Thượng cũng không đi xuống dạo quanh mà nhắm mắt nghỉ ngơi, bây giờ chỉ mới bắt đầu, chờ lát nữa cũng không muộn. Thái Tử liếc mắt nhìn phụ hoàng, y cũng muốn được ngồi xuống nghỉ ngơi!

Thời gian trôi qua từng chút, hai người Dung Xuyên và Xương Liêm đều nghĩ xong bản nháp trong lòng rồi mới bắt đầu viết. Xương Liêm rất biết ơn cha, lúc cha dạy rất thích dạy kết hợp với thực tế, mỗi một áng văn đều mở rộng sang những kiến thức khác, tất cả đều là trải nghiệm của cha, đối với người từng làm Tri châu và Tri phủ như cha thì luôn chú trọng vào cuộc sống của dân chúng, đứa con trai ruột như hắn cũng được nghe những điều như thế nhiều hơn. Dung Xuyên cũng đặt bút xuống viết rất nhanh, thúc thúc đúng là người thầy giỏi, chỉ ai từng được thúc thúc dạy dỗ mới biết thúc thúc tài giỏi bao nhiêu. Dung Xuyên nhớ tới Thi Khanh xếp hạng mười hai, Thi Khanh đi theo thúc thúc hơn một năm, thúc thúc cũng không giấu nghề, nếu không phải Thi Khanh có xuất thân không tốt thì chắc tên Thi Khanh đã nằm trong mười người đứng đầu rồi.

Rất nhanh trong đại điện đã sáng hơn rất nhiều, Hoàng Thượng mở mắt, ánh mắt nhìn từng người bắt đầu từ vị Hội nguyên đứng đầu, lúc đến người hạng sáu, ánh mắt Hoàng Thượng rất tối tăm, thời gian tạm dừng cũng khá lâu. Thẩm Dương muốn không cảm nhận được cũng khó, bàn tay run lên, những thứ vất vả viết được đã hư hết, phải viết lại lần nữa nhưng lại không dám hành động mạnh, cơ thể chỉ biết cầm bút cứng đơ mà không dám động đậy chút nào.

Thái Tử vẫn luôn chú ý tới phụ hoàng, nhìn theo ánh mắt của ngài rồi ngây dại, góc nghiêng của người này hơi giống phụ hoàng, y nhịn không được đánh giá cẩn thận, càng đánh giá thì càng chú ý.

Cả Hoàng Thượng và Thái Tử đều chú ý khiến Thẩm Dương nuốt nước bọt, mồ hôi trên trán chảy xuống, hắn ta đã quên mất bản nháp nghĩ trước trong đầu, đầu óc trống rỗng, trái tim đập thình thịch. Hoàng Thượng thu tầm mắt về, tố chất tâm lý này quá tệ, mới thế mà không chịu nổi rồi. Còn Thái Tử thì lại suy nghĩ rất nhiều, nếu lão Ngũ không phải giả thì dù y thấy người có diện mạo giống phụ hoàng, y cũng sẽ không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ y không nén được việc nghĩ ngợi nhiều hơn.

 

Trước Tiếp