Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hốc mắt Ngô Ninh đỏ hoe, sau khi ông bà qua đời, chưa bao giờ nàng ấy nghĩ đến chuyện mình còn có được cuộc sống tương lai và nhân duyên tốt đẹp. Bây giờ nàng ấy đã có phu quân, có của hồi môn dồi dào, lại còn có người chống lưng cho, nàng ấy cảm thấy rất hạnh phúc.
Giọng của Ngô Ninh rất khàn:
- Thẩm thẩm, con sẽ không phụ sự dạy dỗ của người, con sẽ sống cuộc sống của riêng mình thật tốt.
Cuộc sống phải được đầu tư bằng cả trái tim, thứ nàng ấy học được nhiều nhất ở Chu phủ là phải yêu lấy bản thân, và sống hết mình.
Trúc Lan cũng đỏ mắt theo, cô gái nhỏ đã lớn rồi, theo chồng rồi. Sau khi gài đồ trang sức xong, trùm khăn voan đỏ lên, Trúc Lan vỗ về Ngô Ninh đang lo lắng: “Đừng căng thẳng, hôm nay là ngày đại hỷ.”
Đôi tay Ngô Ninh nắm chặt, khẽ vâng một tiếng. Nàng ấy được bà tử đỡ ngồi ở mép giường, chờ phu quân của nàng ấy đón về nhà. Chuyện hôn nhân của nàng ấy trải qua một chút sóng gió, trái tim cũng bị giày vò, cuối cùng thì bây giờ đã có thể kết thúc.
Liễu Nha nhanh chóng bước đến, Trúc Lan nghe thấy tiếng kèn rộn ràng, đội ngũ đón dâu đã đến nơi rồi. Hà Thúc đón Ngô Ninh về bái đường, nếu lên đường nhanh thì có thể đến nơi vào giữa trưa.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân ngồi ở nhà trong, nhận cái quỳ lạy của Hà Thúc và Ngô Ninh. Chu Thư Nhân không giữ khuôn mặt tươi cười như mọi khi nữa mà nghiêm túc nhìn Hà Thúc:
- Nha đầu Ngô Ninh được nuôi lớn ở Chu phủ, là con gái của Chu phủ. Nếu ngươi dám đối xử tệ với nàng ấy thì coi chừng bản quan tính sổ với ngươi.
Hà Thúc kính cẩn đáp lời:
- Tiểu chất đã nhớ.
Chu Thư Nhân lại nhìn Ngô Ninh, anh rất ít khi chú ý đến cô bé này, nghe Trúc Lan kể lại là chính, vẫn còn là một đứa trẻ mà đã phải về nhà chồng rồi.
- Tự chăm sóc bản thân thật tốt.
Ngô Ninh nhịn để nước mắt không rớt xuống, trong lòng nàng ấy, thẩm thẩm và thúc thúc là cha là mẹ.
Thời gian không đợi một ai, Hà Thúc đưa Ngô Ninh rời khỏi Chu phủ, cách khá xa, đội ngũ của hồi môn cũng đi theo tân nương tử. Trúc Lan đứng ở cửa, cầm khăn lau mắt. Chu Thư Nhân vỗ vai Trúc Lan:
- Đừng khóc.
Trúc Lan: - Em đang vui, cuối cùng thì cô gái nhỏ cũng có hạnh phúc thuộc về bản thân, và gia đình cho riêng mình rồi.
Lý thị muốn an ủi mẹ chồng, nhưng cha chồng đang ở đây nên cũng chỉ có thể ngậm miệng, đồng thời cảm khái trong lòng: mẹ chồng đúng là tốt bụng. Nhìn đội ngũ đón dâu còn chưa đi xa, lòng Lý thị cũng có cảm giác lạ, nước mắt rớt theo.
Chu lão đại: - … Nàng khóc cái gì?
Đừng bảo là thích Ngô Ninh như thế nào, tính cách của Lý thị và Ngô Ninh hoàn toàn khác nhau. Đúng là Lý thị không thích Ngô Ninh nhiều, chỉ là cảm thấy số của nha đầu này quá khổ.
Lý thị lau nước mắt, nói:
- Ta nghĩ đến cảnh con gái xuất giá, không được nghĩ nữa, càng nghĩ càng muốn khóc.
Mũi của Chu lão đại cũng cay cay, hắn chỉ có một đứa con gái. Con trai có nhiều nên thấy bình thường, nhưng sau khi nhìn thấy Xương Trí, hắn lại nghẹn lòng:
- Về viện thôi.
Trúc Lan chờ đội ngũ đón dâu đi xa mới trở về cùng Chu Thư Nhân:
- Ngô Ninh mới xuất giá mà đã trông như thiếu đi rất nhiều người vậy.
Chu Thư Nhân: - Đúng là thiếu không ít người, em mua bà tử và gã sai vặt cho Ngô Ninh, vả lại Ngô Ninh cũng có bà tử và nô tỳ của mình, chẳng phải mất đi nhiều người còn gì..
Trúc Lan nhìn con gái đang đi theo sau. Con gái mới là người không nỡ nhất, hai nha đầu này đang ở với nhau mà.
- Nếu con cảm thấy cô đơn thì hỏi xem Ngọc Nương và Ngọc Lộ có có muốn ở chung với con không.
Tuyết Hàm xua tay:
- Mẹ, con ở một mình được rồi.
Nàng thích cả hai đứa cháu gái nhưng không thể sống chung được, bây giờ trong phủ rất cân bằng, nàng không muốn đánh vỡ cân bằng.
Trở lại chủ viện, lòng Trúc Lan mông lung:
- Anh nói xem có phải em đã có tuổi rồi không, ở tuổi này càng ngày càng cảm tính, cũng càng quyến luyến.
Chu Thư Nhân nói:
- Chỉ có thể nói là em đã hoàn toàn hòa nhập vào thời đại này, mỗi người đều có vị trí trong lòng em.
Bởi vì để ý cho nên mới lo lắng và nhớ thương.
Trúc Lan nhéo nhéo khuôn mặt mình, nói:
- Già rồi, già rồi.
Cô cảm thấy nếu như mình thật sự có thể trở về thời hiện đại sau khi qua đời ở thời cổ đại, thì tâm thái của cô sẽ vô cùng thiện lành.
Chu Thư Nhân không nhịn được mà sờ sờ mặt mình, Trúc Lan tốn tâm tư bảo dưỡng đủ kiểu nên mới lão hóa chậm một chút, còn anh thì lão hóa rất nhanh, aizaa!
*****
Kinh thành
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng duỗi tay đùa với cháu gái đang ngồi chơi, nhìn thái y bắt mạch, chờ thái y khám mạch xong rồi hỏi:
- Có phát hiện ra gì không?
Thái y nói:
- Loại hương này không có ảnh hưởng gì đến trẻ nhỏ, thần không tra ra được có gì dị thường.
Hoàng Hậu nhẹ nhàng thở ra:
- Được rồi, ngươi đi xuống đi.
Chờ thái y rời đi, Hoàng Hậu bế cháu gái lên. Bà ấy nuôi dưỡng đứa bé này vô cùng cẩn thận, ngoại trừ cháu trai lớn do Thái Tử Phi sinh ra thì không ai bằng:
- Chuyện lần này là do sai sót của ta.
Bà ấy chỉ mãi nghĩ tương kế tựu kế nhưng lại quên mất cháu gái còn ở trong điện, hôm qua tiểu nha đầu ồn ào cả đêm.
Hoàng Thượng xụ mặt:
- Vẫn chưa bắt hết được mấy con chuột trong hậu cung.
Hoàng Hậu vỗ vỗ cháu gái đang buồn ngủ, nói:
- Mấy thứ này núp sâu quá, ta đã tra xét qua, cũng chỉ là những kẻ chết thay thôi.
Hoàng Thượng hiểu ý Hoàng Hậu nói, đây là lợi dụng phi tần khác xuống tay thay mình:
- Nàng cũng ngửi hương, có nằm mơ không?
Hoàng Hậu chần chờ, cuối cùng vẫn nói:
- Mơ, chỉ là giấc mơ lần này khác, mơ thấy đại ca.
Hoàng Thượng im lặng, Hoàng Hậu cũng không hề mở miệng, hai người nhìn nhau không nói gì.
*****
Tân Châu
Đội ngũ đón dâu vào sân Hà gia, ánh mắt của những người xem đám đều dừng trên của hồi môn, qua ruộng đất và cửa hàng mà tính xem của hồi môn bao nhiêu bạc. Phần của hồi môn vô cùng phong phú, có cửa hàng, có thôn trang, đồng ruộng, nhà cửa, vải vóc,... người đến xem lễ bàn luận sôi nổi.
Đám người thúc bá của Hà Thúc vui tươi hớn hở, vốn hơi không muốn cưới nữ tử có thanh danh không tốt nhưng lại nhờ có sự mai mối của Vương đại nhân. Xuất thân của nữ tử này cũng không tồi, tử vi hợp nhau, là một mối lương duyên tốt đẹp nên mới không khúc mắc trong lòng nữa. Bây giờ nhìn thấy của hồi môn, người Hà gia đều vui mừng, gả vào thì chính là con cháu Hà gia. Tuy rằng Hà gia có truyền thống lâu đời nhưng thứ được truyền lại toàn là sách vở, phương diện tiền bạc cũng không thật sự dư dả lắm. Đây cũng liên quan đến việc con cháu Hà gia thích sách, có tiền bạc sẽ đi mua thật nhiều sách trở về.
Bái đường hành lễ, sau đó bắt đầu vào tiệc. Ngô Vịnh và Ngô Thính đều là tú tài, Chu lão nhị và Triệu thị cũng tới, hai người đến làm đại diện bên Chu gia. Vốn dĩ nên là hai vợ chồng Chu lão đại nhưng Chu lão đại có việc không đi được. Triệu thị đi xem phòng tân hôn cùng Ngô Ninh, đánh giá tân phòng:
- Hà gia có lòng.
Ngô Ninh vô cùng lo lắng, nàng ấy hành lễ, nay đã tính là người Hà gia:
- Nhị tẩu, ta hơi sợ.
Triệu thị vỗ vỗ tay của Ngô Ninh, nói:
- Đừng sợ, sớm muộn gì ngày này cũng đến.
Ngô Ninh mắc cỡ đỏ mặt, không dám hé răng.
Triệu thị nghe thấy tiếng mở cửa, Vệ bà tử bước vào, trong tay là bát sủi cảo đã được nấu chín:
- Đây là đồ cô gia chuẩn bị cho tiểu thư.
Triệu thị càng thêm chắc chắn, Hà Thúc thận trọng là tốt rồi, biết thương người.
*****
Chu phủ Tân Châu, Trúc Lan và Chu Thư Nhân chuẩn bị đi nghỉ trưa, Xương Trí hoảng loạn chạy đến:
- Mẹ, mẹ mau đi xem Tô Huyên, bụng nàng ấy động mạnh quá .
Hắn thật sự bị dọa sợ, bây giờ trái tim vẫn đập bình bịch, đứa con trong bụng như đang đánh giặc, hắn rất sợ bụng Tô Huyên nứt ra.
Trúc Lan lập tức ngồi dậy, tí nữa thì vặn cả eo:
- Con mau đi gọi đại phu.